Lưu Quang nhìn về phía Tiểu Vũ, không hiểu cô gái nhỏ trong hồ lô bán thuốc gì? Chỉ thấy Tiểu Vũ nhảy lên đi về phía hắn, đứng trước người hắn đối mặt với Văn Khúc Tinh Quân.

“Này, ta nói Tiểu Tinh Tinh, trận này ta thay thế lão đại ta cùng ngươi tỷ thí, ngươi sẽ không phản đối chứ?”

Văn Khúc Tinh Quân ngẩn ra, không biết vì sao. Xoay người nhìn về phía Thiên đế, thấy Thiên đế gật đầu một cái, lúc này mới xoay người lại nói: “Được rồi, dù sao ngươi cũng là người của Địa phủ, chỉ là nói trước, ngươi nếu thua, sẽ cùng Diêm Vương đại nhân nhận thua.”

Tiểu Vũ cười hắc hắc, xoay người nhìn Lưu Quang nháy nháy mắt nói: “Lão Đại, ngươi cảm thấy thế nào?”

Lưu Quang mặc dù không hiểu Tiểu Vũ vì sao muốn tỷ thí, nhưng thấy nàng muốn thử, cũng không nói thêm gì. Mỉm cười gật đầu một cái bày tỏ đáp ứng. Trong lòng thầm nghĩ, dù thua cũng không sao. Cuộc kế tiếp đấu võ, hắn có lòng tin tuyệt đối thắng. Vừa nghĩ tới trận đấu võ kia, kẻ hắn xung khắc nhất định phải ra sân. Lưu Quang không tự giác cười tà ác. Hắc hắc, để ngươi cùng ta đối nghịch, hôm nay không đánh gãy chân chó của ngươi, ta không gọi Lưu Quang!

Tiểu Vũ vuốt vuốt mái tóc, cười lưu manh nói: “Tiểu Tinh Tinh, cái gọi là ưu tiên nữ sĩ, có phải là do ta ra đề trước không?”

Văn Khúc Tinh Quân thần sắc có chút xấu hổ, chê cười nói: “Đúng! Cô nương ngươi ra đề trước. Á, ta có một câu muốn nói, tên ta là Văn Khúc Tinh Quân, thật ra thì ta vốn tên gọi là như vậy. Không phải Tiểu Tinh Tinh! Cô nương gọi sai rồi.”

Tiểu Vũ vô vị phất tay một cái, “Cái gì Văn Khúc Tinh Quân, danh tự này thật khó nghe. Gọi là Tiểu Tinh Tinh thật lọt tai, về sau ta gọi ngươi Tiểu Tinh Tinh. Ừ! Cứ quyết định như vậy!” Một hồi tự thuyết tự thoại, hoàn toàn không để ý tới cảm thụ của tiểu Tinh. “Cái đó. . . . . .” Tiểu Vũ chợt có vẻ hơi ngượng ngùng, có chút luống cuống nói: “Thật ra thì ta tài sơ học thiển, hẳn không phải là đối thủ của ngươi. Nhưng là xét kĩ ra, cũng có chút am hiểu đạo lý. Mong rằng Tiểu Tinh Tinh ngươi thủ hạ lưu tình, không để cho ta thua quá khó nhìn.”

Tiểu Vũ đột nhiên làm dáng vẻ vậy, khiến Văn Khúc Tinh Quân kinh ngạc. Chỉ là căn cứ lòng thuơng hương tiếc ngọc, Văn Khúc Tinh Quân liền vội vàng mở miệng nói: “Cô nương khách khí, nếu không như vậy đi, sẽ do cô nương ngươi ra ba đề tới thử tại hạ. Nếu như tại hạ toàn bộ trả lời được, sẽ coi là thắng. Chỉ cần sai một đề, cũng coi là tại hạ thua, cô nương thấy được không?”

Tốt! Dường như không chút nghĩ ngợi, lập tức lên tiếng đáp ứng. Tốc độ nhanh, làm Văn Khúc Tinh Quân giật mình kinh ngạc. Hắn từ trước đến giờ tự xưng là đọc thuộc trăm cuốn sách, trong lòng chắc chắc sẽ thắng, dù sao đối phương chỉ là một tiểu nha đầu, thế nào cũng không thắng được hắn.

“Như vậy, ta liền ra đề!” Hai tay chống nạnh, trong mắt sáng lên. Tiểu Vũ cười tà ác dị thường.

Đinh! Văn Khúc Tinh Quân trong đầu đột nhiên có một cỗ dự cảm xấu!

“Hỏi: người là do mẹ người của hắn sinh ra, yêu là do mẹ yêu của hắn sinh ra! Vậy ngươi là do cái mẹ gì sinh ra?”

Hả? Văn Khúc Tinh Quân bộ mặt kinh ngạc, cái này là đề mục gì??? Hai bên chúng tiên cũng lâm vào trầm tư, thậm chí sợ hãi nói nhỏ.

“Gì? Ngươi là do cái mẹ gì sinh ra?”

“. . . . . . Ta sao lại cảm giác đây là câu mắng người? Không giống vấn đề?”

“Cái này. . . . . . Thật không biết. . . . . .”

