Trong miệng rồng ngậm một đồ vật, nhưng vì khoảng cách xa, hơn nữa lại có từng đường long khí quấn quanh, từng luồng huyền hoàng chi mao từ miệng rồng tràn ra, không cách nào nhìn rõ bên trong rốt cuộc là vật gì. Có điều tiếng tim đập thùng thùng đó chính là từ trong miệng rồng truyền ra.

Mắt các vị thánh chủ đều sáng lên, chú ý đến đầu rồng trên vòm trời, sau đó lại nhìn nhau, đối với đối phương tỏ vẻ đề phòng.

Lúc trước bọn họ có thể giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tương trợ, vẫn như cũ giữ gìn hoà khí, nhưng một khi đã đi đến đây, chỗ chôn Thang Hoàng cũng đã tìm thấy, thì không cần phải giả bộ ân cần nữa rồi.

Bọn họ đồng thời phòng bị, e sợ đối phương sẽ đột ngột ra tay, tranh đoạt thân thể Thang Hoàng.

"Đi!"

Thánh chủ Hạ Gia đi trước một bước tế khởi lôi đỉnh, gào thét dựng lên, hướng ngân hà trên không xông đến, các cao thủ Hạ Gia còn sót lại cũng vội vàng theo sau. Các thánh chủ khác thấy thế, cũng lần lượt đứng dậy, không chịu rớt lại phía sau.

Diệp Húc cùng Yêu chủ, Phượng Yên Nhu cũng hướng không trung lao lên, nhắm chỗ chín mươi chín đường long khí hội tụ, đầu rồng mở rộng mà bay đến.

Đột nhiên một luồng hàn khí từ dưới vực sâu không đáy dũng mãnh phun lên, hàn khí cuồn cuộn ào đến, giống như đầu lưỡi của một con dã thú, hướng mọi người liếm đến.

Ngay lập tức, mọi người bị luồng hàn khí bao vây, chỉ thấy một lão nhân của Hiên Viên Gia chưa kịp nói lời nào liền bị đông thành băng, lập tức ngã vỡ trên đất, hồn phách phi tán, thân thể tiêu tan.

Một vị cao tăng đắc đạo của Tiểu Quang Minh thánh địa cũng chỉ trong chớp mắt bị luồng hàn khí xâm nhập, kim thân, nguyên thần cả thiên địa pháp tướng đều đông thành cạn bã.

Các thánh địa khác cũng có rất nhiều cao thủ phải chôn thân trong luồng hàn khí này.

Vốn dĩ các đại thánh địa khi đi qua thông đạo nô lệ trước đó đã có không ít người trọng thương, chết thảm tại chỗ, có thể nói là thương vong nghiêm trọng, mà khi đi qua luồng hàn khí này, lại có thêm không ít các lão quái vật Tam Bất Diệt cảnh chết thảm!

Hàn khí ngày càng hung mãnh, ngày càng kịch liệt. Luồng hàn khí này từ trong vực sâu phun ra cơ hồ như vô cùng vô tận, hướng lên trên không dũng mãnh phun trào, càng ngày càng cao, dường như muốn phun đến tận các vì sao ngân hà trên vòm trời.

Đột nhiên chỉ thấy vang ầm một tiếng, mười tám mặt đại kỳ thình lình từ đám người Hiên Viên Gia bay ra liên tiếp thành từng trận, khí binh qua chinh phạt dũng mãnh phun ra, đại kỳ vây quanh mọi người, đem hàn khí ngăn cản bên ngoài.

"Mười tám mặt Binh Chủ Kỳ của Hiên Viên Gia?" Diệp Húc ánh mắt chớp động, chú ý đến người tế khởi mười tám mặt Binh Chủ Kỳ này chính là Hiên Viên Vô Khuyết. Có điều tu vi của Hiên Viên Vô Khuyết vẫn chưa đủ để phát huy uy năng của bộ Binh Chủ Kỳ này, mà là các vị cao thủ của Hiên Viên Gia cùng nhau thúc động.

Một mặt Binh Chủ Kỳ chính là một bảo vật Nhân Hoàng, mà mười tám mặt Binh Chủ Kỳ kết hợp cùng nhau sẽ thành cấm bảo, uy năng tăng lên gấp trăm nghìn lần.

