Thấy vậy, gương mặt Đồng Nhạc Nhạc lập tức vui vẻ.

"Ha ha, may là ở đây còn có thể nhóm lửa, nếu không thì buổi tối chắc chắn bị đông đến chết cóng mất!"

Đồng Nhạc Nhạc vừa nói, vừa hơ tay trên lửa sưởi ấm.

Tuy nhiên, vào đúng lúc này, một trận âm thanh 'Òng ọc òng ọc' kỳ quái vang lên từ phía sau.

Nghe vậy, trên mặt Đồng Nhạc Nhạc đầu tiên là sửng sốt, lập tức liền nhìn về hướng phát ra thanh âm kia.

Lại thấy trên mặt Huyền Lăng Phong không khỏi một trận buồn bực, sau đó mặt mày vừa quẫn bách, vừa ảo não đưa tay ôm cái bụng dẹp lép của mình.

"Ngươi đừng nhìn Bổn vương như vậy, Bổn vương đã lâu còn chưa có ăn cái gì, bụng tự nhiên sẽ đói!"

Huyền Lăng Phong mở miệng nói, trên mặt liền lộ vẻ phiền muộn cùng ngượng ngùng.

Không hiểu sao, nhìn Huyền Lăng Phong lúc này, Đồng Nhạc Nhạc lại cảm thấy hắn hiện tại so với trước kia ngạo mạn vô lễ, kiêu ngạo ương ngạnh thì dễ thương hơn nhiều.

Nghĩ tới đây, khóe miệng Đồng Nhạc Nhạc nhếch lên, mở miệng cười hắc hắc.

"Hì hì, thật ra không chỉ Thập Tam Vương Gia đói bụng , bụng nô tài cũng đã đói."

Đồng Nhạc Nhạc vừa vuốt vuốt cái bụng rỗng của mình, vừa bất đắc dĩ nói.

"Ai, mới vừa rồi nô tài ở bên ngoài nhặt nhánh cây lại gặp được mấy con thỏ hoang, nhưng đành chịu, nô tài không còn sức lực để đuổi theo. Nếu không, hiện tại chúng ta cũng đã không cần ngồi đây chịu đói . . ."

Nói tới đây, trên mặt Đồng Nhạc Nhạc lại mang thêm vài phần tự trách.

Nghe vậy, Huyền Lăng Phong nhìn Đồng Nhạc Nhạc đang tự trách mình, môi không khỏi mấp máy một chút, hình như muốn nói cái gì.

Có điều, còn không đợi Huyền Lăng Phong mở miệng nói chuyện, lại thấy ánh mắt Đồng Nhạc Nhạc đã đảo quanh một vòng, cuối cùng rơi vào một chỗ nào đó, đôi mắt sáng ngời!

"Nha! Nô tài như thế nào lại quên, thực ra chúng ta đã có đồ ăn!"

Nghe được lời nói của Đồng Nhạc Nhạc, Huyền Lăng Phong đầu tiên là sửng sốt, lại lập tức vui vẻ.

"Cái gì! ? Chúng ta có thức ăn! ? Trên người của ngươi có phải hay không có lương khô gì đó! ? Còn không mau lấy ra đây! ? Bổn vương cũng đã chết đói!"

Nghe được âm thanh Huyền Lăng Phong, Đồng Nhạc Nhạc cũng cười hắc hắc, mở miệng nói.

"Thập Tam Vương Gia, trên người nô tài không có lương khô gì đó, chẳng qua, có cái...này!"

Đồng Nhạc Nhạc vừa nói, vừa đứng lên, sau đó đi về phía trước.

Huyền Lăng Phong nghe thế, ánh mắt không khỏi hướng theo Đồng Nhạc Nhạc, dừng lại trên mặt đất, ở trên người con rắn độc đã chết kia.

Thấy vậy, trên mặt Huyền Lăng Phong liền sửng sốt, lập tức như đang nghĩ đến cái gì, gương mặt cứng đờ.

"Ặc, ngươi, ngươi bảo là có ăn, sẽ không phải là con rắn độc này chứ! ?"

"Ha ha, Thập Tam Vương Gia, ngươi nói đúng rồi! Chính là con rắn độc này!"

Đồng Nhạc Nhạc vừa nói, vừa bắt cái đuôi con rắn kia lên, điều chỉnh nâng nó dậy.

Thấy Đồng Nhạc Nhạc một chút cũng không sợ hãi cầm lấy con rắn độc kia, khóe miệng Huyền Lăng Phong không khỏi giật giật, ánh mắt nhìn về phía Đồng Nhạc Nhạc, giống như đang nhìn thấy độc xà mãnh thú mà hoảng sợ.

Mặc dù con rắn độc kia đã chết, nhưng nếu đổi lại thành hắn, hắn cũng không dám trực tiếp cầm lấy nó.

Còn có chuyện phát sinh lúc nãy, bây giờ nghĩ lại, trong lòng hắn vẫn còn đang sợ hãi đây!

Nghĩ đến đó, môi Huyền Lăng Phong mở ra, mở miệng quát.

"Ngươi điên rồi! ? Đây chính là rắn độc, làm sao có thể ăn! ?"

Huyền Lăng Phong mở miệng, chán nản tức giận quát.

