Đan Vũ Càn Khôn

Chương1311: Có thể trả giá bằng tính mạng vì cuồng ngôn



Bất quá, người bên ngoài nọ có lẽ cũng biết có thể ở sau khi tuyển bạt thi đấu bắt đầu một tháng còn sống sót, thực lực đều nhất định sẽ không quá thấp, hơn nữa hắn tựa hồ cũng cảm giác được trong sơn động có hai người, đề phòng có mai phục, lúc này mới không dám tùy tiện xông tới.

Nhưng khẳng định là không muốn cứ như vậy ly khai, nếu hai người Tần Phàm không đi ra, đoán chừng một hồi hắn sẽ áp dụng một ít thủ đoạn.

- Thực lực của người này không tệ, xem ra trên người của hắn đoán chừng sẽ có không ít điểm tích lũy.

Tần Phàm cảm ứng một hồi, sau đó mỉm cười mở lời nói ra.

- Trên người người này có khí tức diễm liệt, giống như là Liệt Hỏa Liệu Nguyên, thực lực hoàn toàn chính xác rất cường.

Kỷ Huyên Nhi cũng cảm ứng thoáng một phát, lập tức nhẹ nói.

- Khí tức diễm liệt đầm đặc? Là thiên tài cường giả chuyên tu luyện Hỏa hệ sao? Vậy nàng trước ở chỗ này chờ đợi, để cho ta đi ra trước xem một chút.

Nghe vậy, trên mặt Tần Phàm lộ ra vẻ ngoài ý muốn nói ra. Bất quá hắn lại không có bao nhiêu sợ hãi, trên thực tế dùng thực lực của hắn hôm nay, bên trong Sát Lục Bí Cảnh này ngược lại đã không cần phải sợ hãi ai nữa rồi.

Sau một khắc, dưới chân của hắn nhẹ nhàng đạp mạnh, thân hình dùng một tốc độ cực nhanh, để lại tàn ảnh liên tiếp, sau đó rất nhanh ở cửa sơn động kích bắn ra. Giữa không trung lách mình ba cái, cuối cùng xuất hiện ở phía trên không trung bên ngoài sơn động.

Hắn vốn là đưa lưng về phía người nọ, đợi ổn định thân hình mới chậm rãi xoay người sang nhìn về phía đối phương. Để cho hắn ngoài ý muốn chính là, đối phương ngược lại là không có thừa cơ vào lúc này đột nhiên ra tay đánh lén.

Đương nhiên, hắn đã dám đưa lưng cho đối phương như vậy, tự nhiên là không sợ đối phương đánh lén. Nếu đối phương đánh lén, ngược lại còn có khi sẽ ăn thiệt thòi.

Ở giữa không trung chậm rãi quay đầu lại, sau đó Tần Phàm liền trông thấy trên không sơn động lơ lững một nam tử trẻ tuổi mặc hồng bào.

Nam tử này tuổi chừng hai mươi tám, thực lực chỉ là Ngũ kiếp Bán Thần đỉnh phong, mặt chữ quốc, mày rậm mắt to, sắc mặt thập phần hồng nhuận phơn phớt, nhìn ra được trên người hắn có huyết khí thập phần tràn đầy, thậm chí một đầu tóc dài của hắn cũng là hỏa hồng sắc, nhìn xem có chút quái dị.

Mà Tần Phàm khoảng cách gần quan sát khí tức người này, quả nhiên phát hiện người này đúng như Kỷ Huyên Nhi nói, khí tức liệt diễm thập phần đầm đặc, đứng ở trước mặt của hắn giống như là đối mặt một bếp lò, lộ ra nhiệt khí bức người.

Nhìn ra được, đây là một cường giả chủ tu Hỏa năng lực, hắn nắm giữ đối với Hỏa hệ Nguyên Giới chi lực nhất định là mạnh hơn so với cường giả khác.

- Ta nhận ra ngươi, ngươi gọi là Tần Phàm đúng không. Lúc trước ngươi dùng Tứ kiếp Bán Thần chi lực có thể lưu danh trên Thiên Tài Kim Bia, cho nên ta đối với ngươi có chút ấn tượng. Chỉ là không nghĩ đến một Tứ kiếp Bán Thần như ngươi, lại vẫn có thể sống đến ngày cuối cùng của tuyển bạt thi đấu.

Mà nhưng vào lúc này, người tới cùng Tần Phàm bốn mắt nhìn nhau, dẫn đầu mở lời nói ra.

- Ha ha… Đa tạ tán thưởng rồi.

