Chung Quỳ không thể nói nên lời. Vì không để cho hai người kia tiếp tục lừa dối, liền nói tiếp: “Oan hồn này là một cô gái là một nhân vật khó dây dưa. Hồn phách của nàng vừa rời thể thì ta liền tới hiện trường, liền muốn câu nàng trở về Địa phủ. Nhưng không nghĩ tới, trong phút chốc hồn phách của nàng lại biến mất. Giống như hư không tiêu thất, cho dù ta mở ra Thiên Nhãn, cũng không tìm được tung tích của nàng. Sau đó ta lại ở gần đó mấy ngày, rốt cuộc cũng tìm được thời cơ, nhưng khi sắp thành công, hồn phách của nàng không ngờ biến mất không thấy gì nữa. Từ đó, ta liền đành phải trước mặc kệ nàng, hôm nay tính ra cũng đã lâu lắm rồi.”

Tiểu Bạch đuôi lông mày giương lên, “Lại còn có chuyện này? Chẳng lẽ nàng có thuật thuấn di hay sao?”

Chung Quỳ lắc đầu một cái: “Không thể! Một hồn phách sao lại có cái loại pháp thuật cao thâm đó. Trong đó phải có bí ẩn. Lần này vừa lúc có các ngươi ở đây, chúng ta liền chia ra ba đường coi chừng, ta cũng không tin không bắt được nàng.”

Tiểu Bạch Tiểu Hắc đồng thời gật đầu. Ngược lại Tiểu Vũ một hồi không hiểu,

“Đợi đã nào…! Cái gì gọi là chia ra ba đường? Nếu gặp nàng nên làm gì?”

Chung Quỳ không để ý tới nghi vấn của Tiểu Vũ, tiếp tục mở miệng nói:

“Ta mấy ngày rồi điều tra một phen, nàng chết tương đối thê thảm, ngay cả thi thể cũng không để lại. Nàng đối với nhân gian còn cố chấp níu kéo. Hồn phách của nàng không thể rời bỏ địa phương nàng chết đi, rõ ràng, nàng cũng không muốn cùng ta trở về Địa phủ. Nếu như nàng hiện thân, các ngươi không cần hành động thiếu suy nghĩ. Tốt nhất khuyên nàng nói chuyện cùng chúng ta, nếu như không ổn, liền nhìn ánh mắt của ta mà làm việc!”

Tiểu Bạch Tiểu Hắc nghe vậy, nhìn nhau một cái, sau đó học giọng điệu Tiểu Vũ, ăn ý đồng thời hô to một tiếng. “Yes sir!”

Bốn người tới mặt đất, Tiểu Vũ theo bản năng nhắm hai mắt lại. Nàng hôm nay làm Quỷ Soa, mặc dù không sợ hãi ánh mặt trời. Nhưng sống trong bóng tối lâu thành thói quen, đối với ánh sáng chói mắt có chút không quen. Trên đầu bị một cái vỗ nhẹ, Tiểu Vũ vừa định la hét “Là ai?”, liền nghe một người mở miệng nói: “Ta nói Tiểu Vũ, trước khi đến lão Đại không có nói với ngươi sao? Cương vị này không giống câu hồn. Đến mặt đất phải biến thân. Mặt trời lớn như vậy, ngươi không sợ chết?”

Hả? Tiểu Vũ kinh ngạc, nàng thật sự không biết chuyện này. Biến thân? Biến thế nào? Chung Quỳ lại một bộ dáng thất bại, cũng biết Diêm Vương lão đại đem nha đầu này giao cho hắn, đúng là không có chuyện tốt. Trong miệng nhẹ đọc chú ngữ, bỗng nhiên vỗ lên người Tiểu Vũ. Tiểu Vũ chợt cảm thấy một hơi thở tràn vào thân thể, chỉ một thoáng, lại có cảm giác làm người linh hoạt thoải mái. Mở mắt ra, thử dò xét đôi tay. Có cảm giác? Hắc hắc cười một tiếng khúc khích, lười biếng duỗi lưng một cái. Nàng không phải nên hô to một câu, “không khí mới mẻ, cuộc sống tốt đẹp?” Aizzz. Làm người vẫn tốt nhất.

Tiểu Vũ trong lòng còn chưa kịp có cảm giác vui sướng chốc lát, liền nghe Tiểu Hắc rất không thức thời mở miệng nói: “Không cần đắc ý như vậy chứ? Chúng ta ở nhân gian cũng chỉ có thể duy trì thân thể mấy canh giờ. Chủ yếu là vì tra tìm ra những oan hồn kia ẩn thân ở đâu, cho nên thời gian không thể quá dài. Ngươi liền thừa dịp trong khoảng thời gian này, hảo hảo phơi nắng đi.”

