Đằng sau người xếp hàng nghe vậy bất mãn, oán hận nói : “Nàng dựa vào cái gì! Dĩ nhiên đi cửa sau chen ngang! Thật là đê tiện !”

Một quỷ soa mày dài giương lên, roi da trong tay vung, ba… Một thanh âm vang lên .

“Người nào đê tiện? Mẹ nó, ai thừa lời một câu, cẩn thận ta dùng roi da hầu hạ!”

Lời này vừa ra, mọi người ngay tức khắc im lặng xuống. Tiểu Vũ trong lòng cảm thán, ai, quả nhiên là cường quyền chính trị, bá quyền chủ nghĩa. Người thiện bị người khi ( bắt nạt ), quỷ thiện cũng bị quỷ khi.

Mạnh Bà cười ha hả, phất phất tay, thanh âm có chút khàn khàn nói: “Tiểu quỷ, không cần như thế hung ác thế. Bọn họ những người này đều phải đợi đầu thai luân hồi. Tuy nói uống canh Mạnh Bà sẽ phải quên hết thảy, nhưng trước khi đi, thái độ đối với bọn họ nên tốt một chút.”

Quỷ soa than nhỏ tiếng, giải thích nói : “Mạnh Bà, ngươi không hiểu. Những người này được một tấc lại muốn tiến một thước, ngươi đối với bọn họ tốt một chút, bọn họ càng hung hăng càn quấy. Được rồi không nói, khẩn trương bưng bát canh cấp cho nàng đi.”

Mạnh bà gật gật đầu, ngược lại vừa thấy bộ dáng Tiểu Vũ, lập tức liền giật mình . Không khỏi tò mò hỏi : “Nha đầu kia là phạm chuyện gì ? Ta thấy dáng vẻ nàng ta rất thông minh, động lòng người, sao lại bị phạt vào đạo súc vật?”

Quỷ soa lắc đầu, “Không biết, nghe nói là chống đối Diêm vương.”

Mạnh bà nghe vậy thán giọng nói, chỉ tay vào Tiểu Vũ nói: “Nha đầu ngươi a ! Về sau ghi nhớ kỹ, họa từ miệng mà ra, đặc biệt người có bề ngoài nhìn như nhã nhặn, ngươi phải đặc biệt chú ý không thể chọc họ.”

Tiểu Vũ nhún vai một cái, tức giận nói: “Bà bà, bà khuyên bảo cũng quá chậm. Ai biết vị Diêm Vương này là người nham hiểm như vậy. Ta hiện tại cũng đã bị phán tội chết. Nói cái gì cũng vô ích. Ai, cho ta bát canh đi . Uống một hơi. Súc vật liền súc vật đi, có người còn không bằng súc vật đâu.”

Mạnh Bà cũng không biết như thế nào, thấy Tiểu Vũ hết sức bình thản. Bất đắc dĩ tính tình của Diêm vương kia, chuyện định rồi người bình thường không thể khiến hắn thay đổi. Có chút tiếc, đứng dậy từ phía sau nồi đun nước múc hai chén canh, bưng lại đây đưa cho Tiểu Vũ. Tiểu Vũ cúi đầu nhìn lên, nha, một loại là màu trắng, một loại là màu đen.

“Đây là canh âm dương, mùi vị không giống nhau, nhưng tác dụng đều như nhau, lão bà ta ưa thích khoe khoang, nha đầu thích uống cái loại nào?”

Tiểu Vũ hơi nhíu nhíu mày, suy tư một lát nói : “Màu trắng đi! Có điểm giống như sữa. Ta nhìn cái màu đen có chút buồn nôn.”

Khẽ ra hiệu, liền bưng lên trên bàn kia một chén canh màu trắng, há mồm uống xuống. Nhưng nước canh vừa vào miệng, Tiểu Vũ liền phun ra. Phi! Phi phi phi! mãnh liệt phun ra, xoa xoa miệng, Tiểu Vũ vẻ mặt buồn khổ nói:

“Bà bà, canh của bà quá khó uống.”

Mạnh Bà hé ra nét mặt già nua có chút xấu hổ, nhẹ giọng hỏi : “Ách, thực sự rất khó uống sao?”

Tiểu Vũ thấy Mạnh Bà vẻ mặt ủy khuất, cũng có chút động lòng. Suy cho cùng người nhiều tuổi, nhiều ít cũng nên nể chút mặt mũi. Coi như không có gì, bưng lên một chén canh màu đen khác trên bàn, lần thứ hai nhấp một ngụm. Một bên Quỷ Soa và mọi người xếp hàng, giờ phút này sắc mặt cũng rất khó coi. Một là đồng tình, một là sợ hãi. Tiểu Vũ cố gắng đem nước canh trong miệng nuốt xuống, nhưng mùi vị thật sự đủ kích thích. Cuối cùng không thể nhịn được nữa, toàn bộ phun ra. Mạnh Bà vốn là vẻ mặt mong mỏi, thấy Tiểu Vũ vừa phun, một chút tự tin liền sụp đổ xuống .

“Bà bà! Bà có biết nấu canh không? Thấy bà tuổi tác cũng lớn, sao kỹ thuật kém như vậy?”

Tiểu Vũ bất đắc dĩ, phóng qua cái bàn, đứng phía sau nồi đun nước, mở ra vừa ngửi, thiếu chút nữa bất tỉnh .

“Ách, có thể nói cho ta biết, canh của bà là dùng nguyên liệu gì không?”

Vẻ mặt Mạnh Bà có chút do dự nói : “Này, thuộc về cơ mật của Địa phủ, không thể nói cho người ngoài.”

Tiểu Vũ không có cách nào, muốn nàng uống bát canh khó uống như vậy, nàng cho dù làm súc vật mỗi ngày cũng oán hận… Bên trong gian phòng bên, Lưu Quang đem một màn ở bên đầu cầu Nại Hà đều xem ở trong mắt. Đôi mắt lóe ra ánh sáng nhạt, đại chưởng vung lên, nói với Hắc Bạch Vô thường vẫn quỳ trên mặt đất:” Đi! Đem nha đầu kia mang đến đây cho ta!”

Hả? Hắc Bạch Vô thường nhìn nhau, không rõ Diêm vương vì sao lại thay đổi ý kiến? Bất quá bọn họ cũng không dám hỏi nhiều, vội vàng gật đầu xác nhận, đứng dậy đi về phía cầu Nại Hà .