"A a a a a!!" Kim Hồng sợ tới mức trực tiếp lui về phía sau một bước, cả người đều trốn sau lưng Hồ Binh, tần suất tim đập của Hồ Binh cũng bắt đầu tăng nhanh, hắn cắn chặt răng, cùng Mã Thành Công bên cạnh nhìn nhau.
Mũi người sói hơi giật giật, con người màu xanh lá cây xoay chuyển, lạnh lẽo mang theo hung ác, nó giống như ngửi thấy mùi thức ăn ngon gì trong phòng, khóe miệng khẽ động, lộ ra răng nanh của mình.
Mã Thành Công cũng không muốn tùy tiện chủ động đối cứng với người sói, hắn cầm ngân chế đao trong tay, sắc mặt nặng nề, ánh mắt mang theo vài phần âm u.
Hắn đã chết một lần, hắn không có gì phải sợ, ý muốn duy nhất của hắn bây giờ là để cho Mã Hàng còn sống rời khỏi đây.

Nghĩ đến đây, Mã Thành Công lại một lần nữa nắm chặt vũ khí trong tay.
Ánh mắt âm u của người sói co rút lại, con ngươi trong mắt trong nháy mắt biến thành trống rỗng, giống như bị kích thích gì đó đột nhiên một lợi, sau đó chân phải của nó duỗi ra sau, toét miệng, giống như lò xo, nhảy dựng lên, mục tiêu trực tiếp nhắm thẳng về phía đám người.
- A a a a! Kim Hồng sợ tới mức kêu lên, chạy sang bên cạnh.

Nó nhảy lên một cái rất mạnh! Nhẹ nhàng nhảy một cái đã kéo được khoảng cách trong vài mét!
Cũng đơn giản mọi người phản ứng đủ nhanh, trong nháy mắt người sói nhảy dựng lên lập tức nghiêng người né tránh!
Nhưng người sói không từ bỏ công kích, thậm chí không bị chọc giận, ngược lại, nó giống như một con đại bàng bắt gà con, mang theo vài phần trêu chọc, thậm chí cố ý chơi con mồi của mình.

"A!" Kim Hồng chỉ kém mấy cm sẽ bị người sói nắm lấy cánh tay, cô lại một lần nữa sợ tới mức kêu lên tiếng, Hồ Binh mắt nhanh tay nhanh kéo người vào trong ngực.
Người sói lắc lắc đầu, khuôn mặt đầy lông hơi có chút co giật, nó há to miệng, cũng không biết có phải tiếng kêu vừa rồi của Kim Hồng nó tức giận hay không, nó lại ngửa đầu phát ra một tiếng gào thét thê lương.


"Gào ú——"
Thanh âm này vang lên phi thường, mang theo tính xuyên thấu, trong nháy mắt nó ngửa đầu, mọi người không khỏi rùng mình một cái.
Hai chân Kim Hồng có chút mềm nhũn, nước mắt đã hoàn toàn bị dọa rơi ra, thanh âm người sói càng kéo dài, cô lại càng là hai chân vô lực.

"Grú ú——" Một tiếng tru gào khác xuất hiện phía sau mọi người.
Sắc mặt Hồ Binh cùng Mã Thành Công đồng thời trắng bệnh.

Một người sói mới lại đột nhiên xuất hiện ở cửa trong nháy mắt mọi người không chú ý, thoạt nhìn so với người sói trong phòng thấp hơn nửa cái đầu, những phương diện khác tựa hồ đều không khác gì, trong mắt phát ra ánh sáng màu xanh lá cây âm u, đầu lưỡi liếm liếm răng nanh, trên miệng còn có vết máu tươi.
Đại não của Hồ Binh giống như trống rỗng, nuốt nuốt nước miếng.
Người sói đã ăn xác chết bên ngoài cửa!!
Tim mọi người tựa hồ trong nháy mắt đột nhiên đình trệ, cứng đờ tại chỗ, nhưng còn chưa đợi bọn họ nghĩ ra biện pháp đối phó, một màn trước mắt trong nháy mắt làm mọi người sợ ngây người.

"Ngao ú--"
"Gào gào——"
Hai con sói này cũng không có cảm giác đồng loại gặp mặt mà tiếc nuối, ngược lại từ trong nháy mắt nhìn thấy đối phương bắt đầu đấm ngực gào thét lẫn nhau, mặt lộ vẻ ngoan độc.
Con sói nhỏ hơn kia trợn to mắt, đồng tử co rút lại, trở thành dải, chân đến gần vị trí Mã Thành Công hai bước, cũng chính là hành động của nó, trong nháy mắt chọc giận con sói trong phòng kia, nó nhếch miệng, lại không cần biết gì hết, lộ móng vuốt sắc bén của mình, chọc thẳng vào một người sói khác quát.

