Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương9: Thừa Một Cái Tượng Gốm Xương Tai Mèo





Lưu Văn Tam vỗ vỗ vai tôi, nghiêm túc nói: “Mày yên tâm, đi với chú Văn Tam, đảm bảo không có tý nguy hiểm nào, mày xem, vụ bà nội mà đỡ âm linh ấy, cũng có tý phiền phức nào đâu.”Tôi cũng nhìn đồng hồ, lúc này đã hơn bảy giờ, chỉ còn vài tiếng nữa là sang ngày thứ tư rồi.Nhà họ Vương mà có chuyện gì, thì đã xảy ra từ sớm rồi.


Tiền đã sắp được cầm vào tay, không thể cứ thể mà bỏ tuột mất được.Tôi gật mạnh đầu: “Được rồi chú Văn Tam, cháu nghe chú! Chúng ta cứ lặng lẽ đi!”Lưu Văn Tam cười tươi như hoa: “Rồi, chú đúng là không nhìn nhầm mày, Thập Lục, có tiền đồ.”Lão đi thu dọn một loạt đồ dùng cần thiết, còn tôi cũng nhón chân nhón tay về phòng vác đồ, chỉ sợ làm bà nội ở phòng bên tỉnh giấc.Nhưng vừa mới vào phòng, tôi đã có cảm giác, có gì đó bất thường.Trong phòng rất lạnh, cứ như mùa đông tháng chạp vậy, không bình thường chút nào.Lúc này đèn còn chưa bật, cả phòng tối đen, ở phía giường, hình như có một đôi mắt đang nhìn tôi, tôi cảm giác dựng cả tóc gáy, vô cùng khó chịu.Tôi vội với tay bật đèn.Bóng đèn compact sáng lên, ánh đèn sáng trắng đẩy lùi bóng tối.Đầu giường trống trơn, làm gì có người nào?Tôi thở phào đi qua, thì phát hiện cái rương bị người khác đụng vào...Trên mặt rương ướt nhẹp, có một vết bàn tay.

Mà còn không đậy kỹ, vẫn còn một khe hở.Ban nãy bà nội vào phòng à?Tôi đưa tay lau qua loa cái rương, rồi mở ra xem.Chủ yếu là tôi sợ bà nội vào phòng lấy mất món nào đấy, tôi mà đi với chú Văn Tam làm vụ lớn này, nhỡ mà đống đồ đấy thiếu mất một hai món, làm không xong việc, thì lỗ to.Áo khoác da mèo, găng tay da tiên xám, kéo, cùng những đồ khác đều đủ.Tôi tập trung kiểm tra tượng gốm xương mèo với cả trấn sát phù.Trấn sát phù không có vấn đề gì, nằm im lìm ở trong rương, còn tượng gốm xương mèo thì hơi có vấn đề.Tôi hồi tưởng lại thật kỹ, nếu tôi nhớ không nhầm, tất cả có năm cái tượng gỗ xương mèo, chỗ vũng Lương dùng mất một cái, thế đáng ra chỉ còn lại bốn cái mới đúng.Kết quả là trong rương, kiểu gì lại vẫn còn năm cái tượng gỗ xương mèo? Lẽ nào là tôi nhớ nhầm?Cộc cộc cộc, có tiếng gõ cửa nhè nhẹ vang lên.“Thập Lục, xong chưa, không còn mấy thời gian nữa đâu!” Lưu Văn Tam ở ngoài khẽ gọi.Tôi vội đóng cái rương gỗ lại, cũng chẳng để ý được nhiều nữa, cứ thế vác cái rương lên, vội vàng rời khỏi phòng.Lưu Văn Tam cũng vác theo cái túi vải, mắt lão sáng như đèn, giơ cao ngón tay cái với tôi!Lúc hai chúng tôi trốn ra khỏi sân, lại càng rón rén chân tay, chỉ sợ làm bà nội tỉnh giấc.Ra khỏi sân, bên ngoài đã có chiếc xe hiệu Kim Bôi đợi sẵn.Lái xe là một người đàn ông có mái tóc địa trung hải ( tức đầu hói ), khuôn mặt đỏ au, hoàn toàn không giống cái vẻ âm u của Lưu Văn Tam.Sau khi lên xe, Lưu Văn Tam mới bảo, làm cái nghề này của lão, bình thường gặp âm linh nhiều, kiểu gì cũng nhìn thấy những thứ không nên nhìn.Bản thân lão không bao giờ lái xe, tránh trường hợp ngẩn người cái là xảy ra bất trắc.Lúc đấy tôi mới hiểu nguyên nhân, chứ Lưu Văn Tam kiếm cũng không ít, mà vẫn chẳng mua xe, nếu như thế này thì cũng chẳng có gì lạ.Mười dặm đường rất gần.Đại khái tầm tám giờ, chúng tôi đã đến một bến tàu của sông Dương.Thôn chúng tôi có đường thông đi bốn phương tám hướng, đi huyện lị và tỉnh lị đều rất gần.Sông Dương chảy qua mấy tỉnh liền, là lưu vực sông lớn chủ chốt ở chỗ chúng tôi!Cái xác mà tháng trước Lưu Văn Tam vớt ở thôn chúng tôi, cũng gặp nạn ở sông Dương.

