“Thế nào? Đây là lần đầu tiên ta thấy một con mèo nhỏ phát giận. Người nào chọc giận ngươi rồi hả?”

Lưu Quang ngồi bên cạnh Tiểu Vũ, giọng hỏi nhẹ như nước chảy. Thật ra thì trong lòng rất rõ ràng, nha đầu tại sao lại có bộ dáng này.

Tiểu Vũ thoáng nắm chặt quả đấm, quay đầu hướng Lưu Quang. Mặc dù hiểu tất cả đều là vì tốt cho nàng, hoàn toàn vì suy nghĩ cho nàng. Nhưng kết quả như thế, nàng thật rất khó tiếp nhận.

“Không nên xảy ra án mạng sao? Không nên có kết quả như vậy sao? Tại sao bọn họ không thể ở chung một chỗ? Các ngươi làm thần tiên có thể hay không có chút tình người?”

Nói xong, liền hồng vành mắt.

Trong óc rõ ràng hiểu biết, không nên phát giận với Lưu Quang, không nên đem sai lầm đổ trên người hắn. Nhưng Tiểu Vũ chính là khống chế không được mình.

Mà Lưu Quang cũng ngoài ý muốn nhẫn nhịn ngồi ở đó, mặc cho Tiểu Vũ phát tiết.

“Bọn họ không dễ dàng mới có thể ở chung một chỗ, ở nơi này không được bất kì kẻ nào chúc phúc, bọn họ vẫn kiên định, tình cảm như vậy tại sao không được cho phép? Tại sao cần phải chia rẽ bọn họ? Lần này tốt lắm! Rốt cuộc tách ra! Các ngươi vui vẻ?”

Tiểu Vũ ý vị nhìn Lưu Quang nói, phát tiết bất mãn trong lòng. Thấy hắn mỉm cười nhìn mình, ngoài ý muốn an tĩnh ngồi ở đó, không nói lời nào cũng không trả lời gì. Không hỏi hắn vì sao xuất hiện ở đây, chưa cùng nàng phản bác cái gì, không nói đây đều là chuyện của hắn, cũng không khuyên lơn gì, càng không nói đó đều vì tốt cho nàng. Cứ như vậy nhàn nhạt mỉm cười ngồi bên cạnh nàng, ánh mắt chứa tình cảm thâm thúy không biết tên, yên lặng nhìn chăm chú nàng.

Cứ như vậy, ngược lại khiến Tiểu Vũ không biết kế tiếp nên nói cái gì. Tiếp tục mắng chửi, lại không thích hợp. Không mắng chửi, trong lòng lại cực kỳ khổ sở.

Ngậm cái miệng nhỏ nhắn nhìn Lưu Quang, Tiểu Vũ dứt khoát vuốt vuốt lỗ mũi, lập tức nhào tới trong ngực của hắn.

“Lão Đại. . . . . Ngươi không có chuyện gì sao lại đem lương tâm đánh mất. . . . Ngươi nói cho ta biết ngươi vứt xuống chỗ nào rồi, ta nhảy vào Vong Xuyên Hà vớt trở lại! Về sau chớ làm chuyện thất đức, người ta như là vợ chồng son. Các ngươi, thần côn có phải hay không cũng không lương tâm? Còn ghen tỵ người ta ra vào một đôi, cho nên đỏ mắt muốn chia rẽ người ta!”

A, Lưu Quang rốt cuộc bị câu này chọc cười, ngay sau đó một tiếng thở dài tràn ra miệng.

“Nha đầu, ngươi thật làm cho ta thêm hiểu biết! Ta nhớ Tiểu Thôi đã từng nói qua, nói thế gian này, phụ nữ cùng tiểu nhân khó nuôi dưỡng. Hôm nay xem ra, quả thật là một chút cũng không giả.”

Lưu Quang nói xong, chỉ thấy một con mèo nhỏ chợt ngẩng đầu lên, khóe miệng nhe răng trừng hướng người nói xấu nàng. Lưu Quang xem thường, vươn tay ở trên ót nàng nhẹ nhàng gõ.

“Chỉ trách ai bảo ngươi là Vũ nha đầu, ngươi dù giương nanh múa vuốt làm bị thương mọi người, tin tưởng đó cũng là cuộc sống của ngươi. Nhưng dù sao ta không thể một tay che trời, thế gian này còn rất nhiều việc không như mình nghĩ, có thể theo ý nguyện của mình. Hoặc giả ngươi bây giờ còn chưa hiểu, ta cũng không muốn để cho ngươi hiểu được quá nhiều.”

Phất qua mái tóc Tiểu Vũ bị gió thổi loạn, Lưu Quang nói tiếp: “Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, nhiệm vụ lần này là phía trên giao phó xuống, ngươi hiện tại cùng ta trở về, không suy nghĩ chuyện này nữa, như vậy tất cả đến đây là ngừng. Sau này sẽ không có chuyện này xảy ra, ngươi có thể giống như trước đây tiếp tục cuộc sống vô lo ở Địa phủ. Nhưng nếu như ngươi không bỏ được, trong lòng vẫn có tiếc nuối. Ta có thể giúp ngươi nghịch chuyển kết cục này, chỉ là hậu quả, ngay cả chính ta cũng không biết sẽ là cái gì. Ngươi nếu như có dũng khí gánh chịu, ta liền giúp ngươi!”

