Edior: Tiểu Tuyết Phong

Beta: Mc

“Cũng may hắn chỉ nhận ra ta là nữ tử”. Bình An nghĩ việc này cũng không làm trở ngại kế hoạch của nàng.

Phùng Ngũ Gia lại có vẻ lo lắng nặng nề: “Từ đầu tới cuối ta đều cảm thấy không ổn, hay là chúng ta thông báo cho quân doanh Yến Sơn để bọn họ phái người đi thăm dò.”

Bình An cảnh giác nhìn xung quanh thấy không có ai chú ý tới hai người, hạ thấp giọng nói với Phùng Ngũ Gia: “Trở về khách điếm rồi nói”.

Mười ngày trước, bọn họ đi ngựa từ Điền Châu tới Xích Giang, đến nơi lập tức tìm Tri Phủ Xích Giang Đinh đại nhân.

Đinh đại nhân cũng sứt đầu mẻ trán, ngoài miệng phồng rộp một vòng. Hắn nói cho Bình An biết đoàn người Quý Hoài Trung gồm mười mấy người, lần lượt đi tuần sát hai nơi Đông – Tây doanh Yến Sơn, ở lại Tây Doanh ba ngày sau, đó trên đường về thì mất liên lạc với phủ Xích Giang, Đinh đại nhân lập tức phái người đi tìm nhưng vẫn không tìm được tung tích của Quý Hoài Trung. ~dđlqđ~ Do địa hình Yến Sơn rất phức tạp, có người phỏng đoán bọn họ có thể bị rơi xuống vách núi, cũng có khả năng trên đường gặp phải mãnh thú.

“Có thể là bị người bắt đi hay không?” Bình An cho rằng trên đường gặp phải mãnh thú hay rơi xuống vách núi đều sẽ lưu lại dấu vết, nhưng hôm nay không thể tìm thấy đầu mối nào, ngược lại khiến lòng nàng hơi trấn định chút.

Về điểm này Đinh đại nhân cũng có nghĩ tới, song phủ Trần Quốc Công lại ở thôn Tiểu Lý bên cạnh, nếu bọn họ phái người tới bắt Quý Hoài Trung đi, vậy cũng không phải là không có khả năng, nhưng người của nha môn không vào được thôn Tiểu Lý để lục soát, nhiều nhất cũng chỉ thăm dò được một vòng Yến Tử Câu. Muốn vào thôn Tiểu Lý thám thính tin tức thì phải để trinh thám của quân đội đi, cũng may quân doanh Yến Sơn thấy đây là chuyện lớn, lập tức phái người tới thôn Tiểu Lý tìm, ngoài sáng ngoài tối điều tra một lượt nhưng vẫn không thấy tung tích của Quý Hoài Trung.

Bình An biết lỗ hổng Yến Sơn cuối cùng sẽ bị phủ Trần Quốc Công xé rách, ở kiếp trước nàng cũng không biết phủ Trần Quốc Công làm thế nào nhưng vẫn hiểu một chút, mười vạn đại quân không phải nói công phá là công phá được, triều đình giữ bí mật không tiết lộ, nhưng dân chúng đều truyền nhau rằng tướng lĩnh Yến Sơn làm phản, mặc dù tin đồn không thật, nhưng hiện giờ Quý Hoài Trung xảy ra chuyện ở quân doanh Yến Sơn, Bình An cũng không thể không tăng cường phòng bị với nơi này.

Bình An lại hỏi quân coi giữ của phủ Xích Giang có quyền vượt qua quân doanh Yến Sơn vào thôn Tiểu Lý điều tra không, Đinh đại nhân suy nghĩ một lát, tưởng rằng Bình An chưa từ bỏ ý định, trong lòng vẫn còn một tia hi vọng, nhưng vẫn đồng ý, nếu đến lúc đó triều đình truy cứu xuống, hắn cũng coi như đã tận trung làm hết chức trách của một Tri Phủ, lập tức đi cầu kiến Trương tổng binh ở phủ Xích Giang để bọn họ phái người giúp đỡ đi tìm kiếm Quý Hoài Trung. -diễn-đàn+lê-quý-đôn- Trương tổng binh không nói hai lời liền phái mấy trinh thám đi tìm kiếm hai ngày, cuối cùng ở Yến Tử Câu tìm về được một viên bạch ngọc không tầm thường. Nói lúc ấy thấy một đứa bé cầm vật đó làm đạn chơi đùa, trong đó có một trinh thám cẩn thận đã phát hiện ra viên bạch ngọc này giống đồ trang sức thượng hạng, dân thường không hay có được mà giống như trang sức của các danh môn quý nữ tại Kinh thành thường dùng. Hỏi đứa bé tìm thấy vật này ở đâu, đứa trẻ chỉ nói mấy ngày trước nhặt được trên đất, người kia liền lấy bạc mua lại.