Lúc này Tần Phàm nhàn nhạt cười nói: 

- Nếu như ta không có đoán sai, ngươi có lẽ là một trong Thủy Hỏa song hùng lần này, Hỏa hệ năng lực cường giả Viên Bách Hỏa rồi, ta sớm đã nghe qua đại danh của ngươi, hôm nay vừa thấy, quả nhiên là danh bất hư truyền.

Người này hắn ngược lại là đã từng nghe qua danh tiếng, nghe đồn ở trên Hỏa năng lực có tạo nghệ rất mạnh, chỉ sợ không có mấy người có thể so sánh với hắn, hơn nữa lúc trước người này đã từng lưu danh Thiên Tài Kim Bia, là cường giả rất có nổi danh khi tuyển bạt thi đấu còn chưa bắt đầu.

Mà bởi vì Tần Phàm biết rõ trước đó vài ngày một màn mình độ kiếp thập phần oanh động, chỉ sợ sẽ bị không ít người dự thi bên trong Sát Lục Bí Cảnh này chứng kiến. Hắn không muốn quá sớm bạo lộ toàn bộ thực lực của mình, vì vậy lúc này hắn cố ý đem cảnh giới Ngũ kiếp Bán Thần chân thật của mình ẩn tàng xuống. Cho nên đối phương cũng không có phát hiện cảnh giới chân thật của hắn, cho rằng hắn vẫn là một Tứ kiếp Bán Thần.

- Ngươi nghe qua tên của ta là tốt nhất rồi, lời khách sáo chúng ta cũng không nên nhiều lời. Hôm nay đã là ngày cuối cùng của tuyển bạt thi đấu, mục đích ta tới nơi này có lẽ ngươi cũng thập phần tinh tường, ta là vì điểm tích lũy quang văn mà đến. Mà ngươi nghe qua tên của ta, tự nhiên cũng biết thực lực của ta như thế nào, ở chỗ này nếu như ngươi tự đoạn một tay còn có cơ hội sống sót, nếu ngươi muốn động thủ, như vậy chỉ sợ cuối cùng nhất chỉ có một con đường chết.

Nghe vậy, một đôi con mắt hỏa hồng của Viên Bách Hỏa kia đảo qua trên người Tần Phàm, mang theo một loại ngạo khí nhàn nhạt nói ra.

Hắn dùng một thân Hỏa năng lực siêu tuyệt có thể trước khi thi đấu bắt đầu đã rất có nổi danh, hắn đối với thực lực của mình nhất định là có tự tin thật lớn. Dù biết rõ đối phương có thể sống đến lúc này sẽ có được thực lực nhất định, nhưng có thể một mực ở Top 10 của tuyển bạt thi đấu, há sẽ là thế hệ hời hợt.

- Ha ha, cám ơn hảo ý của Viên huynh, bất quá muốn ta tự đoạn một tay, đây thật là có chút khó làm.

Lúc này con mắt của Tần Phàm có chút nhíu lại nói ra. Hắn biết rõ Viên Bách Hỏa này chỉ sợ cũng biết rõ tự đoạn một tay có thể chui qua lỗ thủng của tuyển bạt thi đấu lần này đạt được điểm tích lũy quang văn, nhưng cái "Hảo ý" này, hắn tự nhiên sẽ không tiếp nhận.

Nói xong, hắn còn nhìn nhìn sơn động phía dưới, hắn cảm giác được Kỷ Huyên Nhi vào lúc này tựa hồ cũng muốn từ trong đó chạy ra.

- Ta cũng biết trong sơn động còn có một người, bất quá ta có thể cảm giác được thực lực cảnh giới của nàng so với ngươi còn thấp hơn, nếu như ngươi ý định bằng vào hai người có thể đả bại ta, như vậy là tính sai rồi.

Lúc này đôi mắt của Viên Bách Hỏa cũng nhìn thoáng một phát, cảm giác được khí tức trong sơn động, sau đó hắn tiếp tục nhàn nhạt nói.

- Đương nhiên không phải, ta chỉ là định cho nàng tạm thời không cần lộ diện, bởi vì một mình ta đối phó ngươi như vậy là đủ rồi.

Nhưng Tần Phàm lại lắc đầu, bỗng nhiên lộ ra một vòng vui vẻ nói ra.

- Ngươi phải biết rằng ngươi có thể sẽ vi cuồng ngôn mà trả giá tánh mạng của mình. 