Nhưng hai người tụi nó đều là một tộc, giữa hai người đều rõ như lòng bàn tay, thủ đoạn càng là nửa cân tám lạng, trong nháy mắt bị công kích, con nhỏ hơn đó lập tức mượn lực đẩy của vách tường phía sau nhảy xuống, không chút lưu tình cạo mặt đại lang.
- Gào ú!! Đại Lang rõ ràng bị chọc giận triệt để, hai người trong nháy mắt bắt đầu hỗn loạn xé đánh nhau.
Sói, độc nhất, hơn nữa có lòng tham vô độ, chà đạp lĩnh vực của nó để giành thực phẩm là tội lỗi ban đầu!
Cho dù là đồng loại cũng tuyệt đối không tha thứ!!
Hồ Binh cùng Mã thành công nhìn nhau, lập tức nắm lấy cánh tay Kim Hồng lui về phía sau.
Mà cả người Hoàng Kha từ đầu đến cuối đều không nói một lời, thậm chí còn có biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào ra ngoài, tựa như một con rối không có sinh mệnh lực.

Hai người sói này dốc hết sức lực của mình, xuống tay không chút lưu tình, đánh nhau, cắn xé...
Hình thể nhỏ hơn một chút chung quy không chiếm ưu thế, rốt cục, khí lực của nó sau mấy vòng qua lại cơ hồ sắp cạn kiệt, một con sói khác nhìn đúng thời cơ, ánh mắt lợi hại, móc trảo cưa răng, trực tiếp ổn định chuẩn độc ác cắm vào vị trí trái tim của nó.
Con sói nhỏ trong nháy mắt chấn động, giống như ý thức được cái gì đó, bắt đầu lui sang bên cạnh, nhưng đã không còn kịp nữa, nó không chỉ không có bảo vệ trái tim mình, thậm chí bởi vì tránh né, trực tiếp lộ ra cái cổ yếu ớt của mình.

Trong nháy mắt, huyết nhục bay tứ tung, trong miệng người sói phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, tiếng rít kiệt sức, tựa hồ dốc hết tất cả khí lực của mình, thanh âm thảm thiết khiến người ta rùng mình, thậm chí cực kỳ xuyên thấu, trong nháy mắt trong không khí lan tràn một mùi máu tanh gay mũi.
Mà người sói lớn hơn một chút cũng không vì nó tắt thở mà buông tha cho nó, ngược lại ngồi xuống ngay tại chỗ, nắm lấy chi thịt của nó bắt đầu gặm cắn.
Hồ Binh nhìn thấy một màn kinh hãi này, đột nhiên lông mày nhảy dựng lên, không biết là nghĩ đến cái gì, trong nháy mắt hoảng sợ lên tiếng, "Không tốt, chúng ta phải đi nhanh! Tiếng kêu và mùi máu của nó sẽ thu hút nhiều người sói hơn"

Hai chân Kim Hồng mềm nhũn, trong lòng còn sợ hãi, tay chân lạnh lẽo lông tơ dựng đứng, tuyệt vọng nói, "Đi? Chúng ta có thể đi đâu đây?".

Còn chưa đợi Hồ Binh trả lời, ngoài cửa trong nháy mắt bộc phát ra tiếng sói kêu dài từng đợt, thanh âm càng lúc càng lớn, càng ngày càng gần, từ bốn phương tám hướng truyền đến, tựa hồ một giây sau sẽ có người sói vọt ra, đoạt cửa mà vào!
Tiếu Trần vừa mở cửa phòng ra, nhìn thấy một màn như vậy, mí mắt cậu nhảy dựng lên, nhíu nhíu mày, cậu rất nhanh ý thức được phòng của cậu tựa hồ bị người thiết lập một tầng đồ vật giống như kết giới, ở trong phòng cậu, cậu căn bản không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào bên ngoài, mà bước chân của câu vừa bước ra ngoài, tiếng sói gào thét chói tai trong nháy mắt đánh vào bên tai cậu.
Đoàn người Hồ Binh đã bị bức lui đến góc tường, trực tiếp đối mặt với Tiếu Trần.
Hồ Binh đang định trốn vào phòng Tiếu Trần, hắn vừa bước ra bước đầu tiên, liền trực tiếp bị Mã Thành Công đỏ mắt nghiêng người ngăn cản, "Không được! Chúng ta phải đưa Tiểu Hàng lên!"
Phòng của Mã Hàng nối với phòng của Tiêu Trần.
Hồ Binh nhíu mày, không có thời gian suy nghĩ cho hắn, hắn chỉ có thể gật đầu, "Được rồi, chúng ta mau qua đi!"
Tiếu Trần dùng áo len cổ cao che miệng mũi mình, hai tay cắm vào túi, trước sau như một, có chút im lặng.
Khuôn mặt không chút thay đổi của Hoàng Kha trong nháy mắt Tiếu Trần xuất hiện trở nên có chút nứt nẻ, đôi mắt không chớp mắt nhìn chằm chằm bóng dáng Tiếu Trần, thậm chí trực tiếp đi tới phía sau cậu, tiếp tục nhìn chằm chằm cậu.

