Edit : Nhạc Vô Ưu

Nam nhân mở miệng, trong giọng nói không dấu nổi lo lắng.

Sau đó, Đồng Nhạc Nhạc cảm thấy trên trán mình có một bàn tay ấm áp đặt lên .

Thấy Lan Lăng Thiệu Giác đang thăm dò nhiệt độ của mình, Đồng Nhạc Nhạc đầu tiên là sửng sốt, lập tức nhớ lại tình huống hiện tại của bản thân.

Nghĩ tới đây, Đồng Nhạc Nhạc cũng không rảnh hàn huyên gì gì đó với Lan Lăng Thiệu Giác, hé mở làn môi hồng cuống quít nói:

"Vương gia, nô tài không sao, nô tài nhớ còn có chút việc gấp, nếu như Vương gia không có căn dặn chuyện gì nữa, nô tài xin được cáo lui trước."

Vừa nói dứt lời, Đồng Nhạc Nhạc không đợi Lan Lăng Thiệu Giác trả lời, lập tức xoay người về phía tiểu viện tử của mình vội vã rời khỏi đó.

Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn của Đồng Nhạc Nhạc, vội vã biến mất trong tầm mắt chính mình, dáng vẻ đó, giống như phía sau có quỷ đuổi theo.

Thấy vậy, Lan Lăng Thiệu Giác nhíu mày, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.

"Tiểu Nhạc Tử này, hôm nay rốt cuộc bị sao vậy! ? Vội vội vàng vàng . . ."

Lan Lăng Thiệu Giác trong lòng nghi hoặc, sau một khắc, khóe mắt quét nhanh một lượt, lại thấy trong lòng bàn tay có một chấm đỏ tươihắm, mắt đen lập tức trợn lên một cái. . .

"Trên tay ta làm sao lại có máu! ?"

Chẳng lẽ là. . .

. . .

Sau khi trở lại tiểu viện tử của mình, Đồng Nhạc Nhạc trong hai ba cái chớp mắt liền lại thay một cái quần sạch sẽ.

Chỉ thấy đáy quần vừa rồi của mình đã sớm ướt rườn rượt.

May là nàng mặc quần màu đen, nếu không, khẳng định sẽ bị người phát hiện.

Trong lòng mừng thầm, Đồng Nhạc Nhạc lại cầm lấy một y phục sạch sẽ,sau đó cầm kéo cầm quần áo cắt thành những mảnh vụn, rồi đặt vào trong quần, coi như băng vệ sinh tạm thời.

Nàng cũng thật sự không có biện pháp, dù sao tại triều đại này, không giống như hiện đại, phố lớn cũng có băng vệ sinh dùng, nàng không thể làm gì khác hơn, sau này mỗi tháng kinh nguyệt đến dùng vải bố làm băng vệ sinh, dùng xong thì đem đi đốt.

Sau khi chuẩn bị xong những chuyện lắt vặt này, Đồng Nhạc Nhạc lại cảm giác bắp đùi đậm mùi máu tươi, sẽ bị Huyền Lăng Thương nhận ra, liền đến phòng bếp nhỏ nấu một nồi nước nóng. Rồi mang vào trong phòng, bắt đầu tắm rửa.

Tuy nhiên, trong khi Đồng Nhạc Nhạc cởi quần áo tắm rửa, hoàn toàn không hề phát hiện ra, một bóng dáng cao to, đang từ từ xuất hiện ở bên ngoài gian phòng của nàng. . .

. . .

Bởi vì vết máu trên tay, khiến Lan Lăng Thiệu Giác nghi hoặc và lo lắng, hỏi han một phen, biết được Tiểu Nhạc Tử ở nơi này, liền vội vàng chạy tới, tuy nhiên, Lan Lăng Thiệu Giác thật không ngờ, hắn tới nơi này xuyên thấu qua cánh cửa chạm trổ khép hờ kia, lại thấy hình ảnh như vậy.

