Ách. Tiểu Vũ gãi gãi tai, có chút xấu hổ nói: “Mặc kệ ngươi, chuyện thật ra là như thế này. Tư Huyền bởi vì thân thể hủy hết, cho nên hồn phách bị giam cầm ở tại vô Vọng sơn không cách nào rời đi. Ta lần này tới đây, chính là để cho Quân Thập có thể trở về Vô Vọng sơn một chuyến, thêm nữa là cùng Tư Huyền gặp mặt, sau đó để Tư Tư giải quyết xong tâm nguyện, an tâm theo ta trở về.”

Theo ngươi trở về? Túc Thanh cuối cùng nghe ra được manh mối. Không khỏi lại lần nữa quan sát Tiểu Vũ một phen, đối với thân phận nàng có chút ngạc nhiên. Túc Thanh vốn chỉ đơn giản cho rằng cô gái này là một mạt hồn phách, thấy nàng xông vào Nhạc gia, muốn hỏi chuyện gì mà thôi. Hôm nay xem ra, cũng là có một chút khác biệt.

“Thứ cho tại hạ mạo muội, xin hỏi cô nương rốt cuộc là người phương nào?”

Tiểu Vũ nghe Túc Thanh hỏi câu này, đắc ý ngẩng đầu nói:

“Ta chính là người gặp người thích, hoa thấy hoa nở, oan hồn thấy quy hàng, Tiểu Hắc Tiểu Bạch thấy lui tán, Chung lão đại thấy nhức đầu, Lưu Quang boss thấy im lặng, tân tiền nhiệm tiểu quỷ sai dịch, Tiểu Vũ đại nhân!”

“. . . . . .” Túc Thanh hiển nhiên là nghe không có hiểu bao nhiêu, chỉ nghe hiểu câu nói sau cùng. Không nghĩ tới nha đầu này lại là Địa phủ quỷ sai? Thật là người không thể xem bề ngoài. Trở lại chuyện chính, Túc Thanh nghe nói Tiểu Vũ muốn Quan Thập đi Vô Vọng sơn, trong lòng lại có chút không cam lòng. Muốn ở trong Nhạc gia, có thể dễ gặp gỡ. Thế nhưng chính là lại để cho Lục đệ trở về Vô Vọng sơn kia, nếu như lại có cái ngộ nhỡ, vậy như thế nào mới tốt?

“Không được. Không thể để cho Lục đệ trở về!” Túc Thanh trầm tư một lát , cuối cùng không muốn giúp việc này. Kể từ sau khi Lục đệ trở về, cả người cũng thay đổi, trước kia là Lan công tử tiêu sái vui đùa, nay lại thường xuyên không nói một lời ngồi ở nóc nhà, chính là đợi một ngày như vậy. Không biết đang suy nghĩ gì. Túc Thanh mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng là thật sự hiểu rõ, bởi vì cô gái Miêu Cương kia. Hiện tại, Lục đệ vất vả khôi phục lại, hắn làm sao có thể lần nữa để cho hắn lâm vào hồi tưởng quá khứ. Tiểu Vũ thấy Túc Thanh cự tuyệt, xem chừng không thể thay đổi. Con ngươi đảo một vòng, cũng không cùng hắn tranh cãi, chợt đưa tay chỉ một bên, kinh ngạc nói: “Di? Người áo đen lão Đại kia lại đến tìm ngươi?”

Túc Thanh nghe vậy, trực giác xoay người nhìn lại. Nhưng không có phát hiện bất luận kẻ nào. Trong lòng cả kinh, ý thức mê mang đi qua, nhất thời hiểu bị mắc lừa. Ngay lúc này nháy mắt công phu, Tiểu Vũ lắc mình một cái, liền phủ trọn thân thể của hắn. Hắc hắc, mới vừa rồi đã nói với ngươi, Tiểu Hắc Tiểu Bạch thấy thối lui, Chung Quỳ lão Đại thấy nhức đầu, Diêm Vương lão Đại thấy cũng không nói gì. Ta là người lợi hại, ngươi lại không phòng bị. Ai, thật là ngu ngốc cũng không thể không giáo. Tiểu Vũ cố gắng ưỡn ngực, tựa hồ coi như hài lòng thân thể này. Không tệ! Nhìn như yếu đuối, trên cánh tay vẫn có mấy lượng thịt nha. Không thể kéo dài thời gian, Tiểu Vũ xoay người, xuyên qua hành lang, hướng nội sảnh đi tới.

Quân Thập a Quân Thập! Ái thê Tư Tư đang chờ ngươi nhé.

Tiểu Vũ đứng tại chỗ, cảm giác một hồi nhức đầu. Nàng thật không ngờ, nhìn như địa phương không lớn, thế nào càng đi vào trong, càng rộng rãi lên? Trước mắt gian phòng này là phòng nào, rốt cuộc gian nào mới là nơi Quân Thập ở đây? Đáng chết, người vừa nãy đâu? Nam nhân áo đen cùng bạch y còn có tử y, thế nào một cái chớp mắt tất cả đều không thấy? Như thế nào đây, chẳng lẽ muốn nàng tìm từng gian? Bất đắc dĩ than nhẹ một tiếng, Tiểu Vũ ngoan ngoãn chấp nhận. Thôi thôi, tìm thôi.