Tiếu Trần nhìn thấy Hoàng Kha liền nghĩ đến cái chết của Đàm Quân, hai tay nắm quyền, răng cắn chặt, trong ánh mắt không che giấu được sự chán ghét.
Không biết vì sao, rõ ràng người sói đang cao hứng ăn cơm đột nhiên dừng lại, buông phần còn lại trong tay xuống, chóp mũi giật giật, giống như ngửi thấy mùi thức ăn khiến nó khó có thể kháng cự, nó chạy một chút,đột nhiên từ trên mặt đất đứng lên, cổ giật giật, phát ra tiếng xương vỡ.
Tiếu Trần không biết vì sao, cơ hồ là trong nháy mắt người sói đứng lên, cậu liền nhận được tín hiệu của người, cậu thậm chí là liếc mắt một cái liền nhìn ra, mục tiêu của người sói là chính mình!
Người sói từ trên xuống dưới nhìn lướt qua đám người, nhưng lần này, nó không trực tiếp động thủ như lần đầu tiên, ngược lại có vài phần do dự, giống như có cái gì kiêng kỵ, bước chân xoay chuyển tại chỗ, biểu tình cũng có chút run rẩy, nhưng trước sau vẫn không có tiến lên.

Nhưng một giây sau, thần sắc của nó lại khôi phục tàn nhẫn, giống như thứ uy hiếp nó biến mất, mang theo tính tình sói bẩm sinh của nó bắt đầu giương răng múa vuốt, tròng mắt phát ra ánh sáng màu xanh lá cây âm u, còn tràn đầy máu tươi móng vuốt định đi lên công kích.
Tiếu Trần nhíu mày, trực tiếp nghiêng người, chạy về phía bên cạnh, Hồ Binh, Kim Hồng, Mã Thành Công chạy về phía phòng Mã Hàng.
Ánh mắt Hoàng Kha híp lại, ánh mắt vốn trống rỗng chậm rãi khôi phục có thần, ngay cả màu mắt cũng chậm rãi trở nên nhạt đi, ánh mắt của hắn lợi hại, cơ hồ là không chút do dự, trực tiếp ôm eo Tiếu Trần vào trong ngực, sau đó nắm tay cậu bắt đầu chạy tới bên cạnh.
Tiếu Trần cả kinh, muốn vứt bỏ tay Hoàng Kha, lại bị đối phương nắm chặt hơn, nguy hiểm sắp tới, Tiếu Trần đã không còn thời gian để suy nghĩ cái gì khác, chỉ có thể tùy ý đối phương nắm lấy tay mình.
Người sói lộ ra móng vuốt của mình, giống như coi Tiếu Trần là thức ăn của mình, mỗi một chút đều mang theo tính công kích không chút lưu tình, có thể là bởi vì chiến đấu với tiểu lang khiến nó mất đi tâm trêu chọc con mồi, cho nên giờ phút này, nó chỉ muốn nhanh chóng săn giết con mồi của mình.

