Đại Đường Minh Nguyệt

Chương4: Lòng Người Như Biển Thuận Nước Đẩy Thuyền





Quay đầu nhìn con đường phía sau một cái, Lưu Ly nhẹ nhàng thở ra một hơi --------- cho dù nàng sớm đã nghe danh chợ Tây nổi tiếng sầm uất, nhưng một khắc trước, khi nàng vừa tận mắt nhìn thấy khu trung tâm thương mại lớn nhất thời Đường này, vẫn hoa mắt chóng mặt một phen: hai bên đường lớn là các cửa hiệu san sát nhau, hương liệu châu ngọc da lông tơ lụa, muốn gì có nấy, còn là kinh doanh theo hình thức mở rộng cửa, một khắc trước còn là châu ngọc lấp lánh đập vào mặt, một giây sau đã là mùi hương liệu sực nức xông vào mũi, đi thêm vài bước, còn có cô gái mắt xanh tóc vàng dựa vào tường vẫy tay lớn tiếng rao: "Rượu nho cao cấp tươi mới đây...."
Còn về tiệm "Khuôn in Như Ý" trước mặt nàng đây, mặc dù là ở ngay trung tâm khu chợ Tây thì cũng có chút lộ liễu: mặt tiền cửa hàng rộng ba trượng, gấp ba lần những cửa tiệm bình thường khác, dưới hiên dù chỉ xây một bức tường trắng cao hai thước để phân cách giữa tiệm và bên ngoài, nhưng trên tường lại khắc những hoa văn hình hoa sen hết sức tao nhã.

Ba bức tường bên trong tiệm treo rất nhiều khuôn in hoa lệ có thanh nhã có, nhìn qua cứ tựa như mặt sông tĩnh lặng bằng phẳng, còn đặt hai thư án gỗ chất đầy những khúc vải, có hai cô gái ăn mặc hoa lệ dắt theo hầu gái đang lựa chọn tỉ mỉ.
Lưu Ly lấy trong ngực ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, cẩn thận lau sạch đất cát trên mặt, chậm rãi tiến vào bên trong.
Tên làm công đứng trước cửa đang cười nói tiễn hai vị khách, nhìn thấy Lưu Ly, ngẩn ra một hồi, nói: "Cô nương, người muốn xem những mẫu mới của tiệm chúng tôi sao?" Rồi ánh mắt rơi lại trên chiếc áo khoác của Lưu Ly, lộ ra vài tia thất vọng.
Lưu Ly cười gật đầu, nhẹ giọng nói: "Xin hỏi, ông chủ tiệm này là An tứ lang?"
Tên làm công ngơ ra một hồi, vẫn đáp, "Đương nhiên, khắp chợ Tây này chỉ có một tiệm buôn khuôn in, không biết cô nương đây..."
Lưu Ly giãn chân mày cười, "Vậy thì tốt quá! Tôi họ Khố Địch, là cháu gái ruột đằng ngoại của nhà họ An, phiền ngài tìm người thông báo đến cậu tôi một tiếng, cứ nói cháu gái đằng ngoại họ Địch Khố có việc gấp muốn nhờ cậu giúp đỡ."
Tên làm công hơi giật mình, nhìn Lưu Ly từ trên xuống dưới, thần sắc hơi do dự, lại quay đầu nhìn chưởng quầy đang cất bước đến gần, nghĩ một chút rồi nói nhỏ: "Cô nương xin đợi một lát." Rồi xoay người đi đến bên cạnh chưởng quầy nói thầm mấy câu.
Vị chưởng quầy đó tầm bốn năm mươi tuổi, khuôn mặt hòa nhã, ánh mắt lại có mấy phần sắc bén, nhìn Lưu Ly từ đầu đến chân, nhíu mày.
Trong lòng Lưu Ly hơi hơi nôn nóng, kiềm chế ý định tiến lên phía trước giải thích, cố gắng ra vẻ ung dung cười với chưởng quầy.


Chưởng quầy cân nhắc một hồi, vẫy tay gọi một tên làm công, dặn dò hai ba câu, tên nhóc đó liền chạy đi như bay.

Ông ta mưới cười cười, đến đi đến chắp tay: " Vị cô nương đây, tôi đã cho người đi mời ông chủ, hay là cô nương vào trong chờ một lát vậy?"
Lưu Ly cười nói cảm ơn, đi theo vào trong cửa tiệm.

