Lưu Quang nằm trên nhuyễn tháp, hít một hơi thật sâu. Nội tâm không ngừng gào thét! Nhịn xuống! Nhất định phải nhịn xuống! Tốt xấu gì mình cũng là Diêm Vương, không thể cùng quỷ so đo! Đặc biệt không thể cùng loại quỷ mới làm mấy ngày so đo! Ngồi dậy, đưa tay vuốt lông mày, cố gắng bảo trì một loại thần sắc bình tĩnh. Mở miệng lần nữa nói: “Xin hỏi, ngươi đến thư phòng của ta tìm cái gì vậy?”

Tiểu Vũ đang rụt cổ cấp tốc nhặt sách, nghe Lưu Quang hỏi định trả lời thì vừa vặn nhặt một cuốn sách . Đứng dậy nghi hoặc đáp .

“La lị dưỡng thành hoạch?” Đưa tay lại nhặt lên một quyển, “. . .”

Khụ, khụ! Lưu Quang có chút bối rối đứng dậy ho khan . Rất nhanh đi tới trước người Tiểu Vũ đoạt lấy cuốn sách trong tay nàng, lớn tiếng nói: “Ai cho ngươi lục lọi đồ của ta ! Ngươi rốt cuộc là tới đây làm cái gì !”

Tiểu Vũ bị thét kinh ngạc không ít, nháy mắt đáp: “Không, không có gì. Chỉ là muốn tìm ngươi mượn giấy bút thôi.”

Lưu Quang không nói gì, đem mấy cuốn sách kia ôm vào trong ngực, thấy ánh mắt Tiểu Vũ nhìn về phía hắn, chợt có chút đỏ mặt.”Ngươi không có việc gì lại mượn giấy bút làm cái gì?”

Tiểu Vũ bị Lưu Quang hù dọa liền chẳng hiểu tại sao, nhưng là không dám hỏi nhiều, chỉ ngoan ngoãn đáp: “Ta, ta chỉ định viết mấy chữ thôi .”

Lưu Quang khẽ hé miệng, tùy tiện từ trên mặt đất lấy một cuốn sách xé xuống một tờ, đưa ngón trỏ ra đặt trên mặt giấy, đối với Tiểu Vũ nói: “Ngươi muốn viết cái gì?”

Tiểu Vũ không hiểu cử chỉ kia nhưng vẫn đáp: “Liền viết bốn chữ, uống canh lưu bình!”

“Uống canh lưu bình?” Lưu Quang không hiểu nhìn về Tiểu Vũ, thấy nàng đang ngây ngốc nhìn lại mình, cảm giác bầu không khí có phần xấu hổ .

Để che giấu chút bối rối trong lòng, không hỏi thêm nữa, ngón tay khẽ vung, ở trên tờ giấy viết xuống bốn chữ . Liền sau đó lấy bàn tay che lại, trong miệng nhẹ giọng nói thầm, “Hiện!” .

Nếu không phải sợ quyền uy cùng sức mạnh của Lưu Quang, Tiểu Vũ thật muốn tức thời phối hợp nói một câu “Kế tiếp, chính là chứng kiến thời khắc kỳ tích!” Mặc dù Tiểu Vũ không mở miệng nói ra câu này, nhưng một màn kỳ tích lại thật sự xuất hiện. Trên trang giấy trắng được xé xuống, thật xuất hiện bốn chữ. Chỉ là?

“Cái gì? Lão Đại, có một lỗi chính tả.”

“. . . . . . đúng rồi mà!”

“Không phải ăn canh lưu bình luận, mà là ăn canh lưu bình.”

“. . . . . . Choáng, ta liền muốn hỏi, thế nào là ăn canh lưu bình, quỷ hồn không đến lượt ngươi lo liệu. Ngươi muốn làm gì ? Tại sao không nói rõ ràng !”

“Ta tưởng rằng với chỉ số thông minh của ngươi, chắc là sẽ không phạm phải loại sai lầm cấp thấp này. Ngươi thật sự làm cho ta quá thất vọng rồi .”

Pằng! Một trang giấy dính vào trán Tiểu Vũ, tiếp theo cả người bị xốc lên,vô tình lần nữa bị ném ra ngoài .

Tiểu Vũ ôm cái mông nhỏ bị đau đi tới cầu Nại Hà, Mạnh Bà thấy nàng bộ dạng đáng thương, không khỏi hiếu kỳ nói: “Thế nào nha đầu. Chỉ mượn giấy bút mà thôi, sẽ không bị Diêm Vương mắng lần nữa chứ?”

Tiểu Vũ lắc lắc đầu, giải thích nói, “Không có gì, chỉ là mới lĩnh ngộ một câu châm ngôn mà thôi .”

Mạnh Bà không hiểu, tò mò hỏi: “Câu châm ngôn gì?”

Tiểu Vũ nhún vai, lạnh nhạt nói: “Ngươi cùng người không có văn hóa nói chuyện văn hóa, nhận được chỉ có thể là càng không có văn hóa !”

Lặng lẽ đi tới bên cạnh Quỷ Soa đảm nhiệm việc múc canh, pằng! Đem tờ giấy Lưu Quang viết chữ dán lên trên trán quỷ soa kia, không để ý tới biểu tình kinh ngạc, chậm rãi ở bên tai nói: “Ngoan ngoãn phối hợp tốt với ta, bằng không nồi nước hôm nay còn dư lại, liền toàn bộ trút cho ngươi .”

Quỷ Soa bị đe dọa như thế, lập tức gật đầu ứng tiếng, liền như vậy bận rộn dán tờ giấy. Tiểu Vũ cười đắc ý, ha ha, xem ra sức ảnh hưởng của Mạnh Bà thật không nhỏ. Hôm nay Địa phủ, vô luận là người nào nghe đến ba chữ canh Mạnh Bà, lập tức ngoan ngoãn thụ giáo. Lần nào cũng vậy. Cũng không muốn giải thích nhiều, Tiểu Vũ lôi kéo Mạnh Bà ngồi xuống, dặn dò Quỷ Soa đảm nhiệm việc duy trì trật tự thả một nhóm quỷ hồn lại đây lĩnh canh .