Tiểu Vũ bất mãn chu miệng, vừa định phản bác “Lúc nào?”, chợt bị phong cảnh trước mắt hoàn toàn hấp dẫn. “Mẹ ơi. Đây là nơi nào? Tại sao có thể có một biển hoa lớn lại xinh đẹp như vậy?” Tiểu Vũ cảm giác mình trở nên linh hoạt, không có không khí trầm lặng như Địa Phủ vậy. Chim hót hoa thơm, bướm bay nhẹ nhàng. Rõ ràng là một vách đá bên đỉnh núi, lại có một biển hoa xinh đẹp như vậy.

“Oa! Nơi này tại sao có thể có biển hoa lớn như vậy? Nhìn dáng dấp cũng không có người quản lý, chẳng lẽ là có hoa tiên tử âm thầm làm phép hay sao?”

Tiểu Vũ hưng phấn vừa định bật lên nhìn đàng trước đến cuối cùng, lại bị Tiểu Bạch Tiểu Hắc một tả một hữu đưa tay ngăn lại. Tiểu Bạch bất đắc dĩ đối với nàng mỉm cười nói: “Ta nói, nha đầu ngươi có thể an tĩnh một chút không? Mới vừa rồi Chung lão đại không phải nói ngươi không nên chạy loạn hồ nháo, ngoan ngoãn đi theo bên cạnh hai anh em chúng ta?”

Chung Quỳ chợt trong đầu linh quang hiện ra, sắc mặt nghiêm túc trầm giọng nói: “Sao ta lại không nghĩ tới!”

Mọi người nghi ngờ không hiểu, Tiểu Vũ mở miệng nói: “Chung lão đại? Ngươi không nghĩ tới cái gì?”

Chung Quỳ giơ tay lên sờ sờ lên cái cằm, mặt suy nghĩ sâu xa nói: “Ta lùng bắt hồn phách lâu như vậy, nhưng nàng có thể dễ dàng biến mất trước mắt ta. Hồn phách bình thường không thể có pháp thuật cao thâm như vậy. Cho nên ta vẫn không hiểu, nàng sao có thể biến mất trước mắt ta? Sao có thể ẩn nấp kĩ như vậy, không có chút sơ hở để ta phát hiện!”

Mọi người gật đầu một cái, rất có ăn ý nói: “Sau đó thì sao?”

Chung Quỳ vỗ tay phát ra tiếng, quay đầu nói: “Sau đó chính là Tiểu Vũ mới vừa nói lời nói kia! Nàng nói hoa nơi này không có ai chăm sóc, mà lại mọc nơi vách đá ở đỉnh núi này, nhưng vì sao có thể sống tốt như vậy, không bị suy tàn.”

Mọi người lại gật một cái, lần nữa ăn ý nói: “Sau đó thì sao?”

Chung Quỳ cái trán ba đường hắc tuyến, trong nháy mắt ra tay, gõ đầu ba người một cái. ”Trong đầu các ngươi đựng những gì? Ta nói rõ ràng đến thế rồi, các ngươi vẫn không rõ ý ta?”

Ba người che đầu, bộ mặt vô tội. Tiểu Hắc thậm chí chỉ còn kém không chảy ra hai giọt lệ nam nhi, cho thấy Chung Quỳ hạ thủ nặng tay.

Chung Quỳ cũng là bất đắc dĩ, dứt khoát trực tiếp giải thích: “Các ngươi nhìn hoa cỏ ở đỉnh núi này tươi sống như thường, ta nhớ được lần trước tới đây, nơi này cũng giống như vậy. Cái này nói rõ, nơi này nhất định có chuyện không tầm thường. Nếu không những thứ hoa cỏ này sao có thể duy trì tươi tốt?”

Chung Quỳ vừa nói như thế, Tiểu Hắc cùng Tiểu Bạch chợt hiểu. Tiểu Vũ mặt vẫn u mê, nghi ngờ nói: “Có chuyện không tầm thường gì?”

“Đần!” Tiểu Bạch Tiểu Hắc trăm miệng một lời, vừa mới chuẩn bị mở miệng giáo dục một phen thì chợt thần sắc ngẩn ra, nhanh chóng kéo Tiểu Vũ lại, trong miệng niệm chú ngữ, nói câu, “ẩn!”

“Làm gì . . . . . .” Tiểu Vũ mới vừa há mồm, liền bị Tiểu Bạch che lại. Đối với nàng làm động tác khóa miệng ý bảo “chớ có lên tiếng”.

Chung Quỳ nhanh hơn một chút sớm đã ẩn thân. Thần sắc càng thêm ngưng trọng. Chợt, ở bên trong khóm hoa, một cái nhân ảnh phiêu phiêu lướt qua, dung nhan kiều mỵ, tư thái nhẹ nhàng. Tròng mắt trong suốt, lộ ra chút kỳ ảo. Một thân bạch y, bên trên có văn hoa hình con bướm, một đầu tóc đen dùng Hồ Điệp để trang trí, vài lọn tóc nhàn nhạt tung bay. Mặc dù không phải dáng dấp cực mĩ, nhưng cũng là đẹp mắt.