Lần đầu nhìn thấy vẻ mặt Lưu Quang thật tình, Tiểu Vũ trong lòng bắt đầu thấp thỏm không yên. Nàng khẳng định muốn giúp một tay, nhưng lão Đại nói là hậu quả? Hậu quả sẽ là cái gì? Sẽ rất nghiêm trọng sao? Sẽ đem đầu nàng nhập Súc Sinh Đạo sao?

Lặp lại suy tư, Tiểu Vũ rốt cuộc quyết định.

Nàng không cần có bất cứ tiếc nuối nào, nếu như nàng là Dương Quá, khổ sở đợi mười sáu năm phát hiện kết quả cũng chỉ là một lời nói dối, cây cột nhiều năm qua ở trong lòng mình chống đỡ như vậy, sợ là trong khoảnh khắc sẽ hoàn toàn nát bấy.

Phật nói, kiếp trước năm trăm lần ngoái đầu nhìn lại, mới có thể đổi lấy kiếp này gặp thoáng qua.(thật thâm thúy )

Tình cảm khắc cốt ghi tâm như vậy, duyên phận phải lớn mới có thể có. Mà có được tình cảm không dễ, tuyệt đối không thể bị ánh mắt người khác dễ dàng phá hư.

Tiểu Vũ tin tưởng, nếu như có một người giống như Dương Quá chờ đợi mình, yêu mình. Nàng tuyệt đối sẽ không buông tha bất kỳ hy vọng sinh tồn nào. Bởi vì hiểu được thật sâu, nếu như mình bị thương hoặc là không có ở đây, một người khác sẽ khổ sở cỡ nào, đau đến không muốn sống. Nàng không muốn như vậy, cho nên. . . . . .

“Lão Đại, ta quyết định. Bất kể phía trên trách phạt ta thế nào, để cho ta đầu thai đi làm súc sinh, hoặc giống như Dĩ Hàn, Hồn Phi Phách Tán, ta đều không sao cả! Ta hi vọng bọn họ mười sáu năm sau có thể gặp mặt, hi vọng bọn họ, có thể hạnh phúc.”

Nhìn ánh mắt kiên định của Tiểu Vũ, Lưu Quang từ trước đến giờ lòng bình tĩnh vô lo, lại cũng nổi lên nhàn nhạt xao động.

Chợt nâng lên khóe môi, ngẩng đầu vô ích nhìn trời. Thật ra đã sớm biết nha đầu kia sẽ quyết định như vậy, so với lúc trước hắn do dự, nha đầu Tiểu Vũ ngược lại quyết định thật nhanh.

Như vậy đã cho hắn một động lực quyết tâm.

“Tiểu Vũ, ta hỏi ngươi một vấn đề.”

Lưu Quang nhàn nhạt mở miệng, làm như lơ đãng, nhưng là lại dị thường nghiêm túc.

“. . . . . À?”

Tiểu Vũ có chút mù mờ ngỡ ngàng, không phải cứu người sao? Hỏi vấn đề gì?

“Nếu như. . . . . Nếu như mà ta. . . . . .”

Có chút khác thường, Lưu Quang đứt quãng không mở miệng được. Tiểu Vũ thấy thế, thì càng mơ hồ không hiểu.

Tự giễu cười cười, hít sâu một hơi. Lưu Quang lắc đầu một cái, không nghĩ tới mình cũng sẽ có loại tình huống lúng túng này. Nhưng mà nếu đã quyết định, vậy phải xác định một tình huống.

“Nếu như mà ta giúp ngươi, cái giá phải trả, chính là từ đó về sau, chúng ta sẽ không bao giờ gặp mặt nữa! Ngươi, còn có thể quyết định giống như vừa rồi không?”

. . . . . . . Cái? Cái gì?

Tiểu Vũ giật mình, kinh ngạc nhìn Lưu Quang. Từ trong mắt hắn, đọc thấy hắn không phải đang nói đùa. Trong lòng lập tức hoảng loạn.

Lưu Quang nụ cười vẫn như cũ, “Trả lời ta.”

“Ta. . . Ta. . . . . .”

Lần này đến phiên Tiểu Vũ đứt quãng nói không ra lời, nàng không biết, nàng thật không biết trả lời như thế nào. Cái vấn đề này nàng chưa từng nghĩ tới.

Không hiểu từ bao giờ, mỗi ngày có thể nhìn thấy Lưu Quang, đã thành một tập quán. Nếu như có một ngày không nhìn thấy? Nàng, nàng sẽ như thế nào?

Nàng thích thấy Lưu Quang cười, bất kể là tà ác hay là dịu dàng. Nàng thích thấy Lưu Quang miễn cưỡng nằm trên ghế sa lon, ánh mặt trời ngoài cửa sổ hắt vào trên mặt hắn. Nàng thích không việc gì chạy đến thư phòng, ngồi trên đất ở bên sofa, đọc những thứ ngổn ngang, tiểu thuyết, manga. Cùng cái mặt khinh thường đó nói không ngừng.

Nàng sớm đem Địa phủ trở thành nhà của mình, sớm coi tất cả mọi người thành thân nhân. Chung lão đại là đại ca nghiêm nghị, Tiểu Bạch, Tiểu Hắc trang điểm, ngây ngốc là nhị ca tam ca, Si Mị Võng Lượng đáng yêu là đệ đệ, Mạnh bà có chút tính trẻ con là trưởng bối.

Mà Lưu Quang, phải . . . .