Trong lòng hiểu rõ, Đồng Nhạc Nhạc liền lập tức cầm lấy ngân châm, kiểm tra một lượt tất cả thức ăn trên bàn.

Sau khi kiểm tra xong, thấy không có vấn đề gì mới cúi đầu xuống mở miệng với Huyền Lăng Thương:

“ Khởi bẩm Hoàng thượng, thức ăn có thể ăn ”.

“ Ừ”.

Đối với lời này của Đồng Nhạc Nhạc, Huyền Lăng Thương nhẹ nhàng gật đầu, lập tức cầm lấy đũa ngọc, mới bắt đầu ăn đồ ăn.

Trong lúc nhất thời, không khí bên trong đại điện hết sức im lặng.

Cung nhân tuy nhiều nhưng ai nấy đều câm như hến, không dám lên tiếng, lặng lẽ không một tiếng động.

Đồng Nhạc Nhac ở phía sau Huyền Lăng Thương, cũng giống như những người khác, im lặng hầu hạ.

Tuy nhiên, nàng chính là không thể khống chế ánh mắt của mình, nhìn đến thức ăn trên bàn.

Nha nha nha, những thức ăn này vừa nhìn liền biết tự tay tổng quản đầu bếp nấu, nhìn gà chiên giòn, cháo bào ngư , canh vây cá…

Thực sự đủ màu sắc, đủ hương vị, hơn nữa những món ăn này đều là món ăn bình thường mình thích ăn á.

Nghĩ đến trước kia, Huyền Lăng Thương biết mình thích ăn những thức ăn này, nên đã sai đầu bếp chuẩn bị.

Chỉ là hiện tại đã khác, không, hiện giờ nàng là người, mà trước kia nàng là tiểu điêu.

Không nghĩ tới nàng trước kia khi còn là tiểu điêu so với bây giờ thật khác nhau.

Trong lòng nhớ lại, hít hít cái mũi, mùi thức ăn từng đợt bay tới làm cho người ta thèm nhỏ dãi.

Bạn đang đọc truyện tại diendanlequydon.com được Edit bởi Dung Cảnh

Chỉ nhìn cũng đã thấy ngon, không biết ăn vào có ngon như vậy hay không?

Thật sự muốn ăn aaaa.

Trong lòng không ngừng thèm thuồng, Đồng Nhạc Nhạc chỉ cảm thấy nước bọt không ngừng tràn ra…

Vốn đang im lặng dùng đồ ăn, Huyền Lăng Thương luôn cảm nhận được một đạo ánh mắt nóng rực chiếu vào người hắn.

Cảm giác được điều này, Huyền Lăng Thương khóe mắt không khỏi quét quanh một lượt, liền phát hiện ra tiểu thái giám phía sau lưng mình.

Chỉ thấy tiểu thái giám kia giờ phút này ánh mắt nhìn thẳng vào đồ ăn của mình, hai tròng mắt sáng ngời.

Nhìn đôi mắt nhung rạng rỡ kia, cùng cái miệng không ngừng nuốt nước bọt, dáng vẻ đó, có vẻ như cái con tiểu điêu lúc thèm ăn.

Nghĩ tới đây, Huyền Lăng Thương không khỏi xẹt qua chút vui vẻ ngay cả chính hắn cũng không biết.

Lập tức thả đôi đũa trên tay, huyết mâu quét nhanh một lượt, liền thẳng tắp về phía tiểu thái giám. Vốn đang nhìn đến bàn thức ăn, Đồng Nhạc Nhạc thèm nhỏ dãi, đột nhiên cảm giác được một đạo ánh mắt nóng rực chiếu vào người mình.

Cảm giác vậy, mắt nhung không khỏi không khỏi quét qua một lượt, không khỏi bắt gặp đôi huyết mâu đang nhìn mình.

Thấy vậy, Đồng Nhạc Nhạc giật mình, hai má lộ vẻ ngượng ngùng.

Trời ạ ! thật quá mất mặt.

Dáng vẻ thèm ăn của mình lại bị nam nhân này nhìn thấy rồi.

Trong lòng ảo não, Đồng Nhạc Nhạc lập tức cụp mắt xuống, không dám nhìn mặt nam nhân nữa.

Tuy nhiên vào đúng lúc này, âm thanh “ ọc ọc ọc “ vang lên.

Nghe được âm thanh phát ra từ bụng mình, Đồng Nhạc Nhạc theo bản năng đưa tay che bụng, quẫn bách đến nỗi ý định muốn chết cũng có.

Trời ạ !

Nàng rõ ràng đã sớm ăn sáng, như thế nào bây giờ lại đói rồi.

Hơn nữa còn ở trước mặt nam nhân này, không biết hắn có nghe thấy không?

Trong lòng nghi hoặc và ngượng ngùng, Đồng Nhạc Nhạc không khỏi giương đôi mắt nhung, hướng phía nam nhân kia nhìn lại.

chào mừng đến với diễn đàn lê quý đôn

Nhưng không biết dáng vẻ quẫn bách của chính mình hiện tại, rơi vào trong mắt nam nhân này, thú vị đến cỡ nào.

Thấy vậy , nam nhân vốn đang cố nhịn cũng không nhịn được nữa mà bắt đầu cười haha

“ Ha ha ha…”

Nam nhân mở miệng cười to, tiếng cười kia phảng phất như chuông kêu, vô cùng vang dội.

Cùng với tiếng cười lớn của nam nhân lia, mọi người ở trong đại điện sợ đến ngây người.

Dù sao, từ lúc Phượng Hoàng điêu kia mất tích, tâm tình hoàng thượng lúc vui lúc buồn, nóng lạnh thất thường, làm cho người ta không dám tới gần.

Còn có khí tức lạnh lẽo phát ra từ trên người nam nhân này, coi như ngày hè nóng bức, cũng làm cho người ta cảm thấy rét lạnh.

Chớ nói là như hiện tại, cười sung sướng như vậy.

Nhìn dáng vẻ đang cười của Hoàng thượng, mọi người sợ ngây người.

Mà Đồng Nhạc Nhạc lại ngây ra .

Bất quá một khắc sau, Đồng Nhạc Nhạc đã hồi phục lại tinh thần, trong lòng biết nam nhân này cười như vậy vì gặp được chuyện đáng cười của nàng.

Nghĩ tới đây, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đồng Nhạc Nhạc hiện lên vẻ buồn bực, chỉ còn thiếu nước trực tiếp đào một cái hố mà chui vào.

Như thế nào lại làm ra chuyện mất mặt như vậy, lại còn để cho nam nhân này nhìn được.

Trong lòng ảo não, trước mắt nam nhân này đang cười vui vẻ như vậy, khóe miệng cười to dừng lại chỉ là trong ánh mắt nhìn nàng lộ rõ sự vui vẻ.

“ Không ngờ tới, trong hoàng cung này lại có người thú vị như ngươi vậy”

“Cái gì?”

Thú vị!!!

Nghe được lời này, Đồng Nhạc Nhạc đầu tiên là sửng sốt, bất quá không đợi nàng nghĩ nhiều, liền thấy nam nhân xua tay mở miệng nói :

“Ngươi lui xuống trước đi “

“ … Vâng”

Nghe được lời này, Đồng Nhạc Nhạc ngây ra, khuôn mặt nhỏ nhắn tỏ vẻ cung kính, từ từ lui xuống.

Dù sao hiện tại nàng cũng không muốn ở lại thêm chút nào.

Thật quá mất mặt!!!

Nghĩ đến gièm pha vừa nãy, Đồng Nhạc Nhạc càng nghĩ càng khóc không ra nước mắt.