Chưởng quỹ muốn mời nàng ra phía sau uống trà, Lưu Ly chỉ cười nói, "Không dám phiền ngài, tôi ở đây nhìn một chút là được rồi." Nói rồi ngẩng đầu nhìn ngắm mấy khuôn in vải vóc treo trên tường.
Nàng vốn là sinh viên ngành thiết kế thời trang của học viện Mỹ Thuật, ba năm trước viết luận văn tốt nghiệp là "Bàn về hoa văn nhuộm và dệt thời nhà Đường cùng với phong cách Tây Vực", đương nhiên biết kỹ thuật khuôn in chính là sử dụng hai bản khắc gỗ kẹp lấy vải lụa rồi đem nhuộm, bắt đầu từ thời Bắc Ngụy, lưu truyền đến tận thời Thịnh Đường, vì kỹ thuật này tốn tiền tốn sức, lúc này chỉ có mấy nhà quyền quý giàu có mới hay dùng.

Nàng thấy những khuôn in treo trên tường, chủ yếu làm trên vải lụa, màu sắc cũng chỉ có hai màu, cũng có cái ba bốn màu, hoa văn chủ yếu là châu ngọc, chùm hoa hay hoa đơn và một số ít những người và vật, những khuôn in tinh tế như tranh vẽ săn bắt hoa thú sơn thủy vẫn chưa xuất hiện ở thời Thịnh Đường.
Lưu Ly thở dài một hơi.

Mấy tháng nay, nàng vẫn luôn nghe ngóng tin tức việc làm ăn của mấy người cậu, biết được rằng Cậu lớn nhất An nhị lang kinh doanh hương liệu trang sức, giàu có nhất, Cậu út thất lang buôn bán dạo, thường đi đi về về giữa Trường An và Ngũ Châu, cũng có muôn bán hầu gái nữa, còn cậu Hai An tứ lang chuyên bán vải vóc, có tiệm khuôn in danh tiếng độc nhất ở chợ Tây, còn có tiệm khắc khuôn in Chiêu Tài và một phường thêu Minh Tâm.


Lúc đó lòng nàng khẽ động, lặng lẽ tính toán.
Lưu Ly đang cân nhắc xem lát nữa phải nói với vị Cậu Hai này thế nào, lại nghe sau lưng có tiếng than thở, "Chỉ có mấy mẫu này là mẫu mới thôi à?" sau đó nghe thấy tiếng chưởng quầy cười, "Phu nhân là khách hàng lâu năm nên cũng biết đấy, nói về kiểu dáng, trong thành Trường An này ngoài phường dệt thêu ra thì có tiệm nào có nhiều kiểu mới như chúng tôi đâu."
Vị phu nhân đó nói: "Tiệm khuôn in Phong Hoa bên chợ đông cũng được lắm, đáng tiếc không có màu mà tôi thích." Chưởng quỹ cười nói, "Cái này cũng không khó gì, phu nhân có thể miêu tả kiểu dáng, rồi bảo họa sư vẽ ra, chỉ là phải đợi thêm một tháng."
Phu nhân đó liền hỏi, "Giá cả thế nào?" Chưởng quầy đáp, "Cứ theo giá niêm yết, nếu như dùng vải lụa thượng đẳng để in, thì phải theo giá hàng thượng đẳng, một khúc bảy trăm sáu mươi văn tiền, đặt cọc trước một nửa."
Lưu Ly nhanh chóng đi xem các mẫu treo trên tường, quả nhiên thấy đều có định sẵn cấp độ và giá cả, hàng hạ cấp ba trăm hai mươi văn tiền, trung cấp buốn trăm năm mươi văn, không có hàng thượng cấp, nàng thầm nghĩ hàng thượng cấp đều là hàng đặt, phải khắc hoa văn từ đầu, đương nhiên đắt đỏ hơn.
Lưu Ly không hề quay đầu, nhưng chân đã dịch lại phía đó mấy bước, chỉ nghe phu nhân ấy nói, "Mẹ tôi thích nhất là mẫu đơn, tiệm này tuy có mấy mẫu, nhưng lại không đủ quý phái, tôi đang muốn làm một tấm lụa khoác ngoài hoa mẫu đơn ba màu, tiệm các người có thể vẽ ra tôi xem được không?"
Chưởng quầy cười có chút khó xử, "Mẫu đơn là loài hoa khó vẽ nhất.

