Edit : Tiểu Thư Xà

Người xuất chúng như thế, khó trách sẽ được Viên Ý trên lầu coi trọng. . .

Lúc trong lòng Đồng Nhạc Nhạc đang suy nghĩ, như nhận ra ánh mắt của Đồng Nhạc Nhạc, vốn Huyền Lăng Thương đang nhìn về phía trước, huyết mâu không khỏi nhẹ nhàng quét qua một lượt, rồi dừng lại trên người Đồng Nhạc Nhạc.

Lúc cảm nhận được ánh mắt của nam nhân chiếu đến, trên mặt Đồng Nhạc Nhạc đầu tiên là sửng sốt, sau đó, mới phá lên, nhếch miệng cười một tiếng.

"Hoàng thượng, cô nương trên lầu đang nhìn ngài đấy! Ngài nhìn một cái, cô nương kia dung mạo không phải rất đẹp hay sao! ?"

Nghe được lời nói của Đồng Nhạc Nhạc, Huyền Lăng Thương chỉ chậm rãi thu hồi ánh mắt đang dừng trên người nàng, mới nhàn nhạt nhìn về phía trên lầu.

Thấy ánh mắt của Huyền Lăng Thương đang hướng tới mình, Viên Ý đứng ở trên lầu , khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức ngượng ngùng cúi xuống, trên mặt lộ vẻ kích động khuẩn trương xen lẫn niềm vui .

Dù sao, nam nhân xuất chúng như thế, nàng ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn, mắt liền không thể dời đi chỗ khác.

Hiện tại, nam nhân kia cũng đang nhìn mình, chẳng lẽ là, hắn cùng mình giống nhau, cũng như nàng vừa gặp đã yêu sao! ?

Lúc trong lòng Viên Ý đang hoan hỉ, trên mặt lại không thể che dấu nổi kích động, ánh mắt xấu hổ mang ý trách móc kia, lại không ngừng nhìn về hướng Huyền Lăng Thương.

Chỉ tiếc, sau cái nhìn kia, Huyền Lăng Thương liền thu hồi ánh mắt, thấy vậy, trong lòng Viên Ý không khỏi nảy lên tia mất mát nhàn nhạt, ánh mắt nhìn về Huyền Lăng Thương, lại càng lo được lo mất.

Thấy Viên Ý ở trên lầu, ánh mắt kia không ngừng chiếu tới chỗ Huyền Lăng Thương, mà Huyền Lăng Thương vẫn không hề di chuyển, vẫn bộ dáng đạm mạc, vẻ mặt lạnh như băng.

Thấy vậy, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc lại có một hồi vui mừng không lí do.

Nhưng ngoài miệng, lại không ngừng trêu chọc nói.

"Hoàng thượng, người mau nhìn, cô nương kia lại đang nhìn ngài đấy ! ? Ngài nói, cô nương kia có phải là đã nhìn trúng ngài,chỉ là , cô nương kia dung mạo thật là quá đẹp mà! Thập Tam Vương Gia, ngài nói đúng hay không! ?"

Nghe được lời này của Đồng Nhạc Nhạc, trân mặt Huyền Lăng Phong đầu tiên là sửng sốt, lập tức ánh mắt nhàn nhạt nhìn qua một lượt lên lầu Viên Ý, rồi đôi môi đỏ mọng nhếch một cái, mở miệng nói.

"Cũng chỉ đến thế."

Vừa dứt lời, ánh mắt Huyền Lăng Phong không khỏi đảo qua, dừng trên người Đồng Nhạc Nhạc đang đứng cạnh mình.

Chỉ thấy lúc này, ánh mặt trời nhẹ nhàng chiếu xuống, phủ lên trên người nhân nhi bên cạnh, chiếu da thịt trắng ngần của nàng như trong suốt, tựa ngọc Dương Chi thượng đẳng, không có chút tỳ vết nào.

Còn trên khuôn mặt tinh xảo nhỏ nhắn kia, lại mang theo ý cười trêu chọc, nhìn thế nào, thì cũng đáng yêu như thế, làm cho người khác nhìn càng mê muội. . .

Thấy vậy, Huyền Lăng Phong mở môi đỏ mọng, không khỏi cầm lòng cúi đầu lẩm bẩm.

"Ừ thì đẹp, nhưng mà người nào đó đẹp. . ."

Nghe được tiếng thì thầm bên tai, Đồng Nhạc Nhạc không khỏi quay đầu nhìn lại.

Lại thấy ánh mắt Huyền Lăng Phong đang nhìn về phía trước, hình như lời nói vừa rồi, chỉ là ảo giác của nàng thôi.

Có lẽ là nàng nghe lầm! ?

Lúc trong lòng Đồng Nhạc Nhạc đang nghi hoặc, chỉ nghe thấy một hồi tiếng gõ chiêng lanh lảnh vang lên phía trên lầu, hoàn toàn thu hút sự chú ý của Đồng Nhạc Nhạc.

Chỉ thấy, cùng với một tiếng chiêng lanh lảnh, một quả cầu thêu, liền thẳng tắp ném xuống dười lầu, hơn nữa lại lao thẳng về hướng tới Huyền Lăng Thương .

Nhìn người Huyền Lăng Thương khôi ngô cao lớn như vậy, nếu như không có chuyện ngoài ý muốn, thì chỉ cần hắn vừa đưa tay ra với, liền có thể lấy được quả cầu thêu hoa kia.

Cho nên, mọi người vừa thấy, lập tức giật mình la lên thành tiếng, vốn tưởng rằng, Huyền Lăng Thương sẽ lấy được cầu thêu.

Viên Ý ở trên lầu , cũng nghĩ như thế.

Tuy nhiên, lúc trong lòng Viên Ý đang hết sức vui mừng, đã thấy Huyền Lăng Thương vươn cánh tay thon thả kia, sau đó với tới cầu thân thêu hoa kia. . .

Nhìn Huyền Lăng Thương giơ cánh tay lên, Đồng Nhạc Nhạc thấy vậy, mắt đẹp lập tức trợn lên một cái.

Không phải Huyền Lăng Thương không thích Viên Ý này sao, nhưng hiện tại, là vì cái gì! ?

Chẳng lẽ, Huyền Lăng Thương thích nữ nhân này! ?

Nghĩ đến đây, tâm Đồng Nhạc Nhạc, như bị nhéo một cái, sau đó, như bị một bình dấm chua đổ ra, cực kì chua chát.

Nhưng, ngay lúc Đồng Nhạc Nhạc cho là Huyền Lăng Thương sẽ bắt được quả cầu thêu hoa kia, đã thấy Huyền Lăng Thương vung bàn tay to lên.

Qủa cầu thêu hoa vốn chuẩn bị dừng lại trên người hắn, nhưng tay to vung lên, ngay lập tức bay ra ngoài. . .

Thấy vậy, trong đám người liền oa oa đứng lên.

Dù sao, cũng không ai nghĩ đến, Huyền Lăng Thương sẽ vứt quả cầu thêu hoa ra.

Mà ngay cả khi Viên Ý trên lầu thấy được , trên mặt cũng ngây ra một hồi, sau đó, mày liễu cau lại một cái, mặt mày thất vọng cùng lo lắng