Lưu Quang dùng ý niệm truyền lời, Quỳnh Hoa Tiên Tử rất rõ lí lẽ gật đầu, thật ngoan ngoãn phối hợp với Lưu Quang không có bất kỳ động tác gì. Thần sắc đã khôi phục lạnh nhạt, trong mắt hàm chứa mấy phần thê lương như cũ.

“Này! Lão Đại ngươi nếu biết tự tiện xông vào cấm địa là tội lớn, vậy ngươi còn trắng trợn dẫn ta xông vào? Ủa? Đúng rồi ngươi không phải nói Thiên đế lão đầu cùng Vương Mẫu lão thái kia là thân thích của ngươi sao! Vậy ngươi sợ cái gì? Cho dù thủ vệ thiên binh phát hiện ra ngươi, cũng không dám động tới ngươi chút nào đúng không?”

Mỗ Vũ đứng ở bên cạnh Lưu Quang, nhìn có chút hả hê đặt nghi vấn. Trong lòng thầm vui, ta xem ngươi còn dương dương tự đắc nổi không, thế nào, da trâu thổi không rách chứ?

Lưu Quang khẽ mỉm cười, nhanh chóng ra tay nắm được cái mũi nhỏ của mỗ Vũ. Có chút tức giận nói: “Nhìn tiểu nha đầu không có lương tâm như ngươi kìa, cũng không nghĩ xem ta vì ai mới xông vào cấm địa này? Muốn vui vẻ thì phải trả ra chút giá cao đúng không? Ngươi muốn giễu cợt lão Đại của ngươi, có tin ta liền đem ngươi ném ra giao cho những thủ vệ thiên binh kia xử trí hay không?”

Uy hiếp! Đây là uy hiếp trắng trợn!!! Tiểu Vũ trợn trắng mắt, mặc dù không phục, nhưng vẫn rất không có cốt khí ôm chặt cánh tay mỗ Quang, dẩu môi không lên tiếng nữa. Trên mặt Lưu Quang tràn đầy nụ cười nồng đậm, nhìn Vũ nha đầu vừa đáng yêu vừa đáng hận này, lắc đầu cười khổ. Hoàn toàn không biết Quỳnh Hoa Tiên Tử đang đứng ở một bên trên mặt tất cả đều là kinh ngạc.

Gì? Đây là Diêm Vương đại nhân sao? Đây là Diêm Vương Lưu Quang làm cho chúng tiên tử Thiên Đình thần hồn điên đảo nhưng cũng không coi trọng bất cứ một ai đó sao? Không biết một màn hôm nay, nếu để cho những tiên tử kia thấy, có thể cũng như nàng kinh ngạc không dứt hay không? Suy nghĩ tung bay, đã thấy địa phương mới vừa rồi truyền đến tiếng kêu, có một bóng dáng tái nhợt nhanh chóng chạy tới. Đợi thấy rõ người nọ, đôi mắt của Quỳnh Hoa Tiên Tử hơi co lại, sau đó từ vẻ kinh ngạc mới vừa rồi hoàn toàn chuyển thành khiếp sợ.

Sao? Sao hắn lại đến nơi này?

Lưu Quang cùng Tiểu Vũ cũng đã nhận ra có người tiến đến, đồng thời ngẩng đầu nhìn lại. Chỉ thấy bên vách núi kia, nơi mà Quỳnh Hoa Tiên Tử mới vừa đứng, giờ phút này đã có một vị nam tử áo trắng đang đứng. Nam tử áo trắng vóc người to lớn cao ngạo đứng ở bên vách núi, cúi đầu nhìn khoảng không gian đen kịt bên dưới vách đá, hai tay nắm chặt có chút run rẩy.

“Quỳnh nhi. . . . . .”

Một tiếng kêu gọi thật thấp tràn ra miệng, ngay sau đó chính là một tiếng thét tê tâm liệt phế.

“Quỳnh nhi!”

Ánh mắt Tiểu Vũ sáng lên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đầy vẻ khiếp sợ. Nhìn thấy tình cảnh lúc này, và liên tưởng tới những lời mới vừa rồi của Quỳnh Hoa Tiên Tử, mỗ Vũ nhất thời liền nghĩ thông suốt tất cả. Chỉ là. . . . Má ơi! Lại là hắn??? Sao lại là hắn vậy???

So sánh với Tiểu Vũ khiếp sợ, giờ phút này Quỳnh Hoa Tiên Tử nhìn thấy nam tử áo trắng kia, đã sớm không khống chế được. Quên mất mới vừa rồi đã đáp ứng Lưu Quang không nên lên tiếng, nghe tiếng thét tê tâm liệt phế của nam tử kia, nàng cũng không kịp suy nghĩ gì nữa. Theo bản năng liền muốn xông lên phía trước. Lưu Quang tay mắt lanh lẹ, trong lòng biết được giờ phút này khuyên bảo cũng không làm nên chuyện gì, cho nên phất tay gõ ở phía sau cổ Quỳnh Hoa Tiên Tử, trước khi nàng hôn mê, chế trụ thân thể kia đang ngã xuống.

Đắc tội.

Đây là câu nói sau cùng mà Quỳnh Hoa Tiên Tử trước khi hôn mê nghe được. Chỉ là nàng hoàn toàn không hề để ý, trái tim đã đặt trọn lên người của nam tử áo trắng bên vách núi đó. Tiểu Vũ đi tới, liếc mắt nhìn Quỳnh Hoa Tiên Tử hôn mê, sau đó nhìn Lưu Quang giơ một ngón tay cái.