Các thánh chủ đại thánh địa khác cũng lần lượt thi triển thủ pháp, tế khởi cấm bảo, ngăn chặn hàn khí xâm nhập.

Yêu chủ cũng tế khởi Hà Đồ, một tấm đại đồ xoay trên đầu Diệp Húc ba người, chặn lại hàn khí.

Vô số băng lăng, thậm chí băng sơn, đều bị hàn khí thổi bay, hướng cấm chế đâm đến phát ra những tiếng nổ rầm rầm.

Diệp Húc ở bên trong bảo hộ của Hà Đồ, bên ngoài trời đất u ám, hàn phong gào thét, giống như hàng tỉ vạn con dã thú ngửa mặt lên trời gầm rú, thê lương dị thường, còn bên trong Hà Đồ lại sóng êm gió lặng.

Đột nhiên, hắn chú ý tời một khối huyền băng trên đỉnh núi bay đến, bên trong khối huyền băng đó mơ hồ ẩn hiện một bóng người. Đó là một quái nhân thân người đầu báo tám tay, cho dù bị phong ấn bên trong băng sơn, vẫn toát lên vẻ bệ vệ ngút trời, giống như một bá chủ, một vương giả trong vu sĩ.

"Đình cao Nhân Hoàng!"

Diệp Húc hô nhỏ một tiếng. Đây là một đỉnh cao Nhân Hoàng, có lẽ là một vị cường nhân thời kỳ thượng cổ có ý đồ xông vào Thang Hoàng lăng, một đường xông qua chín mươi chín đại cấm hư không và mộ táng nô lệ, kết quả lại chôn thân ở đây.

Người này mặc dù đã chết không biết bao lâu rồi, nhưng hung uy vẫn còn, khí thế vô tận, cơ hồ chỉ cần làm tan hàn băng là có thể sống lại.

Rầm!

Băng sơn va vào Hà Đồ, chỉ thấy Hà Đồ thình lình bắn ra từng trận vân, đem băng sơn cắn nát, thi thể của vị đỉnh cao Nhân Hoàng cũng bị chấn động vỡ nát, không còn tồn tại.

Đột nhiên lại có vô số băng sơn bị hàn khí cuốn lên, treo giữa không trung. Bên trong những băng sơn này không ngờ đang phong ấn nhiều đại vu hình dáng kỳ lạ, có loài người, có yêu tộc, cũng có những chủng tộc kỳ dị khác.

"U Vương hoàng đế Đại Chu đích thân thống lĩnh cao thủ, đi đến Ân Khư, dự định thăm dò mộ Thang Hoàng, thu thập khoảng mười vạn cao thủ, những người này hẳn là những bá chủ Nhân Hoàng trong số đó." Yêu chủ đều đều nói.

Phượng Yên Nhu ngó quanh, chỉ thấy trong hàn khí, không ngớt có những thi thể của cao thủ thời kỳ Đại Chu bị phong ấn trong băng sơn đang lao lên, hiếu kỳ nói: "Cha, những người này đều không thể rời khỏi Thang Hoàng lăng sao? Hoàng đế Chu U Vương đâu?"

Yêu chủ lộ sắc mặt rầu rĩ, thở dài nói: "Hoàng đế Chu U Vương mặc dù thân là Vu Hoàng, nhưng cũng không thể thoát ra ngoài, tất nhiên là đã chết rồi. Sau khi hắn chết, mười vạn tinh nhuệ Đại Chu cũng đều chôn thân nơi đây. Từ đó hoàng triều Đại Chu càng ngày càng đi xuống, đến sau này, thậm chí không có một Chu Hoàng nào trở thành Vu Hoàng nữa, chỉ là Nhân Hoàng mà thôi, không thể nào thống nhất thiên hạ nữa, hoàng triều Đại Chu tự nhiên sụp đổ, chia thành các quốc gia quần hùng."

Diệp Húc suy tư nói: "Cơ gia Đại Hán chính là hoàng thất Đại Chu, cũng là một đại thánh địa, lần thăm dò mộ Thang Hoàng đó, không có Cơ gia tham dự, chắc hẳn cũng là nguyên nhân này."

Ầm!

Một cỗ quan tài cực lớn đột nhiên từ trong hàn khí xuất hiện, phiêu bồng trôi nổi, vô số những sợi xích sắt màu đen khoá trụ cỗ quan tài này, đuôi của xích sắt thõng xuống vực sâu, không biết hướng về phía nào.