Bình An nhìn thấy viên bạch ngọc này thì trong lòng vô cùng kích động, đây vốn là chuỗi lắc tay bạch ngọc của nàng, sau khi bị đứt nàng lười nối lại nên cho người khâu lên giày phụ thân để trang trí, viên ngọc trong tay này cùng với viên ngọc trên giày ông ấy giống nhau như đúc, nếu vật này thật sự rơi ra từ giày của ông, vậy chứng minh rất có khả năng ông ấy đã từng xuất hiện ở Yến Tử Câu. Mà căn cứ theo lời đứa bé kia về thời gian nhặt được vật này, đúng là thời gian một ngày trước Quý Hoài Trung rời khỏi Tây doanh Yến Sơn, rốt cuộc là người ở Tây doanh Yến Sơn nói dối hay là có ẩn tình khác thì không thể biết được.

Trinh thám trở về nói cho Trương tổng binh, bọn họ chỉ có thể thăm dò ở Yến Tử Câu, sau khi quân doanh Yến Sơn phát hiện thì không cho phép bọn họ tra xét nữa, lại càng không cho bọn họ vào thôn Tiểu Lý, ngược lại gia tăng canh gác ở xung quanh Yến Sơn, không cho người ngoài tùy ý ra vào Yến Tử Câu và thôn Tiểu Lý, thật kì quái.

Nhất định có quỷ, Bình An nhíu mày, nếu cha thật sự bị người của phủ Trần Quốc Công bắt vậy phải nhanh chóng đi điều tra, mà cách làm của quân doanh Yến Sơn lại như cố ý trì hoãn thêm thời gian. Trương tổng binh cũng cảm thấy việc này kỳ quặc nhưng quyền lực của hắn có hạn, không có cách nào xông vào quân doanh Yến Sơn để cứu người, trừ phi có chứng cứ chứng minh Quý Hoài Trung đang ở phủ Trần Quốc Công, nếu không mình tùy tiện phái binh đến một khi khơi lên mâu thuẫn giữa hai bên, trách nhiệm này hắn không gánh chịu nổi.

“Vậy không có biện pháp sao?” Bình An nôn nóng bất an, nàng sợ phụ thân thật sự rơi vào tay Trần Quốc Công, muộn một ngày là thêm một phần nguy hiểm, với tính tình của Quý Hoài Trung thì tuyệt đối không có khả năng ông phản bội lại triều đình, cho nên bất luận phủ Trần Quốc Công bắt ông đi có mục đích gì thì cũng không thể chiếm được lợi ích gì từ Quý Hoài Trung, phủ Trần Quốc Công có thể vì vậy mà giết người diệt khẩu hay không cũng rất khó nói.

“ Chuyện này xem ra không đơn giản, ta muốn dâng tấu lên triều đình để Hoàng thượng nha chóng phái người đi tra rõ chân tướng.” Đinh đjai nhân càng cảm thấy sự tình trọng đại đã vượt thời qua quyền hạn của hắn, còn liên quan tới tính mạng của hắn và gia đình, chỉ sợ đến lúc đó đầu cũng không giữ nổi.

Bình An không chờ được triều đình phái người tới, nàng một mặt bảo Phùng Ngũ Gia liên hệ với bằng hữu ở Xích Giang xem có thể giúp bọn họ đic Yến Tử Câu không, một mặt viết thức đến Điền Châu báo bình an để Quý phu nhân không cần lo lắng, lại gửi văn kiện khẩn cấp nói chuyện xảy ra cho Tô Bá Niên, hi vọng hắn có thể phái người tới giúp một tay điều tra rõ chân tướng.

