Edit : Angelina Yang

Mặc dù hiện tại khí trời tương đối lạnh, lại cũng không hề dập tắt tâm tình sung sướng của nàng.

Hôm nay, đại hội đèn đố chữ thật sự tổ chức ở bên hồ Thái Tử , cho nên Đồng Nhạc Nhạc bọn họ sau khi đi tới phố lớn Kinh thành, liền chạy về hướng tới hồ Thái Tử .

Đến lúc mấy người Đồng Nhạc Nhạc bọn họ đi tới hồ Thái Tử , đưa mắt nhìn khắp một vòng, chỉ thấy trên mặt hồ Thái Tử, đã sớm là cảnh mọi người đều đổ xô ra đường, đầu người nhấp nhô, náo nhiệt vô cùng.

Mà trên mặt hồ Thái Tử cũng treo đầy hoa đăng, những chiếc hoa đăng đỏ rực kia được thế giới tuyết phủ trắng xóa làm tăng thêm không khí vui mừng.

Đồng Nhạc Nhạc đã sớm nghe người ta nói , hàng năm Kinh thành sau trận tuyết đầu mùa đều sẽ tổ chức cuộc thi đèn đố chữ. Ai đoán ra được nhiều câu đố nhất, có thể thu được phần thưởng hậu hĩnh , cho nên mới hấp dẫn không ít người tới tham gia.

Trong lòng vừa nghĩ, Đồng Nhạc Nhạc cũng vừa thưởng thức cảnh đẹp của hồ Thái Tử.

Hồ Thái Tử là một trong số địa điểm nổi danh nhất Kinh thành .

Bởi vì hồ Thái Tử có diện tích lớn như thế, hơn nữa nước hồ rất trong suốt.

Bên bờ càng là mọc đủ loại hàng liễu cổ thụ. Mỗi khi xuân hạ , hồ Thái Tử có liễu xanh đu đưa, lại thêm cầu đá Bạch Ngọc, đình nghỉ mát bát giác trông tuyệt đẹp phảng phất dường như cõi tiên.

Vào lúc trời thu , hồ Thái Tử trăm hoa đua nở, mỗi khi trời chiều đã ngả chênh chếch về tây, ánh chiều tà màu da cam chiếu xuống trên mặt hồ Thái Tử, vẻ đẹp quả thực làm cho người ta không rời mắt nổi.

Coi như là giờ phút này, hồ Thái Tử cũng không có bởi vậy mà thất sắc!

Khí trời rét lạnh vào đông , vốn sóng nước lăn tăn trên mặt hồ Thái Tử, nay đã kết thành một tầng băng hơi mỏng .

Bốn phía tuyết trắng mênh mông,những chiếc đèn lồng màu đỏ có thêm những tấm lụa đỏ treo kèm phụ trợ , một đỏ một trắng, càng làm nổi bật quanh cảnh tuyệt đẹp kỳ lạ .

Giờ phút này, trên mặt hồ Thái Tử, càng là đầu người nhấp nhô. Tất cả mọi người ngẩng đầu, nhìn lên những câu đó trên mặt đèn lồng, ai nấy đều đang rỉ tai thì thầm, sôi nổi bàn luận ồn ào suy đoán đáp án.

Đồng Nhạc Nhạc cũng không ngoại lệ! Dù sao, nàng thích nhất, chính là chơi đoán chữ .

Trong lòng đang nghĩ ngợi, chỉ thấy Huyền Lăng Phong đứng ở bên cạnh nàng, đang ngẩng đầu nhìn một đề ra bí ẩn , rồi mở miệng đọc.

"Bất lộng minh bạch bất bãi hưu, sai nhất động vật danh! ? (Không nghĩ ra được không bỏ qua, là tên của một động vật) ! ? Cái này rốt cuộc là cái gì nha! ?"

Huyền Lăng Phong mở miệng, gương mặt thanh tú nhíu lại, tràn đầy nghi hoặc.

Nghe được lời này của Huyền Lăng Phong, trên mặt Đồng Nhạc Nhạc đầu tiên là sửng sốt, lập tức cúi đầu suy nghĩ một chút, sau đó dường như nghĩ đến cái gì, hé miệng cười một tiếng.

"Ha hả, Thập Tam Gia, cái...này rất đơn giản nha!"

"Thế nào! ? Tiểu Nhạc Tử ngươi biết đáp án! ?"

