Nghĩ tới đây, Đồng Nhạc Nhạc không biết nói sao. Hận không thể tiến lên đá bay tên Huyền Lăng Phong này.

Tuy nhiên, trong lúc Đồng Nhạc Nhạc suy nghĩ, nàng còn chưa kịp đưa chân, thì người nào đó so với nàng còn nhanh hơn một bước. Hắn một cước tiến lên, đá thẳng về hướng Huyền Lăng Phong .

Thì ra là một tên đại hán khác, thấy đồng bọn của mình vừa rồi bị ngã xuống đất, liền tiến lên giúp đỡ.

Đống Nhạc Nhạc thấy tên đại hán kia, chính là tên tại Hồng Tụ phường đụng phải nàng , vẫn còn nói những lời khó nghe đối với nàng …

Chỉ thấy đại hán này, từ vóc người đến sát khí, so với tên ngã xuống đất còn mạnh hơn nhiều.

Thấy đồng bọn ngã xuống, lập tức xông lên, tung ra một cước đối với Huyền Lăng Phong đang cười thả cửa .

Huyền Lăng Phong mới vừa đắc ý cười to, không kịp phòng bị, thiếu chút nữa bị một cước kia đánh ngã.

May mà phản ứng kịp thời, lập tức lắc mình tránh né.

“ Hừ, dù các người to lớn, bộ não đơn giản, Bổn vương mới không thèm để mắt”

Vào lúc Huyền Lăng Phong né tránh, gặp phải ánh mắt Đống Nhạc Nhạc đang nhìn hắn, liền đưa tay sờ mũi, mặt mày kiêu ngạo, khinh thường nói.

Nhìn thấy cái bộ dáng kia của Huyền Lăng Phong, Đồng Nhạc Nhạc không khỏi nhếch khóe miệng.

Cái tên Huyền Lăng Phong này, thật sự không có lúcnào là không khoe khoang trước mặt nàng.?

Trong lòng đang nghĩ ngợi, liền thấy cái tên không sợ chết này, đúng lúc lại giơ bàn tay về phía hai vị đại hán hô to:

“ Đến đây! Hai người các ngươi cùng tiến, Bổn vương mới không sợ đâu!”

Nghe được lời này của Huyền Lăng Phong, lại thấy dáng vẻ kiêu ngạo, coi thường người khác của hắn, hai tên đại hán này dù sao cũng hoành hành ngang ngược nhiều năm, sao có thể nhận được khuất nhục này.

Vì vậy, chỉ thấy hai tên đại hán kia, giơ tay, xông về hướng Huyền Lăng Phong .

“ Lão Tử muốn giết ngươi”

Nhìn thấy hai tên đại hán dường như phát điên hướng chính mình vọt tới, trên mặt Huyền Lăng Phong vẫn lộ vẻ kinh thường, đắc ý.

“ Ha ha, muốn giết Bổn vương, chỉ bắng các ngươi “

Huyền Lăng Phong khinh thương lạnh nhạt hầm hừ, lập tức đấu cùng hai tên đại hán .

Nhìn thấy ba người đang đánh nhau, Đồng Nhạc Nhạc không khỏi đụng bả vai Tiểu Kính Tử lúc này đang mặt mày lo lắng, hãi hùng, liền mở miệng hỏi.

“ Nhìn, Tiểu Kính Tử, chủ tử nhà ngươi võ công hiện giờ như thế nào, có Hách Đức Thị vệ trưởng tự mìnhtruyền thụ võ công, nhất định khá tốt, đối phó với hai tên đại hán này, hẳn là được chứ?”

Đồng Nhạc Nhạc mở miệng hỏi.

Ban đầu Huyền Lăng Phong nhiều lần tìm chính mình để tính sổ, nhiều lần bị Huyền Lăng Thương phát hiện. Huyền Lăng Thương đối với cái tênHuyền Lăng Phong này, vốn đối với đệ đệ này chỉ tiếc không thể rèn sắt thành thép. Cuối cùng phải tìm tới Thị vệ trưởng Hoàng cung Hách Đức, để cho Hách Đức tự mình dạy võ công cho Huyền Lăng Phong

Hiện tại mà nói, Huyền Lăng Phong cùng Hách Đức luyện võ cũng không phải là một thời gian ngắn, đối phó với hai tên đại hán này, căn bản là có thể chứ?

Chỉ là trong thời gian Đồng Nhạc Nhạcnhớ lại, lại thấy Tiểu Kính Tử nghe được lời nàng , cũng chỉ có thể trưng ra cái vẻ mặt khốn khổ, chỉ còn thiếu nước khóc nữa mà thôi.