Phùng Ngũ Gia tìm mấy bằng hữu biết được gần dây đường đi Yến Tử Câu được canh phòng nghiem ngặt, vài chỗ có trọng binh canh giữ, muốn đi qua là không dễ dàng, nhưng cũng may hắn có một vị bằng hữu có biện pháp mang bọn họ tới đó. Vì vậy Bình Anh và Phùng Ngũ Gia cải trang một chút rồi trà trộn vào Yến Tử Câu. Hai người ở đó quan sát rất nhiều ngày, chú ý tới một vị chưởng quỹ họ Hà có họ hàng với phủ Tướng quân, làm buôn bán với quân lính trong thôn Tiểu Lý.

Hạt châu hắn muốn không phải là trân châu hay dạ minh châu mà là một loại mỡ cá đặc biệt của cảnh nội Đại Lương, luyen chế từ bong bóng cá mập dưới biển sâu, chuyên dùng làm đèn chong ( loại đèn thắp suốt ngày đêm), một viên mỡ cá lớn bằng móng tay dùng để đốt đèn một năm không tắt, đốt lên không khói không vị, sáng vô cùng. Ngoài quan lại quyền quý thường dùng ra thì quân đội là sử dụng nhiều nhất. Hà chưởng quỹ dữa vào tầng quan hệ với người Đông gia, vẫn buôn bán lui tới với quân đội, thuận tiện một năm gần đây nhận làm hạt châu, chuyên cung cấp cho quân đội. Bên ngoài giá tiền của hạt châu này vốn cao, nhưng ở Yến Tử Câu nếu thu mua từ các tiểu thương bán lậu sẽ mất rất ít tiền vốn.

Bình An cung cấp cho Hà chưởng quỹ hạt châu to bằng miêng bát, lớn gấp mười lần hạt châu bình thường, loại hạt châu này bọn họ chia ra làm mười phần, bán cho quân đội, lãi tối thiểu có thể thu về gấp mười lần, cho nên Hà chưởng quỹ mới khẩn cấp muốn thu tất cả hạt châu trên tay Bình An về.

Phùng Ngũ Gia luôn có chút lo lắng đề phòng, hắn cẳm thấy Bình An làm như vậy không khác gì lấy đao liếm máu, vô cùng nguy hiểm, liền dề nghị nàng để cho người của quân doanh tới kiểm tra.

“ Người của quân doanh Yên Sơn không thể tin được ai.” Trở về phòng không có ai khác, Bình An mới nói ra sự tình, “ Bọn họ nói cha ta ở trong quân doanh tới ngày thứ ba mới rời khỏi đó, nhưng trang sức trên gày ông lại rơi ở Yến Tử Câu, ta nhớ khi chúng ta phái người tới Xích Giang thì gã sai vặt nói đợi hai ngày đều không có tin tức của ông ấy, sau đó Tây doanh Yến Sơn phái người tới thông báo cho phủ Xích Giang nói cha ta đã trở lại Xích Giang, nhưng khi đó ông ấy rổ cuộc ở đâu thì không ai biết, từ đâu tới cuối đều là bọn họ tự nói mà thôi.”

Phùng Ngũ Gia nghe xong đầu đầy mồ hôi, không nhịn được hỏi: “ Vậy đại tỷ phu có thể bị quân doanh Yến Sơn bắt đi hay không?”

“ Không biết.” Bình An lắc đầu, “ Nếu do quân doanh Yến Sơn, dù là phủ Xích Giang hay là phủ Quảng Xuyên chỉ cần phái người đi tra thì sẽ biết, hơn nữa trong quân doanh bí mật khó giữ, nếu nhiều người biết hẳn sẽ không một chút tin tức cũng đều không có.”

“ Vậy...Vậy bọn họ có thể đem đại tỷ phu....” Phùng Ngũ Gia nghĩ đến đây đã cảm thấy trên người một trận rét lạnh, nếu bọn họ hũy thi diệt tích, vậy cho dù là ai cũng không thể tra ra được.

