Trưa hôm đó, Vũ Hoàng lại tiếp tục vác Bảo Nam qua thư viện. Thật ra ở phòng cũng có thể học được, nhưng Bảo Nam nhất quyết đòi cậu đưa qua đây, lấy lý do ở phòng vừa nóng vừa bức bối. Vũ Hoàng đương nhiên hiểu rất rõ cái ý đồ bất chính của Bảo Nam, nhưng không còn cách nào khác, đành phải chiều theo ý nó. Thôi vậy, dù sao thì ở thư viện vừa được hưởng máy lạnh, lại có quy định cấm làm ồn, nhờ vậy mà cậu có được chút thời gian thư thả.
Bảo Nam đến nơi thì nhất quyết đòi ngồi ngay cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy câu lạc bộ bóng đá đang tập luyện. Cả tuần rồi nó không được ra sân, đúng là có chút bức bối. Nó thấy nhớ đội tuyển, nhớ một Duy Trường tưng tửng, một Vũ Luân chuyên bắn pháo liên thanh, và cả một Đắc Thành cần mẫn, vui vẻ. Cuối tuần này lại có trận đấu, đáng tiếc là nó không thể tham gia được. Bảo Nam quay sang Vũ Hoàng, lúc này đang thản nhiên đọc sách, hỏi dồn:
-Này, cả tuần nay cậu không đi tập luyện, định không ra sân sao?
Vũ Hoàng bỏ sách xuống, đưa đôi mắt khó chịu nhìn nó, nói:
-Đã bảo khi tôi chưa cho phép thì không được nói chuyện mà!
-Cậu đã dạy gì cho tôi đâu mà bảo tôi phải nghe lời cơ chứ!
-Thế cậu nãy giờ học được những gì rồi, hay là toàn nhìn ra sân bóng thôi hả? Đống bài tập tôi bảo cậu làm, còn chưa rớ được vào bài nào. Cậu là đang đi học hay là đi ngắm trai vậy? Càng ngày càng lộ liễu rồi đó!
-Là do tôi không biết làm mà!
Bảo Nam bị nói đúng tim đen xấu hổ cúi mặt xuống làm bài, nhưng chẳng được bao lâu thì lại ngước lên, định quay sang nói chuyện với Vũ Hoàng. Chợt nó bắt gặp ánh mắt khó chịu của cậu đang nhìn chòng chọc vào mình thì đành bất lực nằm dài xuống bàn, lẳng lặng rút điện thoại ra nhắn tin.

“Cuối tuần này có trận đấu đấy! Cậu có tham gia không?”
“Hỏi làm gì. Mau làm cho xong bài đi!”
Bảo Nam đưa cặp mắt hình viên đạn sang nhìn Vũ Hoàng, rồi bực bội giải bài tiếp. “Tên đáng ghét, dù có giỏi đến đâu cũng cần gì phải ra oai như vậy. Làm thì làm!”.

-Xong rồi đó!
Bảo Nam vừa nói vừa vứt quyển vở sang chỗ Vũ Hoàng, rồi ung dung nhìn ra sân bóng. Vũ Hoàng ngừng đọc sách, quay sang nhìn mấy bài tập nó làm, nét mặt ngày càng trở nên khó coi. Cô nhóc này, làm sao có thể lên được lớp mười vậy? Không phải là do ba đã âm thầm đút lót đó chứ!
-Sai be bét hết cả rồi! Làm lại cho tôi! Vũ Hoàng nói như ra lệnh.
-Nếu tôi biết thì đã làm đúng ngay từ đầu rồi - Bảo Nam quay sang cãi bướng - Cậu không phải là kèm tôi học sao, những câu này, tôi vốn không hiểu gì cả!
-Thật là - Vũ Hoàng bực bội nhìn sang - Thế trong giờ học thì cậu làm gì hả?
-Thì tôi chép bài cho cậu đấy, không nhớ sao? Bảo Nam câng mặt lên đáp.
-Cậu chép gấp đôi người ta, nhưng vào đầu thì chẳng được bao nhiêu cả, thật là. Chỉ cần nắm những điểm trọng yếu thôi!
Vũ Hoàng nói, rồi vứt đống bài tập sang một bên, chỉ cho nó mấy dạng căn bản. Bảo Nam chăm chú nghe, càng lúc càng thấy thấm. Nếu cậu ta cứ tận tình thế này thì đến khi thi học kì, có lẽ nó chẳng phải lo không đủ điểm trung bình nữa. Về phần Vũ Hoàng, nhìn thấy Bảo Nam lúc này đang ngồi im như một chú mèo con, há hốc nuốt từng lời của cậu thì khẽ mỉm cười. Nếu bình thường cậu ta cũng ngoan ngoãn thế này có phải tốt hơn không!
Lát sau, cậu để mặc Bảo Nam tiếp tục làm bài, rồi khẽ phóng tầm mắt về phía sân bóng. Một tuần rồi không đến tập, đúng là có hơi trống vắng. Lần trước ra sân, dù chưa hết hiệp một, nhưng vẫn để lại cho Vũ Hoàng một ấn tượng rất sâu sắc. Lần đầu tiên cậu cố gắng hết mình như vậy để giành chiến thắng. Và cũng là lần đầu tiên, cậu cảm nhận được tình đồng đội, thứ mà trước giờ một đứa trẻ cô đơn chưa hề được trải qua. Đúng là có chút ấm áp...
Vũ Hoàng vừa nghĩ vừa nhìn sang Bảo Nam, lúc này đang vừa làm bài vừa bực dọc. Cô nhóc này đúng là quá phiền nhiễu, luôn khiến cậu phải lưu tâm. Vũ Hoàng đành gấp quyển sách còn đang đọc dở lại, nói bằng giọng lạnh tanh:
-Cậu gặng hỏi chuyện tôi có tham gia thi đấu không, là vì muốn tôi dắt cậu theo cổ vũ chứ gì!