Nhưng tốc độ của Hoàng Kha rất nhanh, thậm chí không thua người sói, hắn nắm lấy tay Tiếu Trần, mang theo Tiếu Trần nhanh chóng tránh né, người sói một khi công kích, hắn đều có thể cực kỳ nhanh chóng phản ứng lại, trong thời gian ngắn đưa ra phản ứng, thậm chí mỗi một chiêu đều có thể chính xác tránh né.
Mà đoàn người Hồ Binh bởi vì Tiếu Trần trở thành mục tiêu của người sói, tốc độ hành động thuận tiện hơn rất nhiều, nhưng tại thời khắc nguy cấp này, bọn họ đã không còn nhiều thời gian để lo lắng cho hai người Tiếu Trần và Hoàng Kha.
Mà Mã Thành Công tâm tâm niệm niệm chỉ có Mã Hàng, nhìn thấy có cơ hội, đã sớm trực tiếp vọt tới phòng Mã Hàng đi kiểm tra tình huống em trai của mình.
Hồ Binh và Kim Hồng hai người do dự nhiều lần, nhìn tình huống của Tiếu Trần, cũng đi theo.
Người sói đang trở nên càng lúc càng nhanh, thậm chí bạo ngược hơn.
Ánh mắt Hoàng Kha sâu thẳm, lệ quang hung ác, lại trực tiếp đẩy Tiếu Trần ra phía sau mình, sau đó trừng mắt xanh của người sói, gào rống lên, "Cút!! ”
Người sói cũng không biết bị kích thích gì, biểu tình run lên, tốc độ công kích trong nháy mắt ngừng lại, sau đó lui hai bước, thở hổn hển, lại không làm cái gì trực tiếp xoay người, định trốn chạy.
Hoàng Kha đem ngân chế đao tiện tay mang theo từ trong vỏ đao lột ra, ánh mắt nheo lại, nhắm vào phương hướng của người sói, giống như tính toán cái gì, dùng đao hung hăng bắn tới, cũng không biết Hoàng Kha là khí lực gì, lại chuẩn xác trực tiếp đâm vào vị trí trái tim người sói, thậm chí đâm xuyên qua lồng ngực của nó.
Người sói giật mình, trợn to mắt, giống như không có phản ứng lại, hai chân mềm nhũn, một tiếng "ầm ầm" vang lên, ngay cả ánh mắt cũng không nhắm lại, cả người trực tiếp ngã xuống đất, máu chảy ra từ vị trí của nó.

__________________________________________
Tác giả có một cái gì đó để nói: "Tôi nghĩ rằng bây giờ hẳn là tương đối rõ ràng đi?
Thỉnh vui lòng nói lớn cho tôi biết! Bây giờ Hoàng Kha là ai????
Hahahaha!! Yêu các bạn!! Bẹp bẹp!!
Cột để nuôi dưỡng!! Tác giả nhảy một điệu nhảy lõi trực tuyến.
Sau đó, tôi hy vọng tất cả mọi người có thể nhận được hố tiếp theo của tôi trước.
Được gọi là «** Hình hắc kỵ sĩ» (văn vườn trường)
【 gặp ngươi, chuyện nhỏ này.


Cuộc gặp đầu tiên của Tô An và Hàn Vĩ
Một người là tiểu đáng thương bị khi dễ bài xích trong lớp, một người là quái gở, trên mặt có vết bớt màu đen quái thai thiên tài.
Những năm tháng dài sau đó, mặc kệ binh hoang mã loạn, hai người bọn họ đều là người duy nhất dựa vào nhau.
Thông báo ngày đó, trời mưa, Tô An hôm nay đi xích đu.
"Sao anh chỉ bung dù cho mình vậy?" Tô An hôm nay nhìn Hàn Vỹ ở bên cạnh như một khúc gỗ, đáng thương vô cùng hỏi.
"Không phải cậu thích mưa xối sao?" Nam sinh trước sau như một trầm mặc ít lời.
"Vậy tại sao anh không cùng bị xối với tôi?" Thiếu niên có chút nghi hoặc.
"Nếu cậu bị bệnh, tôi mới có thể chiếu cố cậu." Nam sinh nắm chặt ô trong tay, nghiêm túc trả lời.
Song khiết, 1vs1, tiểu ấm áp, hoàn toàn không ngược, ngọt ngọt ngọt, chữa khỏi hệ.
(2) Chữa khỏi hệ vườn trường trưởng thành văn, vết bớt của công sẽ bị loại bỏ, cả hai sẽ dần dần trở nên ngày càng tốt hơn.
(3) Chó săn cũng nãi cẩu kết hợp công, ôn nhu đáng yêu rất ngoan ngoãn thụ, ** hình hắc kỵ sĩ.
(4) Nhút nhát, dễ thương, câu chuyện tình yêu đơn giản.

____________________________________________
BtNguytThng: lạy trúa, trong giây phút ấy ta đã lầm tưởng hai con sói kia yêu nhau..