Lưu Quang vốn có một đôi Ma Yểm chi nhãn, tiềm ẩn sức mạnh ma tính. Vì không muốn có phiền toái không cần thiết, hắn cố ý che dấu sức mạnh này. Nhưng mỗi lần nổi giận, hoặc thời điểm tâm tình phập phồng, đôi mắt thỉnh thoảng sẽ hiện hồng quang.

Sau bởi vì Tiểu Vũ ầm ĩ với hắn, muốn một cái khế ước. Hắn liền đem ma tính trong cơ thể chuyển qua cho nàng. Lúc này mới khiến cho con mắt trái của Tiểu Vũ một khi nhớ tới hắn thì sẽ hiện ra màu đỏ thắm. Đó là sức mạnh ma tính tương ứng lẫn nhau.

Thân phận Lưu Quang là nửa ma nữa tiên, nên bị rất nhiều thần tiên chèn ép. Nói hắn huyết thống không tinh khiết, không xứng làm thần tiên ở Thiên giới. Thậm chí hi vọng xử tử hắn, để chứng tỏ Thiên giới tinh khiết, chịu không được người hắn bẩn thỉu ô nhiễm. Mẹ của hắn, vì bảo vệ cho hắn. Dứt khoát nhảy xuống Trọng Quang nhai, lựa chọn vĩnh viễn ở dưới đáy hồ. Dùng đến điều này mới đổi được hắn yên ổn mà sống sót.

Cậu của hắn, cũng chính là Thiên Đế. Đối với mẫu thân hắn cũng áy náy cùng thua thiệt, cuối cùng kịch liệt phản bác, để lại hắn. Ban ra cấm lệnh, từ đó về sau, Thiên giới không bao giờ cho phép nói về hắn nữa.

Dần dần hắn bắt đầu hiểu chuyện, liền tự giác tình nguyện rời khỏi Thiên Giới, lựa chọn địa phương cách xa Thiên Giới nhất, Địa phủ! Làm một Diêm Vương nho nhỏ, nhìn hết sinh tử của nhân gian.

Hắn kỳ thực căn bản không yêu thích trở thành thần tiên! Hắn thậm chí còn có chút thống hận thần tiên. Nhưng Thiên Đế cùng Vương Mẫu đối với hắn quả thật yêu thương rất nhiều. Cho nên hắn cam nguyện ở lại Địa phủ, chỉ chuyên tâm làm Diêm Vương, không nghĩ cái khác nữa.

Thiên Đế đối với hắn rất tốt, vẫn rất chăm sóc hắn. Địa Phủ đãi ngộ là tốt nhất, tốt đến nổi khiến người của Thiên Giới cũng có chút đỏ mắt. Mà chỉ cần ở phạm vi Địa Phủ cai quản …, vô luận đại sự lớn nhỏ gì, cũng toàn bộ giao cho hắn làm chủ, không cần bẩm báo lên trên.

Lưu Quang vẫn khoan thai tự đắc làm Diêm Vương, lúc bắt đầu cảm thấy địa phủ này bề ngoài không tốt, dùng ý niệm của mình hoàn toàn sửa lại. Vì vậy liền có các loại biệt viện, vườn hoa. Bình thường không có việc gì, liền nằm trên ghế salon ở thư phòng phơi nắng mặt trời ngủ một chút. Tất cả mọi chuyện toàn bộ giao cho Thần Chung Quỳ cùng Hắc Bạch vô thường quản lý. Mãi cho đến khi gặp gỡ nha đầu Tiểu Vũ.

Hắn không biết, một người bình thường như thế lại có thể cùng Mạnh bà thảo luận một ngày? Nội dung chính là nghiên cứu canh vong tình tại sao lại khó uống….uố…ng!

Hắn cũng không hiểu, tại sao phải chọn lưu nàng lại Địa phủ làm quỷ soa. Chẳng lẽ chỉ bởi vì nàng cùng Mạnh bà tán gẫu được?

Lưu Quang dù phỏng đoán một chút cũng không nghĩ, thế gian này vẫn còn người có cá tính bất thường như vậy! Không thích cuộc sống bình thường, nhưng cũng lười phải làm bất cứ chuyện gì. Mình rõ ràng đã thành quỷ, lại ngoài ý muốn tồn tại tâm tình loài người. Trông coi sinh tử, lại thấy bi ai. Cuối cùng đành phải giao nàng cho Thần Chung Quỳ xử lý.

Sau thì càng thêm thái quá. Người ta là trên trời rơi xuống một biểu muội, Địa phủ của hắn lại rớt xuống một người chuyên gây họa.

Không cần biết cùng nàng có quan hệ hay không, chỉ cần là chuyện mang một chút xíu cảm động. Nha đầu này tuyệt đối muốn nhúng tay quan tâm một lần. Nhưng thường thường nàng quan tâm, chung quy có thể gặp chuyện không may. Vừa xảy ra chuyện, hắn sẽ phải long trọng đi thu hoạch.

Nếu không gặp gỡ Tiểu Vũ, có đánh chết Lưu Quang cũng không tin tâm tình của mình thế nhưng cũng có lúc thay đổi nhanh chóng. Cái gì phóng hỏa đốt núi, cùng yêu tinh đánh nhau; mặc y phục cổ trang, đi Lạc phường tìm người; đỡ Thiên Khiển, để hai nhân mạng hoàn dương; đi Thiên Giới chơi, quản việc đâu đâu. Hết thảy mọi thứ, hồi tưởng lại, ngay cả bản thân hắn cũng không tin, những chuyện kia là do chính mình làm.

Sau đó, mỗi lần hắn nhắm mắt lại, một bóng dáng váy hồng sẽ xuất hiện trong đầu hắn. Một khoảng thời gian đều là như thế.