Bình An vẫn không dám nghĩ tới điều này, dù chỉ còn một tia hi vọng nàng vẫn muốn tra tiếp, nhưng nếu không may Quý Hoài Trung thật sự bị giết hại, nàng lại càng phải tra ra chân tướng để báo thù cho ông, không thể để ông sống không thấy người chết không xác được.

Thấy Bình An im lặng, Phùng Ngũ Gia biết mình nói sai vội vàng đổi chủ đề, “ Hạt châu đã chuẩn bị tốt rồi, đây là cách điều chế, người xem đi.” Nói xong đưa cong thức ra.

Bình Anh nhận lấy nhìn kĩ một chút, sau khi ghi nhớ thì đem công thức để sát vào ánh nến đốt thành tro tàn.

Liên tiếp vài ngày, Bình An đều đúng hạn đi tới khách điếm giao dịch cùng Hà chưởng quỹ, Hà chưởng quỹ cực kì hài lòng với chất lượng và kích cỡ hạt châu mà Bình An cung cấp, khen không dứt miệng, loại hạt châu này hắn trả cho Bình An tám mươi lượng, nhưng hắn bán ra ngoài là một trăm lượng trở lên, thu vào túi hai mươi ba mươi lượng là chuyện bình thường, cho nên Hà chưởng quỹ mua hai mươi hạt châu là hắn đã kiếm được hơn bốn năm trăm lượng, bằng cả mười năm tiền công của hắn nên đương nhiên là rất vui mừng khi việc thành công.

Hắn cũng bói bóng nói gió dò hỏi qua Bình An, vì sao nàng là cô nương gia lại ra ngoài kiếm sống, Bình An chỉ nói trong nhà xảy ra biến cố cần tiền gấp nếu không sẽ không bán với giá thấp như vậy.

Hà chưởng quỹ chỉ cầu lợi, đối với việc nhà người khác cũng không quan tâm, bảo Bình An có bao nhiêu hạt châu thì đem ra bán hết cho hắn.

Hôm nay, sau khi Bình An giao một hạt châu cho Hà chưởng quỹ liền nói: “ Ngày mai hàng có thể hơi nhiều, Hà chưởng quỹ phải chuẩn bị nhiều ngân lượng một chút mới đủ.”

Hà chưởng quỹ vừa nghe mắt liền sáng lên, lộ ra tươi cười: “ Thế nào? Hàng đều tới rồi sao? Rất tốt rất tốt, ngày mai ta nhất định đến đúng giờ.”

“ Nhưng nhóm hàng này ngày mai khả năng sẽ có nhiều loại đấy. Ta đã cho người nhà chuẩn bị, thêm chút hạt châu thượng đẳng tới đây, chắc còn đang trên đường.”

Hà chưởng quỹ càng thêm vui vẻ ra mặt, giao dịch cùng nàn vài lần liền biết tất cả đều là hạt châu nhà nàng đều là thượng đẳng, chào giá cũng không cao, là người sảng khoái, nếu như có thể hợp tác lâu dài với bọn họ, đương nhiên hắn cầu còn không được rồi.

Đến ngày hôm sau, sáng sớm Hà chưởng quỹ đã tới khách điếm chờ, thấy Bình An tới vội kêu tiểu nhị đưa lên chút trà bánh. Lại thấy sắc mặt Bình An âm trầm không nói lời nào.

“ Sao vậy, trên đường gặp chuyện không may à?” Thấy nàng có bộ dáng như vậy Hà chưởng quỹ cũng bắt đầu lo lắng, trực giác là hàng xảy ra vấn đề.

“ Ừm” Bình An gật đầu, sắc mặt lại càng thêm khó coi, lấy ra một bao đồ từ trong rương để tới trước mặt Hà chưởng quỹ, “ Chính ngươi xem đi.”

Hà chưởng quỹ mở bao nhỏ ra, nhìn vào trong liền nhăn mày: “ Tại sao lại có thể như vậy?”

“ Lô hàng này để lẫn trong than đen lén chở tới đây, không ngờ thời tiết xấu, toàn bộ hạt châu dều tan ra rồi, khi tới nơi thì đã hòa lẫn với mảnh vụn than rồi.” Bình An một bộ biểu cảm không đổi nói.