Đây là chỗ chết chìm nhiều người nhất.“Lão Liễu, ông ở đây đợi tôi với Thập Lục là được.” Lưu Văn Tam dặn dò lái xe.Sau khi xuống xe, tôi đi ra bến tàu, mặt sông rộng tầm hai ba trăm mét, dưới vẻ tĩnh lặng là dòng nước chảy xiết.Quanh bến đậu không ít tàu thuyền, Lưu Văn Tam đến trước một cái thuyền gỗ.Vị trí đậu thuyền của lão cũng rất đẹp, xung quanh trống trơn, ai cũng kiêng dè thuyền vớt xác, chẳng ai muốn đậu gần cả.Lên thuyền xong, lão khởi động động cơ, cái thuyền này tốt hơn nhiều so với loại thuyền độc mộc phải chèo tay, cũng nhanh hơn nhiều.Tôi ngồi xuống giữa thuyền, đặt cái rương xuống, lau mồ hôi trên trán.“Thập Lục, cái rương này nặng thế cơ à? Mày còn trẻ thế mà đã toát bao nhiêu mồ hôi, như thế không được, đợi làm xong vụ này, chú Văn Tam đưa mày đi kiếm vài quả cật dê ăn cho bổ.” Lưu Văn Tam đùa giễu nói với tôi.Tôi cười khổ nói: “Cháu cũng không rõ, chỉ cảm giác nặng như chết chìm ấy.”Lưu Văn Tam giật nảy người, trợn tròn con mắt, làm động tác suỵt.“Cái chữ đằng sau chết, trên mặt nước không được nói, nếu không là có chuyện đấy.”Tôi vội bịt chặt miệng lại.Gió trên mặt sông mát rượi, thổi vào người rất dễ chịu, hoàn toàn không giống với cái cảm giác khí lạnh luồn từ dưới chân lên như bên vũng Lương.


Tiếng động cơ phành phạch, dường như cũng khiến trong tâm tôi có thêm sức mạnh.Tầm mười mấy phút sau, thuyền từ từ dừng lại.


Lưu Văn Tam cũng tắt động cơ.Vùng nước này, cũng có mấy chỗ gần bờ, trên mặt nước mọc từng mảng lớn bầu nước xanh rờn.“Đến rồi.” Lưu Văn Tam thở ra một hơi dài.Tôi ngơ ngác nhìn quanh mặt nước, nếu nói thị lực, tôi cũng không tồi, thế nhưng tôi tuyệt nhiên chẳng thấy xác chết đâu.“Không ở trên mặt nước.” Lưu Văn Tam dường như đoán được tôi đang làm gì, đột nhiên nói một câu.“Cái xác này bị bỏ ở sông Dương lâu quá rồi, nên không nổi trên mặt nước suốt được, nó ở phía dưới đám bầu nước kia.” Lão chỉ về phía một đám bầu nước trước mặt.Tim tôi đập thình thịch, cứ có cảm giác, chuyến này sợ là không thuận lợi được như ở vũng Lương.Quả nhiên, Lưu Văn Tam nói tiếp: “Thập Lục, mày ở trên thuyền đợi, chú Văn Tam phải xuống vớt cái xác nữ lên, đúng rồi, mày chuẩn bị đầy đủ đồ đi, thay áo đi.”Tôi gật đầu, giờ mới phát hiện, trên người Lưu Văn Tam cũng cầm theo không ít đồ.Trên vai đeo một cuộn thừng, còn có một cái dây vải, bên trên cắm những mấy cái đinh gỗ đào.Ngoài chỗ đấy ra, trước ngực lão còn đeo một miếng ngọc bội, ở vũng Lương, lão không có chuẩn bị những thứ này.Tùm!Chẳng đợi tôi nói gì, Lưu Văn Tam đã nhảy luôn xuống sông Dương, lão lặn ngụp vài cái là chui xuống dưới đám bầu nước, mất dạng.Lúc này trong lòng tôi cũng có chút sốt ruột và sợ hãi.Lần đầu tiên đi đỡ âm linh, chuẩn bị phải chạm vào xác chết rồi, làm sao mà không sợ được?Tôi sống chết tự bảo mình, không sao đâu, cố nhịn đi!Đấy không phải là xác chết, là khách quý trong thành phố! Là tiền để cưới vợ!Mở rương ra, tôi cứ chuẩn bị mặc áo khoác da mèo đen, đeo găng tay da tiên xám đã.Kết quả tôi ngẩn người luôn.Trong rương gỗ, cái áo khoác da mèo đen phồng cộm lên, giống như bọc cái gì bên trong vậy.Tôi cầm cái áo khoác lên, bên trong nặng trình trịch, lúc này tôi mới phát hiện, chỗ tượng gốm xương mèo bên ngoài chỉ còn bốn chiếc.Còn một chiếc được cuộn bên trong cái áo khoác da mèo!Đấy là nguyên nhân khiến nó nặng trịch!Trong tâm tôi thấy có chút không tự nhiên, cái tượng gốm xương mèo này, phải nặng gấp mấy lần những cái khác.Lôi nó ra, tôi đặt riêng nó vào một góc rương, lấy một chiếc tượng gốm xương mèo bình thường, rồi mặc áo khoác da mèo đen vào, đeo găng tay da tiên xám lên.Đột nhiên, tôi không nhịn được rùng mình một cái, cảm giác khí lạnh từ bốn phương tám hướng chui vào trong người.Thuận theo hướng khí lạnh, dường như bốn phương tám hướng có rất nhiều ánh mắt, từ dưới nước nhìn trộm tôi...Giống như khi trời tối ở trong nhà vậy, chỉ cần tắt đèn, là có cảm giác dưới gậm giường có người, trong phòng khách có người, trong nhà vệ sinh có người vậy!.