Mặc dù không nghĩ là thật, nhưng không thể không thừa nhận. Đây chính là kiếp nạn của hắn.

Hắn nghĩ là, hắn yêu nàng.

. . . . . .

“Lưu Quang! Ngươi thật to gan! Không được Thiên đế truyền đòi, lại dám xông vào Thiên Đình!”

Dương Tiễn trấn định tâm thần, giơ lên Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao, nhắm thẳng vào Lưu Quang.

Lưu Quang không nói lời nào, một đôi tròng mắt nhìn về Dương Tiễn. Một đỏ một đen, có vẻ yêu dị vô cùng.

Chợt, hắn cười.

Khóe miệng khẽ nâng lên, cười đẹp đẽ dị thường.

Bộ dáng này, quả thực làm cho tất cả thiên binh có mặt ở đây, sợ hãi nhao nhao toàn thân đầy mồ hôi lạnh.

Sắc mặt Dương Tiễn trấn định, nhưng trong lòng cũng không khỏi có chút hoảng loạn. Dù sao dáng vẻ của Lưu Quang giờ phút này, thật làm cho người cảm thấy run sợ.

Ngay khi Dương Tiễn có chút hoảng thần, Lưu Quang xuất chiêu! Tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt liền đến trước mặt Dương Tiễn.

Chúng thiên binh rối rít tản ra, Dương Tiễn lấy lại tinh thần, trước tiên lui về phía sau. Khi hắn vừa đứng yên ở một chỗ, Lưu Quang ngồi xổm, thanh lợi kiếm sắc bén trong tay hung hăng ** mặt đất. (cam đoan mấy cái dấu * này là của bản convert ^^)

Mọi người đều cả kinh! Diêm Vương đại nhân đây là muốn giết Nhị Lang thần quân?

. . . . . .

Trong lòng Dương Tiễn rét lạnh, hắn cũng nhìn ra. Lưu Quang đã nhập ma, ba ngày bình tĩnh đè nén, giờ phút này xuất hiện, sợ là không nghe bất kỳ sự thuyết phục nào nữa, toàn tâm muốn lấy tánh mạng của hắn.

Đến đây đi! Hắn cũng đã sớm muốn cùng Lưu Quang phân cao thấp! Ban đầu nếu dám đem nha đầu kia đẩy xuống sông, là biết về sau sẽ gặp phải tình huống này. Hắn mặc dù là thần, cũng không bất tử. Nhưng Dương Tiễn hắn cũng không phải là hạng người ham sống sợ chết!

Lưu Quang một kích chưa trúng, rút ra thanh lợi kiếm sắc bén. Lần nữa hướng Dương Tiễn đánh tới. Giờ phút này hắn đã mất đi ý trí, trong đầu chỉ có chém giết!

Hắn đợi ở trên cầu ba ngày. Con mắt bên phải của hắn chỉ nóng rực một ngày liền dần dần tiêu tán. Hắn biết, đó là nước sông Vong Xuyên nổi lên tác dụng, Tiểu Vũ sợ là đã quên tất cả về hắn.

Lúc hắn đáp ứng khế ước của Tiểu Vũ, một nửa là bởi vì Tiểu Vũ yêu cầu, một nửa kia có lẽ là vì trong lúc mơ hồ có cảm giác bất an, liền đem ma tính trong cơ thể chuyển một chút cho Tiểu Vũ. Như vậy coi như ngày sau ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, những thứ ma tính này cũng có thể tạm thời bảo toàn tánh mạng của nàng. Đây cũng là lý do Tiểu Vũ ở Vong Xuyên Hà, có thể nói chuyện hành động như người bình thường. Chỉ là nước Vong Xuyên Hà quá mức lợi hại, đối với việc xóa đi trí nhớ, thật sự không sao cứu vãn.

Tại sao! Tại sao muốn đối phó hắn như vậy?

Có lỗi gì cứ hướng hắn là tốt rồi! Tại sao lại tổn thương Tiểu Vũ?

Động tình chính là hắn! Không tuân theo Thiên Quy chính là hắn! Tại sao lại là Tiểu vũ?

Chờ ngươi trở về! Ta chờ ngươi trở về!

Nét mặt cô gái váy hồng tươi cười như hoa, hắn còn khắc rõ vào trong đầu. Nhưng một giây kế tiếp, nàng đã không có ở đây.

Tiểu Vũ gặp phải nguy hiểm, khổ khổ chờ đợi hắn trở lại. Nhưng hắn đang làm gì? Ở thiên giới cùng Nguyệt lão đánh cờ?

A! Ha ha!

Hắn đã ở cầu Nại Hà đợi ba ngày, ba ngày nay, trong lòng hắn đều muốn những thứ này.

Nghĩ tới ngày đó biết mình gây họa, rốt cuộc cũng thông suốt.

Có chút sợ hãi lôi kéo cánh tay của hắn, nháy mắt hỏi hắn, ngươi sẽ trở về chứ? Sẽ không bỏ lại Tiểu Vũ phải không?

Hắn tại sao không biết, thế gian này thậm chí có một người như thế, chỉ cần ngươi nhìn vào mắt của nàng, sẽ cảm thấy cõi đời này, vẫn có muôn vàn điều tốt đẹp.

Sau khi mẫu thân nhảy xuống vách đá, đầu hắn lần đầu tiên có ý nghĩ muốn bảo vệ một người.

Nhưng là. . . . . . .

Tròng mắt màu đỏ càng phát yêu dị, Lưu Quang nắm chặt lợi kiếm trong tay, cắn răng nghiến lợi.

“Ta muốn mạng của ngươi!”