Một tiếng rống to, Tiểu Vũ chợt cả kinh. Ngồi dậy che bả vai bên phải, trợn to hai mắt kinh ngạc nói: “Ngươi? Làm sao ngươi lại ở đây?”

Lưu Quang nghiêm mặt, không giống bình thường lười biếng cười yếu ớt. Hai mắt chăm chú nhìn Tiểu Vũ ngồi ở trên giường, Tiểu Vũ bị nhìn có chút hoảng, khẩn trương nói: “Làm… làm gì nhìn ta như vậy? Đừng có nhìn ta như vậy. Xem ngươi đó, ngươi sao vậy?

Lưu Quang sắc mặt vừa trầm xuống, chân mày hơi nhíu lại.

“… Được rồi, được rồi. Ta biết rõ là ta không đúng, không nên xông lên như vậy! Nếu không phải lão đại ngươi anh minh thần võ, làm việc thông minh. Vào lúc cuối kịp thời thu tay lại, nói không chừng giờ tay ta sớm đã bị ngươi đánh hồn phi phách tán. Ta cảm kích ngươi. Ta cảm tạ tám đời tổ tông của ngươi sinh ra một đứa con trai có tài hoa.”

Tiểu Vũ thì thầm nói xong, cúi đầu nhắm mắt lại. Không dám nhìn Lưu Quang đang nhìn chằm chằm kia. Chỉ sợ hắn khó chịu một chút, thật sự xuống tay đem nàng chém. Nam tử kia phúc hắc, dáng dấp điên đảo chúng sinh, nhưng tuyệt đối không phải là người lương thiện. Lưu Quang chợt đứng lên, Tiểu Vũ sợ hãi hai tay ôm đầu hét lên: “Đừng đánh ta! Ta sai rồi!”

Một tiếng than nhẹ từ đỉnh đầu truyền đến, Lưu Quang đưa ra một tay cầm vai phải của Tiểu Vũ. Tiểu Vũ cắn môi, chuẩn bị oa oa kêu loạn thì đột nhiên phát giác có một cỗ nước ấm chậm rãi lan tràn khắp vai phải, cám giác đau đớn nhất thời giảm bớt không ít. Một lát sau, Lưu Quang thu tay lại, Tiểu Vũ vui mừng phát giác, vai nàng thế nhưng một chút cũng không đau. Hưng phấn đứng lên, bỏ cánh tay xuống, mở miệng nói: “Thần kì!

Một chút cũng không đau!”

Lưu Quang vẫn trầm mặt như cũ, cốc một cái bộp lên đỉnh đầu nàng. Tiểu Vũ hai tay ôm đầu, uất ức hướng Lưu Quang mếu máo. Trong miệng định hô một tiếng gì đấy, rồi lại không dám lớn tiếng kêu la.

“Ta thấy ngươi bình thường cơ trí, ngay cả Chung Quỳ cũng có lúc bị ngươi trêu chọc, Tiểu Bạch cùng Tiểu Hắc thì càng không cần nói ra, ngươi đem bọn họ đi bán ngoài đường, bọn họ đoán chừng sẽ không biết là ai bán bọn họ. Làm sao có thể vừa ra khỏi Địa phủ liền ngu đi? Trừ linh thông thuật cùng mở ra u minh quỷ nhãn, ngươi cái gì cũng không biết, như vậy cũng dám trực tiếp hướng tên hoa yêu kia xông tới? Ngươi thật sự cho mình là bất tử sao?”

Lưu Quang có chút tức giận quở trách, lần này coi như là từ lúc chào đời tới nay hắn lần đầu tiên thất thủ. Nếu không phải là cô nàng trước mắt này đột nhiên chạy ra, tên hoa yêu cùng si hồn kia sớm đã hoàn toàn biến mất trong tam giới. Tiểu Vũ chê cười, cũng không biết nên giải thích như thế nào mới phải. Nàng cũng không thể nói cho hắn biết, thật ra thì tất cả đều là do nàng cố ý. Nàng nếu không xông lên, làm thế nào Dĩ Hàn cùng Tư Tư có thể chạy trốn? Nàng nếu không kịp chạy tới, Dĩ Hàn cùng Tư Tư làm sao lần nữa chạy trốn? Nàng mới không có ngốc, nhưng thật ra ngốc chính là các ngươi. Nàng hiện tại là đang đùa giỡn. Tâm tình Lưu Quang thoáng trở lại bình thường, thấy Tiểu Vũ ngây ngô lúng túng cười, vốn muốn đợi nàng tỉnh lại liền hung hăng giận dữ mà mắng mỏ, lúc này một chữ lại đều không nói ra được. Đừng nói gì đến lời trừng phạt… Không biết bản thân từ khi nào đã thay đổi thành tâm từ thủ nhuyễn (ôn cùng mềm mỏng), nam nhi tốt không cùng nữ tử so đo. Lưu Quang có chút phiền não phất tay một cái: “Bỏ đi, bỏ đi, nàng mấy ngày này cũng nên ở lại Địa phủ. Chờ sau khi giải quyết xong chuyện này, mới có thể tiếp tục ra ngoài”

A? Tiểu Vũ vừa định phản bác, liền nhận lấy cái nhìn lạnh của Lưu Quang quét đến. Ngoan ngoãn im lặng, cung kính chào nói: “Tuân lệnh!”

