Nhị Lang thần ngẩng đầu nhìn về phía Lưu Quang, ánh mắt có thể phun ra lửa. Một kẻ nào đó đang an tĩnh ngồi ở trên bảo tọa cắn hạt dưa, nhàn nhã tự đắc.

Thiên đế chợt đứng lên, mở miệng nói: “Đủ rồi, chuyện này đến đây kết thúc đi, Diêm Vương ngươi đem Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao trả lại cho Nhị Lang thần, ngươi ngăn trở Thiên Khiển, bổn tôn xá ngươi vô tội. Chỉ là tội chết có thể miễn, tội sống khó tha. Hiện tại sắp phải cử hành hội bàn đào, Thiên Đình thiếu người, ngươi phải đi trông chừng Bàn Đào viên.”

Cái gì? Để cho hắn trông chừng Bàn Đào viên? Lưu Quang vừa định mở miệng phản bác, Thiên đế vung tay lên, tuyên bố bãi triều. Tựa hồ sớm đoán được hắn không phục, cho nên trực tiếp chặt đứt đường lui. Thu lại ngọn lửa trên Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao, Lưu Quang ném món vũ khí trả lại cho Nhị Lang thần. Chống lại ánh mắt muốn ăn thịt người của hắn, bình tĩnh nhún vai một cái.

Tiểu Vũ thấy mọi người thối lui, cao hứng nhảy đến bên cạnh Lưu Quang, tròng mắt sáng trong, mang theo chờ đợi nói: “Lão Đại! Mới vừa nghe Thiên đế đại thúc nói, không phải là muốn chúng ta ở Thiên giới vài ngày?”

Lưu Quang ngẩn ra, tức giận cười cười. Người ta rõ ràng nói để cho hắn đi trông Bàn Đào viên, lời nào mời hắn chơi vài ngày? Cũng được, ngăn trở Thiên Khiển coi như đúng là tội lớn. Lần này, ngoan ngoãn phối hợp một chút. Huống chi, nha đầu Tiểu Vũ cũng khó được tới Thiên Đình một lần, nhìn dáng dấp nàng ngược lại rất có hứng thú chơi vài ngày?

Lụa tím vòng vàng khuyên bạc, kỳ hoa dị thảo xinh đẹp tuyệt trần. Chỗ nào cũng tràn đầy cảnh sắc thanh kỳ, không có khói lửa nhân gian. Cảnh tượng đi mây về gió diễn ra khắp nơi. Chỉ là chiêu bài này dù vang dội, nhưng trong mắt người hạ giới, chẳng qua cũng chỉ là một vị thần tiên mà thôi. Nói là trông chừng Bàn Đào viên, thật ra thì ai dám có lá gan khiến Diêm Vương đi trông chừng? Tạm thời chưa nói không trông chừng, nếu hắn không phá hư, thật đã khiến người khác vui mừng rồi.

Kết quả là, hai người trong lúc rãnh rỗi, bắt đầu ở trên Thiên đình chu du khắp nơi. Lưu Quang ngược lại có một thái độ vô vị, dù sao Thiên Đình hắn đã quen như lòng bàn tay, lần này lưu lại, hoàn toàn là vì thỏa mãn một nha đầu rất hiếu kỳ mà thôi. À, thuận tiện cũng đảm đương chức hướng dẫn du lịch.

Lúc mới khai thiên lập địa, kể từ Bàn Cổ khai mở trời đất, khi đó thiên địa cách xa nhau 9 vạn dặm. Tây Côn Lôn cùng Dao Trì Tây Vương Mẫu ở rất xa nhau. Dao Trì hóa nước thành mây, trong thiên địa trở thành một tầng trời. Xưa nay “Vấn Thiên” có chín tầng. Từ tầng một “Dao Trì” lên tới tầng chín “Ly Hận Thiên” tổng cộng là 33 tầng. Mà nay sao là Tử Vi cùng sao Bắc Đấu đối với nơi cũ chính là Nam Thiên môn. Vào Nam Thiên môn là vào Thiên cung cũng là vào Thiên giới. Thiên Đình lấy 9 tầng mây làm lá chắn. Tiên đảo độc lập, mây trắng vút bay. Tiểu Vũ vừa nghe giới thiệu, vừa trợn to hai mắt nhìn chung quanh. Trước kia nàng không tin thần, không tin Phật cũng không tin lời thần dạy, càng không tin cõi đời này có quỷ quái. Nhưng lần đầu tiên ngoài ý muốn làm quỷ, thấy Địa phủ hào hoa hoàn toàn khác trong sách. Hôm nay lại chân đạp lên mây, khoan thai tự đắc đi thăm Thiên cung. Tất cả giống như trong mơ, khiến cho nàng có chút hoảng hốt.

“Kim quang vạn đạo cút hồng nghê, khí lành ngàn con phun tử vụ.”