Cất bước đến gần trước cửa một gian phòng, Tiểu Vũ trong đầu suy tư, là gõ cửa hay là trực tiếp đẩy cửa đi vào đây? Trong phòng này có người hay không đây? Ai! Có chút phiền não nắm tóc, dù sao thân thể này cũng không phải là của mình, coi như đi nhầm phòng, cùng lắm thì nói tiếng thật xin lỗi chứ sao. Tiểu Vũ sửa sang lại đầu tóc, cũng không nữa bận tâm cái gì, trực tiếp đẩy cửa vào.

“Người nào!”

Đập vào mắt là một tòa bình phong, sau tấm bình phong truyền đến ào ào tiếng nước chảy. Nam tử nghe tiếng cửa mở, nhất thời kinh ngạc mở miệng. Tiểu Vũ một hồi choáng váng, mẹ nó! Sẽ không trùng hợp như vậy chứ? Thế nhưng đụng phải tình cảnh mỹ nam tắm rửa ?

“Ách, cái đó. . . Đi nhầm phòng, ngươi từ từ tắm.” Tiểu Vũ mặt đỏ lên, cúi đầu vội vàng chuẩn bị đóng cửa rời đi. Lại nghe được sau tấm bình phong một hồi tiếng nước chảy, một nam tử từ trong bồn tắm đứng lên, xuyên qua bình phong lộ ra cái đầu nhỏ, mi thanh mục tú, rất là đẹp mắt.

Nhìn thấy Tiểu Vũ sau đó, cười đùa nói: “A. Thì ra là Ngũ đệ. Đến, vừa đúng lúc, giúp ta kỳ lưng một chút. Tay ta mỏi nhừ, với không tới rồi.”

Tiểu Vũ ngẩn ra, cúi đầu lúng túng không biết như thế nào cho phải. Không thể nào, như vậy không thái quá chứ?

“Nhanh lên qua đây, còn đứng đó làm cái gì?” Nam tử kêu la, xoay người ngồi trở lại trong bồn tắm.

Tiểu Vũ nhất thời cũng không biết như thế nào cho phải, chỉ đành phải nhắm mắt đi tới. Đi qua bình phong, khoảng cách gần nam tử kia, cảm giác đầu tiên chính là, Wa! Da của hắn thực đẹp nha. Lắc đầu, cắt đứt tư tưởng bệnh hoạn trong đầu mình, Tiểu Vũ đứng tại chỗ, ánh mắt lơ đãng, biết rõ nhìn là không nên mà.

“Di? Ngũ đệ, ngươi làm gì thế?” Nam tử quay mặt sang, có chút không hiểu nhìn về Tiểu Vũ, Tiểu Vũ trong ánh mắt né tránh, chợt kinh ngạc phát hiện, này hai mắt nam tử, đúng là ngọn lửa màu đỏ.

Kinh ngạc nhìn chăm chú vào tròng mắt nam tử, Tiểu Vũ si mê xúc độngmuốn đi qua nhìn xem một chút. Chợt nghe nam tử khóe miệng cong lên, có chút giảo hoạt nói: “Ngũ đệ hôm nay có chút khác thường? Một chút cũng không giống người bình thường, lại gặp oan hồn hướng ngươi cầu cứu sao?”

Nhạc gia này, Thất huynh đệ vốn là tình đồng thủ túc, đối với thân huynh đệ của mình cũng rất hiểu rõ. Túc Thanh có thể thấy chuyện hoặc người mà người thường không thể nhìn thấy, bọn họ cũng đã sớm biết được. Tiểu Vũ nghe trong bồn tắm yêu nghiệt nam tử hỏi ra lời này, liền đã biết giữa huynh đệ bọn họ, nhất định tín nhiệm thật sâu, tình nghĩa không cạn. Chỉ là cảnh tượng mỹ nam tắm rửa, khiến lòng nàng sôi trào không dứt. Còn kém không có phun máu mũi để bày tỏ nội tâm nàng kích động. Chợt nhớ tới lúc gần đi, Tư Huyền với nàng có nói qua.

Quân Thập từng ở nơi đỉnh núi này, thường xuyên cùng ta nói tới chuyện giữa huynh đệ bọn họ. Bảy huynh đệ Nhạc gia tình cảm vô cùng sâu đậm, tên của bọn họ đều là lấy màu sắc mà đến. Đại ca gọi Mặc Tề, là người bình tĩnh tỉnh táo, nói năng thận trọng, Quân Thập cùng những huynh đệ khác cũng rất tôn kính hắn. Thân phận của hắn thần bí, đến bây giờ cũng không ai biết hắn rốt cuộc xuất thân nơi nào. Nhưng có thể khẳng định, đại ca cũng không phải người bình thường. Nhị ca gọi Mộc Bạch, rất thích đọc sách. Thường xuyên trốn ở trong phòng đọc sách cả ngày. Thường ngày cũng là một bộ trang phục thư sinh, bộ dáng thanh tú, rất chiếu cố những huynh đệ khác. Mỗi khi có người chọc đại ca mất hứng thì thường thường đều là nhị ca ra mặt tương trợ. Mạng Quân Thập chính là hắn cứu, trong lòng ta vẫn rất cảm kích hắn.