Tôi phải thương lượng với họa sư đã, nếu phu nhân thật sự muốn, thì ngày mai giờ này lại đến." Vị phu nhan kia có hơi do dự, "Ngày mai à..."
Lưu Ly không do dự nữa, xoay người cười nói, "Tiểu nữ thích nhất là mẫu đơn, ngày thường rảnh rỗi cũng hay vẽ vài mẫu, nếu ngài tin tưởng, tôi sẽ vẽ một mẫu cho phu nhân đây xem thử."
Chưởng quầy và vị phu nhân kia đều kinh ngạc, phu nhân kia đánh giá Lưu Ly một lượt, hơi nghi ngại nhìn chưởng quầy.

Lưu Ly hơi uốn gối cười nói, "Tôi là cháu gái đằng ngoại của ông chủ tiệm này, từ nhỏ đã học vẽ hoa văn, hôm nay là lần đầu đến tiệm của cậu, gặp nhau là duyên phận, hơn nữa chỉ là vẽ một mẫu đơn giản, phu nhân không thích thì cũng không sao." Rồi lại cười nói với chưởng quầy, "Có thể cho tôi mượn giấy bút dùng được không? Bút là bút lông sói cỡ nhỏ, còn giấy thì thục ma chỉ là tốt nhất."

Trên mặt vị phu nhân kia lộ ra mấy phần tò mò, nghiêng đầu nghĩ rồi cười bảo, "Vậy phiền cô nương rồi."
Lưu Ly đã xem xét kỹ lưỡng, vị phu nhân này khoảng hơn ba mươi tuổi, vóc dáng đẫy đà, dung mạo thanh tú, trán có dán chu sa hình hoa mai, trên người mặc váy dài thạch lựu, khoác thêm dải lụa màu bạc bên ngoài, quả thật là một mỹ nhân thời Đường bước ra từ tranh vẽ, hiếm có là ánh mắt vẫn còn mấy phần ngây thơ, nụ cười lại tươi đẹp rạng rỡ, khiến người ta nhìn vào đã mềm lòng.
Vốn dĩ chưởng quầy có chút do dự, nghe đến mấy thứ mà Lưu Ly cần, nghĩ một chút rồi quay đầu dặn dò tên làm công lấy giấy mực bút nghiên ra, rồi lại dọn trống bàn, mài sẵn mực.
Lưu Ly nhấc bút chấm nhẹ vào mực, hít một hơi thật sâu, bắt đầu vẽ phác họa trên giấy một nhánh mẫu đơn: lấy một đóa mẫu đơn nhiều cánh và một đóa mẫu đơn ít cánh làm điểm nhấn, phía sau là trúc và hoa trà.
Đã lâu nàng không đụng đến bút, đương nhiên có chút không thạo, may mà gần đây cũng có lén lút dùng than củi hoặc cành cây để tập luyện, thứ nàng vẽ ra đây lại là bản hoa văn mà kiếp trước nàng quen thuộc nhất, sau đó càng vẽ càng thuận lợi.

Lúc thu bút, tự mình nhìn ngắm cũng hài lòng sáu bảy phần, đang định nói thêm vài câu, chỉ nghe thấy tiếng hoa hô vang lên.

Lưu Ly giật mình, ngẩng đầu nhìn, thì ra không biết từ khi nào mà tất cả những người trong tiệm đều vây lấy nàng, còn có mấy người lúc nãy không có trong tiệm đi ngang ghé qua xem.
Vị phu nhân kia vỗ tay cười nói, "Tiểu cô nương đây quả nhiên là người trong nghề, tùy tiện vẽ ra thôi mà đã đẹp như thế này, thêm màu vào chắc còn lộng lẫy hơn, tôi lấy mẫu này đấy nhé!"
Có một vị quý phu nhân khác cũng nói, "Tôi muốn một mẫu hỷ thước bay lên cành cây, không biết tiểu cô nương có vẽ được không?"
Lưu Ly lau mồ hôi trên trán, vẫn chưa trả lời, từ xa đã truyền đến tiếng chiêng vang dậy, đám người xem náo nhiệt tức thì tản ra.