“ Hách Đức thị vệ trưởng, mặc dù tuân lệnh truyền thụ võ công cho Gia, chính là Gia luôn ngại mệt, luôn lười biếng, cho nên…”

Tiểu Kính Tử còn chưa nói xong, chỉ là mọi người trong lòng liền hiểu.

“ Ai, nếu như hôm nay Gia xảy ra chuyện gì, nô tài phải làm sao bây giờ a?”

Thấy Tiểu Kính Tử vừa nói vừa khóc, mặt Đống Nhạc Nhạc cứng đờ, tâm trạng không ổn.

Chỉ là cuối cùng vẫn ôm một tia hy vọng, gương mặt nghiêm túc nói:

“ Ặc, Hách Đức Thị vệ trưởng võ công cao cường, dạy dỗ đồ đệ, cũng không có tệ như ngươi nói… chứ ?”

Chỉ là cái từ “chứ “ của Đồng Nhạc Nhạc, nhìn đến cảnh tượng trước mắt, lập tức biến thành méo xệch.

Bởi vì, chỉ thấy mới vừa rồi Huyền Lăng Phong vẫn còn có thể so chiêu với hai tên đại hán kia, nhưng giờ phút này trận thế nghiêng hẳn về một bên.

Có lẽ Huyền Lăng Phong, cái người này thật sự đáng bị đánh một trận cho hả dạ, mà tay hai vị đại hán kia chiêu nào chiêu nấy đủ ngoan độc, như muốn đánh chết Huyền Lăng Phong.

Không tới mấy chiêu, Huyền Lăng Phong liền bị đánh gục, giờ phút này bị hai tên đại hán quyền đấm cước đá.

Hơn nữa còn phát ra tiếng kêu thảm thiết “ aaaaaaaaa”

“ A, Tiểu Kính Tử , ngươi còn không mau đến giúp đỡ”.

Người bị đánh ngã, trên người bị vô số đánh đấm, Huyền Lăng Phong đau đến không chịu nổi.

Bất đắc dĩ, không thể làm gì khác ngoài việc gọi cứu binh.

Nghe được lời này của Huyền Lăng Phong, Tiểu Kính Tử giờ phút này mặc dù toàn thân đều run. Nhưng mà do là lo lắng cho chủ tử, cũng không quản tính mạng của mình, dù bất cứ giá nào.

Kết quả là, chỉ thấy Tiểu Kính Tử dồn sức vào hai bàn chân đạp mạnh, liền vọt tới một tên đại hán.

“ A, Gia, nô tài tới cứu ngài đây…”

Tiểu Kính Tử mở miệng quát:

Tuy nhiên đối với thân thể nhỏ nhắn đó của hắn, sao có thể là đối thủ của tên đại hán vóc người to lớn đó được.

Chỉ thấy Tiểu Kính Tử dùng hết sức mình, muốn đẩy một tên đại hán ra, không những không được mà lúc hắn đụng tới lưng vị đại hán liền bị bắn té ngược trên mặt đất.

“ Ôi, cái lưng của nô tài…”

Nhìn thấy hai chủ tớ trước mắt bị đại hán không ngừng đấm đá, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc thật lo lắng a.

Thế nhưng, hai tên đại hán này dáng người to lớn, người ta chỉ cần một ngón tay cũng có thể nhấc nổi nàng , nàng không phải là lấy trứng chọi đá hay sao?

Trong lòng lo lắng, đột nhiên từ phía sau Đồng Nhạc Nhạc truyền đến âm thanh quen thuộc.

“ Tiểu Nhạc Tử…”

Nghe thấy phía sau truyền đến thanh âm quen thuộc,Đồng Nhạc Nhạc lập tức quay đầu nhìn lại.

Chợt thấy Tiểu Quế Tử cùng Tiểu Lô Tử vội vàng chạy tới, trong lòng lập tức vui vẻ, biết có cứu viện tới đây.

Nếu như nàng chỉ có một mình, thật không dám tiến lên, chỉ là Tiểu Quế Tử lại khác.

Gần đây Tiểu Quế Tử càng ngày ăn càng nhiều, mỗi ngày ăn đến năm bát cơm trắng.

Cho nên thân thể hiện tại thật to cao hùng dũng oai vệ.

Hơn nữa sức lực đặc biệt lớn, Đồng Nhạc Nhạc đã từng đùa bỡn, làm cho bốn người chơi kéo co với Tiểu Quế Tử , cuối cùng một mình Tiểu Quế Tử một người liền lôi xềnh xệch cả bốn người kia……

Hiện giờ, thấy Tiểu Quế Tử chạy tới, Đồng Nhạc Nhạc lập tức vẫy tay, hô to với Tiểu Quế Tử:

“ Tiểu Quế Tử, nhanh lên a”