Lúc này đây, Viên Bách Hỏa vốn một mực coi như biểu hiện như bình tĩnh, rốt cục trong đôi mắt cũng lộ ra âm trầm, rất rõ ràng Tần Phàm cuồng vọng đã chọc giận hắn rồi.

Mà vào lúc này, khí thế trên người của hắn giống như là một ngọn núi lửa triệt để bộc phát ra, loại nóng rực kia đủ để lửa cháy lan ra đồng cỏ, làm cho phương viên mười dặm trong nháy mắt này như là đặt dưới cái nóng mùa hè khốc nhiệt, khí thế cường đại mà khủng bố.

Hắn có thể bảo trì tự tin như thế, quả nhiên là có đầy đủ nội tình.

Khí thế như là sóng to gió lớn như vậy, càng không ngừng hướng về Tần Phàm trùng kích mà đi, giống như Liệt Hỏa lan ra đồng cỏ, ở trong nháy mắt thêu đốt thảo nguyên lên, cái nóng tính bức người kia đập vào mặt, đem khuôn mặt của Tần Phàm cũng lộ ra đỏ bừng.

- Tốt, không hổ là Hỏa Hùng bên trong Thủy Hỏa song hùng, thực lực của ngươi đoán chừng có thể đứng vào trước bảy của tất cả người dự thi trong tuyển bạt thi đấu lúc này đây rồi.

Tần Phàm vào cái này cũng rất ngoài ý muốn, nhưng lại lộ ra thập phần trấn định, chỉ là trong miệng tiếp tục nói.

- Vậy ngươi bây giờ còn cho là một mình có thể cùng ta so sánh không?

Lúc này Viên Bách Hỏa có chút cầm chặt hai đấm, ngang nhiên tự tin nhìn xem Tần Phàm nói ra. Hỏa hệ Nguyên Giới chi lực nồng đậm kia liên tục không ngừng vây quanh toàn thân của hắn, làm cho cả người hắn giống như lửa đốt vậy, như là Hỏa thần từ trên bầu trời đánh xuống, hắn đại biểu cho hết thảy lực lượng Hỏa nguyên.

- Đương nhiên.

Lúc này trên mặt Tần Phàm lần nữa lộ ra một vòng vui vẻ, sau đó giải khai áp chế cảnh giới trên người, khí thế lập tức ở trong nháy mắt kéo lên, hơn nữa biểu hiện ra một loại khí tức cũng không yếu hơn đối phương.

Nếu như nói khí tức của Viên Bách Hỏa là Liệt Hỏa, xâm lược như lửa, như vậy khí tức của hắn giống như là Đại Sơn vững vàng, triền miên mà kéo dài, thủ vững mà không ngã, bất động như núi.

Khí thế của đối phương vào lúc này không thể rung chuyển hắn nửa phần.

- Ngươi ngay từ đầu đã ẩn tàng thực lực cảnh giới?

Thấy vậy, rốt cục sắc mặt của Viên Bách Hỏa hơi đổi, tiếp theo là trầm thấp mở lời hỏi.

- Cái kia cũng không phải, ta là tới đây mới đột phá đến Ngũ kiếp Bán Thần.

Tần Phàm nói ra.

- Cái gì?

Sắc mặt Viên Bách Hỏa lộ ra một loại khiếp sợ cùng kiêng kị, hai mắt hắn gắt gao ngưng tụ, sau đó nhìn xem Tần Phàm bán tín bán nghi hỏi thăm: 

- Vài ngày trước ở phụ cận chỗ này đột phá đến Ngũ kiếp Bán Thần kia chẳng lẽ chính là ngươi?

- Đúng vậy.

Tần Phàm thản nhiên nói ra.

- Ngày đó uy lực Bán Thần Kiếp vô cùng cường đại, không thể tưởng được ngươi lại có thể thành công vượt qua.

Sắc mặt Viên Bách Hỏa có chút âm trầm, tiếp tục nói: 

- Hiện tại ta thừa nhận thực lực của ngươi rồi, ngươi hoàn toàn chính xác có thể cùng ta chiến một trận, mà một trận chiến này, ta sẽ đem hết toàn lực.

Đối với Bán Thần Kiếp cường đại ngày đó cơ hồ làm cho cả Sát Lục Bí Cảnh chấn động, hắn đến bây giờ vẫn là ấn tượng khắc sâu, vốn hắn cho rằng sẽ là Bán Thần Kiếp của một Ngũ kiếp Bán Thần đột phá đến Lục kiếp Bán Thần, nhưng không thể tưởng được đây chẳng qua là Bán Thần Kiếp lần thứ năm.