Chỉ thấy trong phòng, một tiểu thái giám vóc người nhỏ nhắn xinh xắn, đang cởi quần áo, tháo thắt lưng.

Y phục tiểu thái giám toàn bộ cởi hết, xuất hiện một thân hìnhkhối vải hỗn độn trắng như tuyết trong tầm mắt Lan Lăng Thiệu Giác.

Làn da trắng như tuyết, tứ chi thon thả, vóc người mảnh khảnh, vòng eo thon nhỏ không đủ một chét tay. . .

Coi như trên người tiểu thái giám quấn một lớp vải bố thật dày, chỉ là, trước ngực mơ hồ có thứ tượng trưng cho nữ nhân. . .

Thấy vậy, Lan Lăng Thiệu Giác chỉ cảm thấy ở trong đầu '"ầm" một tiếng, cả người kinh ngạc, thật lâu mới phục hồi lại tinh thần.

Mắt đen trợn to, không che giấu rung động.

Mặc dù hắn cảm thấy tiểu thái giám này dung mạo thật tinh xảo, nữ nhân cũng khó bằng....

Chỉ là, hắn lại hoàn toàn chưa từng nghĩ tới, tiểu thái giám này, lại là một. . . Nữ nhân! ?

. . .

Bởi vì kinh nguyệt đến, Đồng Nhạc Nhạc đau bụng đến không muốn sống, cho nên khi rửa mặt xong, thì trở lại điện Dưỡng Tâm, xin Lý Tường cho nghỉ, còn mình lần nữa trở lại tiểu viện tử nghỉ ngơi.

Khi Đồng Nhạc Nhạc trở về viện của mình, thì lập tức nằm nằm ngay đơ trên giường.

Cho dù như thế, bụng nàng vẫn quặn đau vô cùng.

Hiện tại trong bụng, như có một cái máy trộn bê - tông, không ngừng khuấy trong bụng nàng, cảm giác đó, quả thực thống khổ.

Còn nữa, tay nàng chân nàng, giờ phút này lạnh như băng.

Cho dù trên người đắp chăn bông thật dày, nhưng Đồng Nhạc Nhạc vẫn cảm thấy rất lạnh.

Trời đông lạnh giá rét, lại bị kinh nguyệt tới, Đồng Nhạc Nhạc bị đau đến hết hơi, cũng không còn sức để nói chuyện nữa .

Điểm chết người chính là, bụng nàng bắt đầu đói.

Có trời mới biết, cơm trưa nàng vẫn chưa ăn, hiện tại nhìn sắc trời một chút, đã là vào lúc sẩm tối.

Cũng không biết thể chất khối thân thể này như thế nào, nhưng mà dùng đầu ngón chân nghĩ, cũng biết thân thể này không khác mấy so với thân thể kiếp trước của mình .

Tại sao làm nữ nhân thì mệnh khổ như vậy!? Không chỉ sinh trẻ con, còn phải chịu cái loại đau đớn vì kinh nguyệt mỗi tháng đến thế này!?

Trong lúc Đồng Nhạc Nhạc vừa cắn chặt góc chăn, cố nhịn đau đớn, vừa suy nghĩ số phận khổ cực của nữ nhân, đột nhiên, một có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, cách cửa gỗ truyền vào đến.

Ngay sau đó, một tiếng nói quen thuộc vang lên:

"Tiểu Nhạc Tử, ngươi ở bên trong sao!?"

Nghe âm thanh từ ngoài cửa truyền vào, Đồng Nhạc Nhạc vốn đang cố nhịn đau đớn, nét mặt không khỏi sửng sốt.

Bởi vì, nghe âm thanh này, Đồng Nhạc Nhạc liền biết người nào tới đây.

Là Lan Lăng Thiệu Giác!!!??

Chính là, hắn yên lành, như thế nào lại đến nơi này của nàng! ?