Hai người tới Nam Thiên môn, hướng dẫn du lịch lại bắt đầu giới thiệu.

Xanh mờ ảo do ngọc lưu ly tạo nên; sáng lóng lánh do Bảo Ngọc trang trí mà thành. Hai bên đứng hơn mười vị trấn Thiên Nguyên soái, mỗi vị đứng ở một cây cột, vẻ mặt nghiêm nghị; mọi nơi có hơn mười vị thần mặc giáp vàng, một đám dựng kích đeo roi, cầm đao giơ kiếm. Đứng ngoài nhìn không sao, đi vào liền kinh người. Bên trên mấy cây cột lớn, rồng râu đỏ vẩy vàng quấn quanh thân cột; lại có vài cây cầu dài, xoay quanh cầu vài con Phượng hoàng bay lượn như đang múa.

Lão Đại. . . . . . Vô lực thấp giọng hô, ánh mắt khinh bỉ nhìn về hướng dẫn du lịch đang lật giấy. Thì ra mới vừa rồi giới thiệu, tất cả đều là Lưu Quang chuẩn bị trước, giấu ở trong tay áo chuẩn bị khoe khoang.

Lưu Quang mặc dù bị vạch trần, nhưng vẻ mặt không chút nào lúng túng, ngược lại nghi ngờ nói: “Thế nào? Ta đọc đoạn này không đúng sao? Hay là giọng nói không đúng? Không mang cảm giác âm trầm sao?”

Tiểu Vũ trợn mắt, đưa ngón tay chỉ phía trước. Lưu Quang thuận thế nhìn lại, lúc này sững sờ ở tại chỗ. Dáng vẻ mặc dù không kém chút nào, nhưng không thấy Trấn Thiên Nguyên soái cùng mấy người mặc áo giáp vàng? Chỉ thấy tiên tử bộ dáng động lòng người đứng thành hai hàng, gặp lại Lưu Quang, đồng thời cúi đầu, ngọt thanh kêu: “Hoan nghênh Diêm Vương đại nhân đến Nam Thiên môn.”

Lưu Quang ngạc nhiên, một thời gian không tới, Thiên Đình sao lại thay đổi bộ dáng? Thật sự là kỳ quái, hôm qua lúc mang theo Tiểu Vũ lên, còn chưa thấy các nàng này. Trong hai hàng tiên tử hành lễ, có người nghe nói đến tên Diêm Vương Lưu Quang, lặng lẽ ngẩng đầu lên nhìn, thấy Lưu Quang tuấn tú, thẹn thùng cúi đầu cười.

Tiểu Vũ lấy tay chọc chọc sau lưng Lưu Quang, ghé vào lỗ tai hắn trêu nói: “Lão Đại, sức hút của ngươi rất cao a. Những thứ này giống như người ái mộ a.”

Lưu Quang cười mỉa một tiếng, có chút ngượng ngùng mở miệng nói: “Chúng ta nên tranh thủ thời gian đến xem cảnh đẹp thôi.”

Xuyên qua Nam Thiên môn, tiến đến bên trong Lăng Tiêu điện. Điện của Ngọc đế có đủ cảnh đẹp bốn mùa, tương đối bình thường giống như điện Kim Loan ở phàm trần. Tứ đại Thiên Môn được Tứ Đại Thiên Vương thay phiên canh gác. Nhân tiện trông coi thiên hạ bốn phía điều chỉnh cho mưa thuận gió hòa.

Hôm qua Lưu Quang cùng Tiểu Vũ vội vàng vào điện, chưa kịp cẩn thận thưởng thức. Giờ phút này vô sự, nên cẩn thận xem xét. Tạm không nói cái khác, chỉ cần nói đến Tứ Đại Thiên Vương này thôi. Diện mạo tạm thời không nói, dù sao người ta cũng ra ngoài dọa người, Tiểu Vũ cũng không còn lá gan nào nữa.

Aizz, Tiểu Vũ chợt một tiếng than nhẹ, hướng dẫn viên du lịch không hiểu hỏi: “Thế nào?”

Tiểu Vũ nhẹ giọng khụ, mở miệng nói: “Cái đó là bảo kiếm, ngươi xem kia là đàn tỳ bà cùng cái ô, dáng dấp dập đầu kia coi như xong, còn giả trang ngụy nương(nam giả nữ)! Ta hiểu biết rõ hôm nay ngụy nương rất lưu hành, nhưng tối thiểu cũng chỉ có cái mặt thôi. Còn có trên tay kia quấn một con rắn là tiểu Long? Thế nào, hắn nghĩ đó là thú cưng?”

Hướng dẫn viên du lịch sờ sờ lên cằm lâm vào trầm tư, cuối cùng vẫn là vô phương, xem ra lần sau nếu như có thời gian, cần thỉnh giáo bản thân bọn họ.