Nàng giật nảy mình, nghe thấy chưởng quầy hô: "Hôm nay không được rồi, đã đến giờ đóng cửa rồi!"
Vị phu nhân lấy mẫu hoa mẫu đơn vội vàng bảo hầu gái đưa tiền cọc cho chưởng quầy, chỉ nói là Ngũ phu nhân phủ Hạ Lan, vị phu nhân muốn hỷ thước thì than thở, "Mấy ngày nữa tôi lại đến, hy vọng có thể gặp được cô nương."
Lưu Ly nhẹ nhàng hành lễ, thầm nghĩ, tôi còn muốn thế hơn cả bà đấy...!lại nghe thấy bên cạnh vang lên giọng nói trầm thấp, "Em Tư dạy con vẽ bản mẫu hoa văn?"

Lưu Ly kinh hãi, quay đầu nhìn thấy một người đàn ông trung niên mày rậm tóc xoăn dáng người cao to đang đứng sau lưng mình, dùng ánh mắt phức tạp nhìn nàng.

Nàng chớp chớp mắt, lập tức nhớ ra, người này lúc vừa đến Trường An nàng có gặp rồi, lúc ấy ông ta và mấy người khác nữa cứ thấp giọng càm ràm lảm nhảm gì đó bên tai nàng, nhưng khi đó nàng đâu có hiểu, chỉ có thể giả ngây giả ngô khóc lóc không dám mở miệng, người này hình như hơi thất vọng giận dữ, sau đó thì không quay lại lần nảo nữa--------- chẳng lẽ đây chính la Cậu Hai An tứ lang của nàng sao? Qủa nhiên nghe thấy chưởng quầy gọi: "Ông chủ đã đến?"
Lưu Ly vội vàng hành lễ: "Cậu Hai!" rồi trả lời, "Mẹ con lúc còn sống từng dạy cho con một ít, con cũng thích, chỉ là ba năm nay không đụng đến bút, hôm nay khiến cậu cười chê rồi." ----------- Lời này cũng không hoàn toàn là nói dối, nàng từng thấy trong phòng mình có một số bút và chậu nhuộm cũ không hoàn chỉnh, cũng từng thấy vài bản hoa văn riêng lẻ tinh tế đẹp đẽ và mấy bản sao chép "Nữ giới", viết đầy chữ nhỏ.

Có lẽ An thị cũng từng dạy con gái vẽ, đáng tiếc từ khi nàng chiếm lấy thân thể này, thì lại không có cơ hội đụng đến giấy mực bút nghiên.
Cậu hai An nhíu mày, thần sắc trầm mặc, ho một tiếng thấp giọng hỏi: "Con tìm cậu có việc gì?"
Lưu Ly nhẹ nhàng nói, "Ngày mai cha con và mẹ kế muốn đưa Lưu Ly đến Thái Thường Tự thi tuyển, con lại không muốn trở thành ca nữ giáo phường, chỉ mong cậu cho con ở lại một đêm, đợi sau chiều mai qua giờ tuyển chọn rồi con sẽ trở về."
Cậu hai An lập tức giận dữ: "Nói bậy! Cha của con bị mê muội đầu óc rồi sao, nơi đó là nơi con gái nhà lành có thể đến à? Con bé này, hôm đó cậu muốn đưa con về nhà họ An ở, nếu không phải con khóc lóc sống chết không chịu đi, thì đâu phải cực khổ thế này!"
Thì ra là vậy, bất đồng ngôn ngữ quả là tai hại mà! Lưu Ly buồn bã trong lòng, nhịn không được thấp giọng than thở.
Cậu hai An nhìn nàng, ánh khẽ quét qua bản vẽ hoa văn Lưu Ly vẽ lúc nãy, rõ ràng là đã hạ quyết tâm, trầm giọng nói, "Con cứ đến nhà cậu mà ở, muốn ở mấy ngày thì ở mấy ngày!"
Lưu Ly thấp giọng đáp ứng, theo sau Cậu hai An đi ra ngoài chợ Tây, tiếng chiêng dẹp chợ vang lên khắp chợ Tây, mấy cửa tiệm bên đường đã đóng nửa cánh cửa, trên đường chỉ còn vài người qua lại, tựa như thời khắc ma thuật đã kết thúc, nơi mà một khắc trước còn sầm uất nhộn nhịp đã nhanh chóng biến thành hoang vắng thế này.

Lưu Ly lôi từ ống tay áo ra hai tờ giấy có mặt sau là bản vẽ phác thảo cảnh hoa lá săn bắn và bướm vờn hoa mà nàng dùng than củi vẽ lúc trước, lặng lẽ vò thành một cục tròn, vứt vào trong kênh nước bên đường..