Này… Trái tim bé nhỏ của Tiểu Vũ xao động, tuy nói soái ca khó gần, nhưng đường nét đẹp mắt, dường như xem hoài cũng không đủ

Lúc này, chỉ thấy hai gã soái ca kia rất ăn ý đồng thời cúi đầu, nhìn Tiểu Vũ ngồi dưới đất, ánh mắt lộ ra chút nghi hoặc.

“Là nàng ấy sao? Sao ta cảm thấy hình như không giống?” Hắc y soái ca nhăn mi lại, nghi hoặc hỏi.

Bạch y soái ca nghe vậy, cũng hơi hơi nhăn mi lại. Tay phất trong không trung một cái, đầu ngón tay vừa nhấc, ở trước mặt hắn liền xuất hiện một cái giống như màn hình máy tính.

Tiểu Vũ nháy mắt mấy cái, Oa? Cái này là sản phẩm công nghệ cao? Thật là thần kỳ?

Bạch y soái ca vươn tay chỉ lên trên màn hình kia. Nhất thời, một hình tượng người nữ sinh liền nhảy vào hình ảnh.

Hai vị soái ca kia cùng xem một cách cẩn thận rồi nhìn lại Tiểu Vũ đang ngồi dưới đất.

Hướng mắt nhìn nhau, lập tức lại rất có ăn ý đồng thời nhún vai một cái, vẻ mặt vô tội nói.

“Sorry (xin lỗi), chúng tôi bắt sai người.”

Bắt sai người? Tiểu Vũ đầu còn ở trạng thái mơ hồ, nhưng vừa rồi thấy thi thể chính mình, lại để cho bảy tám người xuyên qua thân mình, nàng hơn phân nửa cũng hiểu biết đã xảy ra chuyện gì.

Linh hồn đã tách ra? Nàng đã chết?

Đứng lên, nhìn thẳng hai soái ca kia, trên sắc mặt không hề lộ ra sự sợ hãi bi thương, dù sao nàng cũng là cô nhi, chết thì chết, không có gì vướng bận .

Cúi đầu xem xiềng xích trên người, Tiểu Vũ mở miệng nói: “Này ! Hai người các ngươi là loại người nào a? Chẳng lẽ trên thế gian này thật sự có Quỷ Soa chuyên môn bắt hồn phách con người?”

Nam tử áo đen một mắt trợn trắng, khinh thường nói: “Quỷ Soa nào chứ? Hai chúng ta là những người cầm đầu Quỷ Soa.”

A, Tiểu Vũ trong lòng cả kinh, thấy bọn họ 2 người một đen một trắng, thuận miệng nói ra suy đoán: “Các, các ngươi không phải chính là Hắc Vô Thường và Bạch Vô Thường đó chứ?”

Bạch y nhân cười ha ha, đanh giọng nói: “Biết đến đại danh chúng ta sao? nhưng mà trăm ngàn lần không được mê mẩn chúng ta, Truyền thuyết về 2 người bọn ta đúng là có thật.”

Tiểu Vũ cũng cười , nhướng một bên đuôi lông mày, sờ sờ bên hông xiềng xích, vươn ngón tay cái hướng phía sau chỉ chỉ, “Nghe các ngươi vừa rồi nói bắt sai người?”

Ách… Này. . . Hai vị soái ca kia vừa nghe lời này, sắc mặt lập tức nhăn như bị, khó coi như nhau.

“Chúng tôi giúp ngươi hoàn dương được không?” Hắc vô thường vẻ mặt lấy lòng, chớp ánh mắt ý đồ mê hoặc Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ tuy rằng đối với soái ca này không thờ ơ, nhưng sự tình liên quan đến mạng người. Lúc này,tuyệt đối không chấp nhận được một điểm qua loa.

“Đã làm cho mặt mày ta bị đâm te tua như vậy, ngươi muốn ta hoàn dương đi dọa người sao, hay cho ta một cái mặt quỷ? Thế nào thì ta cũng phải đứng lên từ kia, các ngươi hôm nay câu sai hồn không chừng chẳng phải một mình ta.”

Ách… Này. . . Hắc Bạch vô thường mặt lộ vẻ khó xử, hai người cúi đầu tới gần, không biết đang thương lượng cái gì.

“Tiểu Bạch, Chung lão ca đã muốn phạt ta hai cái thẻ vàng, nếu chuyện này lộ ra, ta không muốn danh dự bị tổn hại.”

“Tiểu Hắc. Lão đại đã muốn phạt ta uống hơn một tháng canh Mạnh Bà. Ta thật sự là không nghĩ có thể được tha thứ.”

Ai! Hai người đồng thời cảm thán lắc đầu, hốt hoảng , ngẩng đầu nhìn phía Tiểu Vũ. Mang điệu bộ mong muốn thương lượng, mở miệng nói: “Ý ngươi như thế nào?”

Tiểu Vũ cười hắc hắc, hai tay siết chặt kêu răng rắc.

“Vậy thì các ngươi muốn giải quyết chung hay giải quyết riêng?”

Hắc Bạch vô thường hướng mắt nhìn nhau, lập tức đều lâm vào khổ não. Xem Tiểu Vũ mang vẻ mặt cười gian, Hắc Bạch vô thường cúi xuống châu đầu vào nhau ghé tai nói thầm .

“Tiểu Bạch a, ta cảm thấy con nhóc này không phải người bình thường. Ngươi xem, bị tai nạn xe cộ đâm chết, linh hồn thấy hai ta, thế nhưng một chút cũng không giật mình kích động, còn cùng hai chúng ta đưa ra giải quyết chung, giải quyết riêng? Ta cảm thấy yêu cầu của nàng hẳn là sẽ không thấp.”

Hắc vô thường gật gật đầu, đồng ý nói: “Đúng vậy! Ta vừa thấy nàng như vậy, chỉ biết nàng tuyệt đối không phải hồ ngôn loạn ngữ. Nếu không, trước hết nghe thử xem ý tưởng của nàng ra sao? Yêu cầu chỉ cần không phải quá mức, tốt nhất vẫn là cùng nàng giải quyết riêng đi. Bằng không hai ta trở về không có cách nào khác hồi báo.”