Con ngươi Tiểu Vũ đảo một vòng, thấy Văn Khúc Tinh Quân kinh ngạc không dứt, khóe miệng nâng lên nụ cười tiểu ác ma.

“Lại hỏi: Nhị Lang thần Dương Tiễn, mẹ gọi hắn tiểu Dương Dương, mẹ Diêm Vương Lưu Quang cũng theo cách trên gọi hắn là Tiểu Lưu, mẹ của Văn Khúc Tinh Quân ngươi nên gọi ngươi là cái gì?”

Văn Khúc Tinh Quân còn không sáng tỏ, chỉ trả lời đề mục lẩm bẩm. . . . . . Tiểu Tinh Tinh?(Tiểu Vũ tỷ đã trở thành mẹ của VKTQ ^^) Rầm! Chúng tiên lần nữa té xỉu một mảnh! Lưu Quang lắc đầu cười khổ, ai nói hắn phúc hắc? Một phúc hắc chân chính lúc này mới lộ ra cái đuôi Tiểu Hồ Ly!

Tiểu Vũ một tiếng thở dài, nhìn Văn Khúc Tinh Quân có chút sững sờ, có chút không nhẫn nại: “Huynh đài? Còn có một đề, ngươi còn cần đáp không?”

Văn Khúc Tinh Quân lấy lại tinh thần, chợt cắn răng một cái, mở miệng nói: “Đáp! Ngươi ra đề đi!” Mẹ nó! Hắn không tin, sẽ không nhắc tới bình thường.

Tiểu Vũ chẳng biết lúc nào đã đến gần bên cạnh hắn, vỗ vỗ bờ vai của hắn, gật đầu nói: “Hài tử, ngươi quả nhiên có dũng khí. Vậy ngươi nghe cho kỹ!”

Văn Khúc Tinh Quân thận trọng gật đầu một cái, vẻ mặt thật là nghiêm túc.

“Tam Quốc Diễn Nghĩa, Tào Tháo mang theo đại quân Tương Kiền đi tới dưới thành, chỉ thấy Gia Cát Lượng đứng ở trên cổng thành tiêu sái phe phẩy quạt lông. Lúc này, nhìn thấy đại quân, Gia Cát Lượng một chút cũng không khẩn trương, bình tĩnh cùng Tào Tháo và Tương Kiền thăm hỏi hai câu, Tào Tháo cùng Tương Kiền đáp một tiếng được. Mấy chục vạn đại quân liền bị diệt. Hỏi, hắn nói kia là hai câu gì?”

Thăm hỏi hai câu? Văn Khúc Tinh Quân vò đầu bứt tai, lâm vào trầm tư. Hai bên chúng tiên cũng nhướng cằm sờ, không rõ chân tướng. Kỳ quái? Tam Quốc Diễn Nghĩa, có cái này sao?

Đợi đã lâu, tất cả mọi người không nghĩ ra nguyên cớ, vì vậy Tinh Quân cam bái hạ phong nói: “Cô nương, ta thật sự không nghĩ ra đáp án là cái gì. Ta thua, kính xin cô nương công khai!”

Tiểu Vũ cười hắc hắc, mở miệng nói: “Đáp án rất đơn giản, chính là chỉ đọc kỳ danh, không mang theo họ, phía sau cộng thêm câu: mẹ ngươi được không?”

Chúng tiên không hiểu, chỉ đọc kỳ danh, không mang theo họ? Đó không phải là.

“Tháo Kiền mẹ ngươi được không?”. (đáp án là một câu chửi bậy ^^)

“Mẹ ngươi được không?”.

Rầm! Chúng tiên lần thứ ba té xỉu. Văn Khúc Tinh Quân run rẩy thân thể liên tiếp lui về phía sau, trong miệng tự mình lẩm bẩm, đây không phải là thật, đây không phải là thật! Phụt, một ngụm máu tươi phun ra, ngã xuống đất không dậy nổi. Cùng ta chơi? Ngươi là tìm chết! Tiểu Vũ vỗ tay một cái, ngẩng đầu lên nhìn Thiên đế phía trên bảo tọa đang hóa đá.

“Lão đầu! Trận này, ta thắng chứ?”

Thiên đế gật đầu một cách máy móc, nói không ra lời.

Tiểu Vũ vui mừng cười một tiếng, nhảy đến bên cạnh Lưu Quang. “Lão Đại! Tiểu Vũ lợi hại không?”

Lưu Quang trên mặt tràn đầy nụ cười, đưa tay sờ sờ đầu nàng, tán dương: “Lợi hại lợi hại! Ta hôm nay cuối cùng cũng biết, tại sao ngay cả Chung Quỳ cũng kiêng kỵ ngươi ba phần rồi.”

Hắc hắc, Tiểu Vũ chỉ cười không nói, ánh mắt lóe lên. Aizzz, có nên hay không nói cho lão Đại, thật ra thì nàng rất hiền lành đáng yêu. Chẳng qua là trời sanh trong xương có hứng thú tệ hại, lại trùng hợp gặp phải cái người giống nhân vật phúc hắc, kết quả là, Thiên Lôi mang theo hỏa, rầm, toàn bộ bốc cháy lên rồi !