Gương mặt Hà chưởng quỹ lộ vẻ tiếc hận: “ Thật là đáng tiếc! Loại hàng này ta không thể thu.” Đẩy bao đồ trả lại cho Bình An, hạt châu mỡ cá tối kị nhất là lẫn tạp chất, không nói đến lúc sử dụng ánh đèn sẽ lúc sáng lúc tối, căn bản là không giữ được sáng nhiều ngày mà không tắt.

Bình An thấy Hà chưởng quỹ không thu hạt châu, trên mặt có chút hoảng hốt: “ Không phải lẫn chút mảnh vụn thôi sao? Lấy về rửa một chút là được, cùng lắm thì ta tính rẻ cho ngươi.”

“ Ngươi nói thật dễ dàng.” Hà chưởng quỹ miễn cưỡng cười, “ Chúng ta làm sao rửa được hạt châu chứ.” Rửa hạt châu là ngôn ngữ trong nghề, nhất định phải tinh cất bằng phương pháp phối chế dầu nước để loại trừ tạp chất bên trong hạt châu, tăng độ tinh khiết và thời gian dùng.

“ Các ngươi ngay cả rửa hạt châu cũng không biết?” Bình An trợn to mắt như không tin, “ Ngươi xem, tất cả hạt châu chất lượng tốt cỡ lớn của nhà chúng ta đều là tự mình làm ra.” Nói xong có chút đắc ý.

“ Vậy thì không sao rồi, ngươi nhanh đêm rửa lô hạt châu này di, ta theo giá gốc mua lại.” Vẻ mặt ảm đạm của Hà chưởng quỹ bống chốc sáng rực.

“ Ở đâu? Ở chỗ này? Nơi này không được, rửa hạt châu là việc rất tinh vi, hơn nữa lúc rửa có mùi rất nặng, chớ nói ở Yến Tử Câu này không có dụng cụ, ngay cả có ta cũng không dám làm đâu.” Bình An lắc đầu, cầm bao đứng dậy định rời đi, “ Ta đi hỏi mấy nhà khác xem có ai muốn mua không.”

“ Ẩy đừng, đừng.” Sao Hà chưởng quỹ lại dễ dàng để thần tài này chạy mất được, “ Tại sao không dám làm ở đây? Ngươi cần dụng cụ gì, mai ta sai người đem qua.”

“ Vậy cũng không được, Yến Tử Câu này có nhiều tặc tử, nếu ngửi thấy mùi tới cướp hạt châu của ta thì sao?” Bình An lắc đầu, ôm túi hạt châu muốn rời khỏi.

“ Ai nha, ngươi như vậy mà định đi tìm nhà khác mua thì không sợ bị cướp đoạt à? Lại nói người ta thấy hạt châu lẫn mảnh vụn cũng không muốn đâu.” Con ngươi Hà chưởng quỹ xoay vòng, ngăn Bình An lại, “ Nếu không ngươi theo ta tới thôn Tiểu Lý, ta tìm nơi cho ngươi rửa hạt châu, làm xong thì ngươi trở về, ngươi thấy thế nào?”

Bình An cười thầm trong lòng, trên mặt lại vô cùng không muốn: “ Như vậy sao được?”

“ Ai ôi, tiểu tổ tông của ta ngươi yên tâm đi, ta và ngươi là làm ăn lớn đấy.” Hà chưởng quỹ thấy túi hạt châu kia rửa xong cũng được hơn hai mươi viên, cơ hội phát tài ngay trước mắt sao có thể dễ dàng bỏ qua.

“ Phủ chúng ta là nhà đứng đắn, ngươi tùy tiện tìm người hỏi thăm Ngụy gia ở thôn Tiểu Lý một chút là biết, ta sẽ nói ngươi là cháu gái bà con xa nhà ta tới thăm, tìm hạ nhân trong phủ tới giúp ngươi, ngươi cần gì cứ nói, nhưng phải nhớ kỹ, người khác hỏi ngươi cái gì cũng không được nói.”

Thấy vẻ mặt kho xử rất không tình nguyên của Bình An, Hà chưởng quỹ lại nói: “ Thế nàu đi, mỗi hạt châu ta tăng thêm năm lượng bạc.”

“ Vậy.....thành giao.” Bình An rốt cuộc “ gắng gượng” đồng ý.