-Cậu đều biết cả rồi, còn hỏi tôi chi nữa! Bảo Nam khẽ nhíu mày ra vẻ buồn bực.
-Tâm tư cậu đều lồ lộ ra ngoài thế kia, ai mà không biết hả? Chỉ là tôi không thích chiều theo thôi!
-Đưa tôi đi xem lần này đi mà, được không? Bảo Nam quay sang lay tay Vũ Hoàng, nài nỉ.
-Phiền quá - Vũ Hoàng bực bội gắt - Chân cậu như vậy, đưa đến nơi rồi bị đám cổ động viên giẫm đạp thì làm thế nào? Lúc đó là tôi hưởng đủ đấy! Không được đi!
-Đáng ghét!
Bảo Nam vùng vằng nằm bẹp xuống bàn, thái độ cực kì bức bối. Vũ Hoàng nhìn thấy dáng vẻ tội nghiệp của nó thì cảm thấy hơi hối hận. Chỉ có thể trách cậu không may, gặp ai không gặp lại nhằm đúng vào Bảo Nam phiền phức nhà ta. Vũ Hoàng đành chán nản thở hắt ra, nói tiếp:
-Thôi được rồi, nếu cậu chịu khó học chăm chỉ và bớt càu nhàu đi thì tôi sẽ dẫn cậu đi xem!
-Thật sao?
Bảo Nam vừa nghe cậu nói liền tỉnh hẳn, nét mặt tươi như hoa, đưa cặp mắt trong veo nhìn cậu đầy cảm kích. Vũ Hoàng nhìn thấy cảnh này thì khẽ mỉm cười, quay sang vặn vẹo nó:
-Này, cậu muốn đi như vậy, là vì Đắc Thành đúng không?
-Là vì đội mình thi đấu nên tôi mới hào hứng đi xem đó chứ, còn Đắc Thành, từ ngày bị thương đến giờ hôm nào cậu ấy chẳng qua thăm tôi!

-Nhưng cậu thích cậu ta, không phải sao?
-Phải! Bảo Nam lỡ lời khẳng định, rồi đưa cặp mắt hoảng hốt nhìn sang Vũ Hoàng, lúc này cũng đang ở trong trạng thái không khác nó mấy. Mà sao cậu lại biết?
-Tôi có bị mù đâu! Cậu suốt ngày bám dính lấy cậu ta, chẳng quá rõ rồi còn gì!
-Vậy là Đắc Thành cũng biết rồi sao?
Bảo Nam vừa nói vừa quay qua quay lại, nét mặt lộ vẻ cực kì xấu hổ. Vũ Hoàng nhìn thấy cảnh này thì đành bất lực quay sang, vỗ vai trấn an nó:
-Cậu ta cũng ngốc như vậy vậy chắc là không hay biết gì đâu. Vả lại, dù sao cậu cũng đang là con trai mà!
-Đúng thật - Bảo Nam thở hắt ra nhẹ nhõm - Tôi đột nhiên quên mất!
Vũ Hoàng nhìn thái độ thất thường của Bảo Nam thì cảm thấy hơi buồn cười. Tên nhóc Đắc Thành này, kiếp trước chắc là ăn ở không ra gì, nên mới may mắn được Bảo Nam để ý. Xem ra cuộc sống sau này của cậu ta sẽ còn rất bi thảm...