Cỗ quan tài này xuất hiện, không trung chấn động, từ xa nhìn đến, giống như một chiếc thuyền từ trong vực sâu đi lên. Chỉ thấy bên trên quan tài, lơ lửng một bức dị tượng, chính là một con rắn chín đầu, thân người đầu rắn, cổ thon dài, đầu rắn cực lớn, hình tam giác, mắt mở to, giống như ánh lửa U Minh, ánh nến dưới địa ngục.

Cỗ quan tài này không nằm trong chín mươi chín cỗ quan tài kia, bị chôn dưới vực sâu, cùng với hàn khí, nên sẽ theo hàn khí mà ra.

Yêu chủ nhìn thấy dị tượng phía trên quan tài, mặt hơi biến sắc, lập tức điều khiển Hà Đồ tránh khỏi cỗ quan tài này, thậm chí che đi dao động của cấm bảo từ Hà Đồ phát ra.

Chỉ nghe thấy trong tiếng gào thét của hàn khí, xích sắt rung động boong boong, cỗ quan tài này ngày càng dâng cao, trôi nổi giữa không trung giống như một âm ảnh cực lớn.

Yêu chủ tăng nhanh tốc độ, điều khiển Hà Đồ hướng không trung nhanh chóng bay đi, cách cỗ quan tài càng ngày càng xa.

"Trong cỗ quan tài này, rốt cuộc chôn cất người nào?" Diệp Húc và Phượng Yên Nhu không kìm nổi kinh ngạc hỏi. Nguồn: http://truyenfull.vn

Quần thần trong triều đình Thang Hoàng Đại Thương, đều được chôn cất trong những toà mộ lớn ở điện đồng trên vách tường, chỉ riêng người này là được chôn bên dưới vực sâu, thậm chí còn bị xích sắt khoá trụ. Loại đãi ngộ này, không thể nào là đại thần bình thường có thể có được, nhất định là một người thanh danh hiểm hách trong hoàng triều Đại Thương, thậm chí có thể là một vị Vu Hoàng!

"Đây là tả tướng của Vu Hoàng, Trọng Huỷ Đại Tướng Quốc!"

Gương mặt Yêu chủ ác liệt hiếm thấy, toàn lực thôi động Hà Đồ, rời xa quan tài, trầm giọng nói: "Dưới trướng Thang Hoàng, thừa tướng tả hữu, tả tướng Trọng Huỷ, hữu tướng Y Doãn, đều là những cường nhân đứng đầu trong Vu Hoàng. Trọng Huỷ chính là bá chủ của Yêu tộc ta, Y Doãn chính là Vu Hoàng trong Nhân tộc. Thực lực của hai người này, đặt trong các Vu Hoàng thượng cổ, cũng là hiếm gặp!"

Hắn còn chưa dứt lời, đã thấy cỗ quan tài hướng về phía cấm bảo Vô Tự Thiên Thư của Thiên Nhân Tông đâm vào, không trung nhất thời xuất hiện chấn động vô thanh vô tức, uy năng cấm bảo tràn ra bốn phía, oanh kích tứ phương.

Phía dưới giống như một một dòng thác dâng lên, như nước trong nồi không ngừng tràn ra, thành từng khoảng hư không chôn vùi tiêu biến!

Vô Tự Thiên Thư bị quan tài đâm đến mức từng mảnh rách ra, thậm chí bị đâm đến bay ngược mà ra. Đám người Thiên Nhân Tông vốn dĩ được bảo vệ dưới Thiên Thư thân thể ba ba nổ tung, hoá thành từng màn sương máu, chỉ còn lại duy nhất thánh chủ Thiên Nhân Tông, cũng bị trọng thương ho ra máu.

"Quách Tông chủ của Thiên Nhân Tông, đã chết!" Yêu chủ thở dài, lộ ra một vẻ thương xót sợ hãi.

Nắp quan tài đột ngột bật mở, hút cơ thể tông chủ Thiên Nhân Tông vào bên trong, thậm chí ngay cả Vô Tự Thiên Thư cũng bị sức hút cực lớn từ quan tài truyền ra hút đến mức không chịu được run rẩy, cũng chầm chậm hướng bên trong quan tài trôi vào.