Nghe vậy, Đồng Nhạc Nhạc cũng không hề gì, nhún nhún vai, mở miệng nói.

"Là rắn độc thì như thế nào! ? Con rắn này, có độc thì cũng chỉ ở răng, trên người một chút độc cũng không có, trước đây nô tài cũng từng ăn đấy! Cho nên Thập Tam Vương Gia, ngài cứ yên tâm đi!"

Đồng Nhạc Nhạc vừa nói, vừa cầm con rắn lại, rút ra con dao bên người mình.

Con dao này, là nàng bình thường cầm để gọt táo, hiện tại vừa lúc phát huy công dụng.

Chỉ thấy Đồng Nhạc Nhạc đầu tiên dùng dao đem chặt rơi đầu rắn, ngay sau đó, lại dùng dao đem đâm vào thân rắn độc, cuối cùng đưa tay cầm lấy da mà hung hăng xé.

Cùng với một tiếng 'roạt', da của con rắn độc kia, cứ như vậy bị Đồng Nhạc Nhạc giống như khăn tay mà làm rớt ra.

Nhìn thấy động tác thuần thục của Đồng Nhạc Nhạc, điệu bộ gọn gàng lưu loát, khóe miệng Huyền Lăng Phong không khỏi lại giật giật.

Bởi vì nếu như là hắn, hắn tình nguyện chết đói, cũng không ăn thứ này.

Nhưng mà, nhìn động tác thành thạo của tiểu thái giám trước mặt, cứ như loại chuyện này không phải là lần đầu tiên làm, trong lòng lại tò mò.

Hắn há miệng, thuận tiện hỏi:

"Này, ngươi thế nào lại giống như không sợ rắn! ? Trước kia, ngươi cũng thường xuyên ăn thứ này sao! ?"

Nghe được lời nói của Huyền Lăng Phong, Đồng Nhạc Nhạc cũng không quay đầu lại, chỉ là thuần thục lột da rắn ra, sau đó lại cầm đến một khúc gỗ lớn, đặt da rắn đã lột xong xuôi lên đó.

Đợi khi làm xong những việc lặt vặt này, Đồng Nhạc Nhạc mới vỗ vỗ tay, mở miệng nói:

"Mệnh của nô tài không tốt như Thập Tam Vương Gia, vừa sinh ra liền được sống an nhàn sung sướng, vừa mở miệng, liền có vô số nô tài vòng quanh đến phục vụ cho Ngài! Nô tài từ nhỏ đã là cô nhi, mọi việc đều phải tự lực cánh sinh, trước đây cũng thường xuyên bị đói, ăn không đủ no. Vì thế liền nghĩ muốn chút biện pháp lấp đầy bụng, gì mà ăn cá tự bắt trên sông, đến lấy cả trứng chim trên cây, bắn chim rồi nướng, còn có cả ếch, chuột đồng linh tinh các loại, cũng đều ăn cả rồi. . ."

Đồng Nhạc Nhạc vừa từ từ nướng thịt rắn, vừa chậm rãi nhớ lại chuyện trước kia.

Nhớ thời điểm lúc trước tại cô nhi viện, mặc dù có nhà ngói che đầu, nhưng bên trong cô nhi viện, lại thiếu hụt vật tư, thường xuyên ăn không đủ no cũng đã là chuyện bình thường .

Cho nên nàng về sau đi làm công tác xã hội, chỉ nghĩ đến cố gắng kiếm tiền, chờ kiếm được đã nhiều , liền đem một phần số tiền làm từ thiện cấp cho cô nhi viện, để cho lũ trẻ không có cha mẹ giống như nàng cũng được ăn uống đầy đủ.

Chỉ tiếc. . .

Nàng hiện tại, đời này kiếp này đều không thể trở về thời hiện đại . . .

Nghĩ tới đây, trên mặt Đồng Nhạc Nhạc không khỏi nhiều thêm vài phần buồn bã và mất mát.

Đối với tâm tư của Đồng Nhạc Nhạc, Huyền Lăng Phong cũng không biết.

Lúc này, Huyền Lăng Phong nghe được lời nói của tiểu thái giám trước mặt, nhìn lại vẻ mặt tiểu thái giám chứa đựng sầu bi và mất mát, không hiểu sao, trong lòng có một nỗi...

Dù sao hắn từ nhỏ đã sinh ra tại Hoàng cung, vừa chào đời, liền được hưởng vinh hoa phú quý vô tận này.

Hơn nữa, từ nhỏ, hắn lập tức có được ngàn vạn sủng ái.

Hắn được phụ hoàng và mẫu phi yêu thương, cùng các hoàng huynh che chở.

Cho nên, hắn sống qua mười tám năm, cũng chưa từng biết thế nào là khổ.

Cũng chưa từng nhận thức được cuộc sống nghèo khó của dân chúng.

Hơn nữa, trước kia hắn cũng chỉ hiểu, trời sinh chính mình đã định ở nơi cao cao tại thượng, cho nên đối với với hết thảy, đều có cảm giác như là chuyện đương nhiên.

Nhưng hiện tại, khi nghe lời nói của tiểu thái giám trước mặt, nhìn được trên mặt tiểu thái giám này đều là sầu bi và hồi ức, không hiểu sao, trong lòng Huyền Lăng Phong có hơi khó chịu.