Trong miệng mặc dù nói như vậy, nhưng vừa thấy bóng dáng Lưu Quang biến mất. Đôi mắt hạt châu của Tiểu Vũ chuyển một cái, liền cũng biến mất theo. Yêu quái cùng quỷ quái giữ cửa, chỉ cảm thấy một hồi âm phong thổi qua, liếc mắt nhìn lẫn nhau, nhún vai một cái, tiếp tục giả vờ một bộ dạng ái cương kính nghiệp (ham làm yêu nghề). Sớm đã ngủ gật rồi

“Lão đại, xem ra Tiểu Vũ quả nhiên có việc gạt chúng ta!”

Trong một ngóc ngách, Lưu Quang yên lặng đứng thẳng, không nhìn rõ biểu tình trên mặt. Chung Quỳ đứng ở bên cạnh, nhẹ giọng nói.

“Đi theo nàng, trước tiên tra rõ nguyên nhân không được hành động thiếu suy nghĩ” Lưu Quang trầm giọng phân phó, bóng dáng biến mất không thấy. Chung Quỳ gật đầu ứng tiếng, vừa muốn có hành động thì trong đầu đột nhiên lại vang lên một cái thanh âm.

“Phải bảo vệ an toàn của nàng”

Tiểu Vũ quen thuộc đường xá, đáp thang máy xem xét lộ trình một chút, liền khoan thai tự đắc chờ đến nơi. Có lúc nàng cảm thấy thang máy ở Địa phủ này thật là thần kì, so với tàu con thoi còn muốn khủng bố hơn. Nghĩ đến đâu liền đến đó, muốn đi thời đại nào thì đi thời đại đó. Nếu muốn đi buôn bán, tuyệt đối có thật nhiều tiền. Trong đầu mới thoáng suy nghĩ miên man, đinh một tiếng, thang máy liền dừng lại. Mở cửa, Tiểu Vũ nhảy lên đi ra ngoài. Đến địa phương quen thuộc lại không thấy cảnh trí quen thuộc, một mảnh biển hoa không dứt trước kia khiến Tiểu Vũ say mê, sớm đã bị lửa giận của Lưu Quang đốt hầu như không còn. Hôm nay trên mặt đất chỉ còn dư lại một mảnh đen sì sì, thật là thê thảm không nỡ nhìn.

Tiểu Vũ rất tiếc hận, ngồi xổm người xuống, nhìn mặt đất bị đốt trụi đến ngẩn người. Ngẩng đầu nhìn bốn phía một chút, cũng không thấy bóng dáng của Tư Tư và Dĩ Hàn. Tiểu Vũ bất đắc dĩ, mặc dù nàng đã mở mắt u minh, vốn tên hoa yêu Dĩ Hàn kia muốn dẫn Tư Tư trốn, nàng thật đúng là tìm không ra.

Than thở, Tiểu Vũ mở miệng hướng về bốn phía lớn tiếng kêu: “Tư Tư, ta là Tiểu Vũ. Ngươi đi ra gặp mặt ta một chút. Lần trước ta nói với ngươi đều là sự thật, ta là thật lòng muốn giúp ngươi”

Bốn phương một mảnh yên tĩnh, không có bất kỳ phản ứng nào, Tiểu Vũ trong lòng nóng nảy. Loại tình huống này thật là nàng không có dự đoán đến. Ai lại nghĩ đến Diêm vương thường ngày chỉ biết nằm trên ghế ở trong thư phòng ngủ, sẽ lại phát lửa lớn như vậy. Thế nhưng trực tiếp chạy tới phóng hỏa đốt núi của người ta. Như thế rất tốt, nút thắt lớn như vậy. Vô luận có giải thích thế nào đi nữa, người ta cũng sẽ không tin tưởng nàng nữa. Đang lúc Tiểu Vũ buồn bực, chợt nghe sau lưng một tiếng hừ nhẹ. Tiểu Vũ ngẩn ra, ngay sau đó vui mừng quay đầu lại nhìn.

“Tư Tư, Dĩ Hàn!”

Tư Huyền mỉm cười nhìn Tiểu Vũ, Dĩ Hàn bên cạnh tính khí không có tốt như vậy. Khuôn mặt sa sầm, không thoải mái. Tiểu Vũ chạy đến bên cạnh hai người, cao hứng hướng về phía Tư Huyền nói:

“Tư Tư, các ngươi cuối cùng cũng đi ra gặp ta. Ngươi nghe ta giải thích, ta thật không phải là cố ý thiêu hủy những loại hoa cỏ này. Lão đại của chúng ta đoán chừng cũng là đến thời kì mãn kinh, nếu không thì não bị chặn không có chỗ phát tiết, mới có thể làm việc không quy tắc như vậy, ngươi ngàn vạn lần đừng để ý”

Tư Huyền lắc đầu một cái, mỉm cười không nói lời nào. Ngược lại, Dĩ Hàn một bên nhịn không được mở miệng nói: “Ngươi có biết những thứ hoa cỏ này là do Tư Tư cùng tướng công của nàng tự tay trồng từng gốc mà thành, ngọn núi này thổ nhưỡng không phì nhiêu, căn bản là không thể sống được. Tư Tư khi đó bệnh đã nặng, hơi tàn sống tạm trên đời này, chịu hết hành hạ cũng không chịu rời đi. Nàng chính là không yên lòng tướng công của nàng, vì vậy mỗi ngày mỗi loại hoa, hi vọng dù là có một ngày nàng không có ở đây, cũng có những thứ hoa cỏ bồi bạn cùng hắn. Tướng công nàng sau khi tự mình rời đi, Tư Tư bị ràng buộc ở trên ngọn núi này, chỉ có mỗi ngày dựa vào những thứ hoa cỏ này nhớ lại. Hiện tại các ngươi cho một cây đuốc đốt sạch sẽ, ngươi bảo nàng đừng để ý? A, thật là chuyện cười!”