Thình lình Vô Tự Thiên Thư ầm ầm mở ra, kim quang trong từng trang giấy trắng lưu chuyển, đột ngột lật đến trang cuối cùng, kim quang phóng lớn, phát ra uy năng vô cùng vô tận, cuối cũng thoát khỏi sức hút của quan tài, trên không chấn động, hoá thành một luồng kim quang từ giữa không trung bỗng nhiên hướng mộ Thang Hoàng bay đến, biến mất không thấy!

Yêu chủ lắc lắc đầu, thấp giọng nói: "Cấm bảo có linh hồn, bộ Vô Tự Thiên Thư này biết rằng rơi vào bên trong quan tài sẽ bị luyện hoá triệt để, tự động phát ra uy năng, có điều khi nó trở về Thiên Nhân Tông, e rằng cũng phải tổn hao nhiều uy năng, cần được cao thủ Thiên Nhân Tông như cũ tế luyện không biết bao nhiêu năm mới có thể phục hồi trạng thái toàn thịnh."

Diệp Húc trong lòng nghiêm nghị, Quách tông chủ của Thiên Nhân Tông là một nhân vật đứng đầu đương thế, mà lại bỏ mạng trong cỗ quan tài kia dễ dàng như vậy. Vị Vu Hoàng Trọng Huỷ trong quan tài thậm chí còn chưa lộ mặt liền có thể giết chết một vị thánh chủ!

Đây là vị thánh chủ đầu tiên chôn thân nơi này kể từ khi bọn họ tiến vào Thang Hoàng lăng, vang lên một tiếng chuông cảnh báo cho tất cả các vị thánh chủ còn lại.

Thánh chủ ở bên ngoài có lẽ là nhân vật vô địch, chủ các thánh địa, bá chủ thiên hạ, nhưng bên trong lăng mộ Thang Hoàng này, kỳ thực chẳng đáng là gì, thánh chủ cũng sẽ chết, hơn nữa thậm chí còn chết một cách vô cùng thê thảm, xương cốt chẳng còn!

Những người như thánh chủ Hạ gia và Hiên Viên Trường Phong, Ngọc Chân đại sư cũng nhìn thấy cảnh tượng này sợ đến mức hồn phách tiêu tán. Bọn họ ban đầu sở dĩ có thể thong dong bình tĩnh như thế là bởi vì thân là đỉnh cao Nhân Hoàng nắm giữ cấm bảo đã lâu, hình thành nên một loại ngạo khí, không hề coi tất cả nguy hiểm ra gì.

Còn khi ở nơi đây, sự vô địch của bọn họ đã dễ dàng bị đánh mất, chỉ không cẩn thận một chút cũng có thể lập tức mất mạng, so với các vu sĩ bình thường không hề khác biệt!

Mọi người nhao nhao tăng tốc, hình bóng lướt đi, hướng không trung bay đến.

Cỗ quan tài kia cũng bay lên không, truy kích mà đuổi.

Xoạt!

Xích sắt khoá trụ quan tài trong khoảnh khắc đã tới cuối, phát ra một tiếng nổ lớn, cố định quan tài giữa không trung, bên trong quan tài dường như truyền đến một tiếng gào phẫn nộ, tranh đến mức xích sắt bong bong rung động, từ đầu đến cuối không thể thoát ra.

Qua một lúc lâu, chỉ thấy hàn khí trong vực sâu giống như thuỷ triều hạ xuống, cùng với quan tài yên lặng ở dưới đáy sâu.

Diệp Húc thở phào, bị vị thượng cổ Yêu tộc Trọng Huỷ cùng cỗ quan tài đuổi giết, hắn trong lòng bàn tay cũng không khỏi toát mồ hôi lạnh. Đột nhiên một ý nệm vụt qua trong đầu hắn, mồ hôi trên trán cuồn cuộn lăn xuống, thất thanh nói: "Nếu tả tướng Trọng Huỷ bị chôn ở bên dưới vực sâu, vậy hữu tướng Y Doãn sẽ là chôn ở đâu đây?"

Hắn ngẩng đầu nhìn ngân hà trên vòm trời, đầu rồng nơi chín mươi chín đường long khí tụ hội chính là gác trên ngân hà đó, lẩm bẩm nói: "Không phải là chôn ở chỗ đó chứ…"!