Nghe được những lời Đồng Nhạc Nhạc đã nói, không chỉ có là Huyền Lăng Phong tràn đầy kinh ngạc, mà ngay cả Huyền Lăng Thương đứng ở một bên cũng có hơi nghiêng gương mặt, nhìn về hướng Đồng Nhạc Nhạc .

Nhìn thấy ánh mắt Huyền Lăng Thương ngó tới, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc có hơi thót lên một cái, lập tức từ từ cụp mắt nhung xuống.

Trên mặt, càng là lộ ra vài phần vẻ ngượng ngùng mà chính mình cũng không từng nhận thấy được .

Mặc dù Đồng Nhạc Nhạc chưa từng nhận thấy được điểm này, nhưng lại làm cho nam nhân áo trắng nào đó đứng ở bên cạnh nàng thu vào trong mắt vô cùng tinh tế .

Nhìn thấy người nhỏ bé xinh xắn trước mắt này, trên mặt đột nhiên toát ra vẻ ngượng ngùng , không phải chính là dáng vẻ thiếu nữ nhớ nhung sao! ?

Nghĩ tới đây, Lan Lăng Thiệu Giác trong lòng giật nảy lên một cái, lập tức, liền nhìn theo hướng ánh mắt Đồng Nhạc Nhạc vừa mới nhìn.

Đến sau khi nhìn thấy nam nhân cao lớn cường tráng đứng ở bên cạnh hắn , đồng mâu Lan Lăng Thiệu Giác không khỏi nhẹ nhàng trợn lên một cái, trong mắt càng là xẹt qua một vẻ kinh ngạc. . .

Chẳng lẽ là. . .

Đối với tâm tư của Lan Lăng Thiệu Giác, Đồng Nhạc Nhạc không biết. Giờ phút này, sau khi nghe được Huyền Lăng Phong ở bên cạnh thúc giục, nàng lập tức thu hồi tâm thần, sau đó mở miệng cười nói.

"Cái...này kỳ thật rất đơn giản, không phải là con ve sầu sao!"

"Cái gì! ? Ve sầu! ?"

Nghe được Đồng Nhạc Nhạc lời này, trên mặt Huyền Lăng Phong đầu tiên là sửng sốt/ Sau đó, dường như nghĩ đến cái gì, lập tức vỗ tay cười nói.

"Ha hả, thì ra là ve sầu, làm thế nào Bổn vương cũng không từng nghĩ đến đây! ?"

* Không nghĩ ra được không bỏ qua cũng còn cách hiểu khác " không thổi thật sung sướng không chịu ngừng" . Nói về ve kêu .

Huyền Lăng Phong mở miệng cười nói, lập tức, lại quay đầu, chỉ vào câu đố khác, mở miệng cười nói.

"Vậy còn một câu này! ? Ngươi đoán sao! ?"

Nghe được những lời Huyền Lăng Phong đã nói, Đồng Nhạc Nhạc không khỏi nhìn theo phương hướng ngón tay của Huyền Lăng Phong .

"Lỗ tai dài, cái đuôi ngắn, chỉ ăn rau, không ăn cơm."

Đồng Nhạc Nhạc nhẹ nhàng lẩm nhẩm câu đố, sau một khắc, dường như nghĩ đến cái gì , mở miệng cười nói.

"Đáp án là con thỏ!"

"Ha hả, hảo hảo hảo, ! Không nghĩ tới Tiểu Nhạc Tử lợi hại như vậy, vậy thì cái tiếp theo !"

Đối với việc Đồng Nhạc Nhạc có thể đoán ra đáp án nhanh như vậy , làm cho Huyền Lăng Phong hoan hỉ quá chừng.

Đường Yên Nhi ở một bên tự nhiên cũng là như thế, ánh mắt nhìn Đồng Nhạc Nhạc, càng là có thêm vài phần như fan cuồng nhìn thấy thần tượng sùng bái.

"Tiểu Nhạc Tử, ngươi thật lợi hại!"

"Ha hả, nào có lợi hại, chỉ là vừa vặn nghĩ đến thôi."

Đối với ánh mắt sùng bái của Đường Yên Nhi , khiến cho trên mặt Đồng Nhạc Nhạc hơi xấu hổ, lập tức đưa tay gãi gãi gáy đầy vẻ ngượng ngùng mà hì hì cười không ngừng.

Cũng không biết, đang có một đạo ánh mắt nóng rực, cũng gắt gao rơi trên người của nàng