“Lão Đại, mọi người đều nói. Người làm đại sự, phải có lòng dạ độc ác, ngàn vạn lần không thể phụ người. Hôm nay vừa thấy, ta mới thật sâu lĩnh ngộ, lão Đại quả nhiên là người làm việc lớn, cái tay đó cứ đập xuống như vậy, mí mắt đều không nháy một cái. Chậc, chậc, chậc, một mỹ nhân như thế, nói đánh cho bất tỉnh liền đánh cho bất tỉnh, cũng chỉ có ngươi mới có thể xuống tay.”

Pằng! Trên đầu mỗ Vũ bị hung hăng đánh một cái, Lưu Quang cười đến rực rỡ.

“Lão Đại ta còn có chiêu độc ác hơn đây, ngươi cứ khen ta mấy câu, ta liền có thể đem ngươi đánh cho bất tỉnh, rồi trực tiếp từ nơi này ném về Địa phủ. Ngươi có muốn thử một chút không?”

Mỗ Vũ chợt che miệng, đầu lắc giống như trống lắc. Nàng thừa nhận nàng không phải thanh niên tốt có cốt khí, dưới ức hiếp của thế lực tàn ác, nàng chỉ phải ngoan ngoãn cúi đầu đi vào khuôn khổ.

“Tiểu Vũ, chúng ta đi!”

Lưu Quang ôm lấy Quỳnh Hoa Tiên Tử, dùng ý niệm nhắn nhủ câu này, sau đó đôi môi khẽ mở, xem bộ dáng là muốn đọc lên thuật độn thân.

Chợt cánh tay bị người bắt lại, Lưu Quang không hiểu nhìn Tiểu Vũ. Chỉ thấy nàng đưa tay chỉ vào nam tử áo trắng trên vách đá, bộ mặt nghi ngờ nói: “Lão Đại, chúng ta liền bỏ mặc hắn lại sao? Nhìn dáng vẻ hắn, hình như cho là vị hoa mỹ nhân này đã nhảy xuống vách đá. Hắn có thể thương tâm quá độ, cũng nhảy xuống theo hay không?”

Lưu Quang nghe vậy hừ nhẹ một tiếng, ánh mắt nhìn về phía người ở vách đá kia, hơi khinh bỉ nói: “Ngươi quá khinh thường hắn rồi. Có lẽ hắn thật sự có tình cảm với Quỳnh Hoa, nhưng muốn hắn nhảy xuống theo, đó tuyệt đối là không thể nào. Không nói đến chuyện khác, chỉ bằng thân phận địa vị hiện thời của hắn ở trên thiên đình, hắn cũng nhất định sẽ không vì một nữ nhân đã chết, mà phá hủy tương lai sáng ngời trước mắt của hắn.”

Tiểu Vũ nghiêng đầu, vẻ mặt vẫn như cũ có chút khốn đốn hoặc không hiểu.

“Được rồi, chúng ta rời đi trước thôi. Thủ vệ thiên binh cũng sắp chạy tới. Đến lúc đó cho dù hắn có muốn nhảy xuống cũng nhảy không được.” Lưu Quang không nói nhiều nữa, ngưng thần nhẹ đọc chú ngữ, thân hình ba người nhất thời biến mất không thấy gì nữa.

Sáng sớm hôm sau, Tiểu Vũ sớm một chút liền rời giường. Không biết tại sao, vừa nhắm mắt lại, bên tai liền truyền đến tiếng kêu tê tâm liệt phế kia. Trong đầu lại xuất hiện bóng dáng nam tử áo trắng vô cùng thương tâm trên vách đá đêm qua, Tiểu Vũ gãi gãi sau tai, vỗ mạnh cái ót lẩm bẩm: “Mẹ ơi! Không nhìn ra Nhị Lang thần kia cũng là nam nhân động tình? Hắn và Quỳnh Hoa Tiên Tử là một đôi?”

Không biết tối hôm qua sau khi bọn họ đi thì đã xảy ra chuyện gì? Nhị Lang thần không biết có nhảy xuống đó? Hay bị thủ vệ thiên binh bắt được? Những câu hỏi liên tiếp nổ tung trong cái đầu nhỏ của mỗ Vũ, phiền não gãi gãi đầu, bật người dậy. Vén lên bức rèm che trong Tử Tiêu Cung, vươn tay đánh về phía vị mỹ nam nào đó đang nhắm mắt dưỡng thần trên giường êm bằng lông nhung màu trắng.

“Lão Đại! Sau đó đã xảy ra chuyện gì? Nhị Lang thần kia hiện tại như thế nào?” Lôi cổ áo Lưu Quang, mỗ Vũ lo lắng hỏi.

Lưu Quang khẽ cau mày, mở mắt ra nhìn gương mặt nào đó phóng đại trước mặt, khóe miệng nhẹ cong, cười yếu ớt nói: “Đây chính là phương thức chào buổi sáng của Tiểu Vũ nha đầu sao?”

Trong tay vừa dùng lực, dùng sức lắc lắc thân thể người khác. Bất đắc dĩ không biết là hơi sức mình không đủ lớn, không làm gì được. Lưu Quang không động đậy chút nào, chỉ có chiếc áo màu đen kia bị túm biến hình.

“Lão Đại!!! Ngươi đừng giả vờ ngu với ta! Thiên đình này xảy ra chuyện gì, ngươi cũng biết! Mau nói cho ta biết đi! Sau đó xảy ra chuyện gì? Nhị Lang thần kia rốt cuộc như thế nào?”