Nghe được lời Bạch Thập Nhị nói, Đồng Nhạc Nhạc chỉ là nhếch đôi môi một phen, lập tức, liền lấy thảo dược vừa rồi ngắt được đem nghiền nát, nhanh chóng xoa lên trên vết thương của Bạch Thập Nhị.

Sau khi lại đắp lên những thảo dược này, Đồng Nhạc Nhạc lại nhanh chóng cầm lấy dải vải vừa rồi đã xé ra, bắt đầu băng bó vết thương cho Bạch Thập Nhị.

Trải qua lúc trước nhiều lần luyện tập, Đồng Nhạc Nhạc đối với chuyện băng bó bôi thuốc , đã sớm cực kì thuần thục .

Giờ phút này,sau khi Đồng Nhạc Nhạc nhanh chóng băng bó tốt vết thương cho Bạch Thập Nhị, nàng mới cầm lấy một chiếc khăn tay sạch sẽ, nhẹ nhàng lau trên trán Bạch Thập Nhị.

Nhìn thấy dáng vẻ Bạch Thập Nhị mặt mày tái nhợt rất vô lực, Đồng Nhạc Nhạc vừa là lo lắng, vừa là áy náy.

"Thật xin lỗi, Thập Nhị, nếu không phải bởi vì cứu ta, ngươi cũng sẽ không bị gây tổn thương nghiêm trọng như thế . May là mũi đoản tiễn này không có độc, nếu như nói rằng có độc, ta cũng không biết nên làm cái gì bây giờ! ?"

Đồng Nhạc Nhạc mở miệng, cau đôi mày lại, nói đi nói lại, không khỏi nghĩ đến tình huống mới rồi.

Nhớ lại tình cảnh vừa rồi mạo hiểm vạn phần, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc vẫn còn sợ hãi.

Nhìn thấy Đồng Nhạc Nhạc vừa là lo lắng vừa là sợ hãi, lại thấy dáng vẻ áy náy của nàng, Bạch Thập Nhị chỉ là có hơi mở miệng nói.

"Chuyện này, vốn là ta làm phiền hà ngươi, cho nên, ngươi không nên tự trách."

Nghe được lời Bạch Thập Nhị nói, Đồng Nhạc Nhạc chỉ là trầm lặng một khắc.

Sau khi dường như lại nghĩ đến cái gì , ánh mắt nhìn Bạch Thập Nhị, có vẻ muốn nói lại thôi.

Nhớ lại chuyện đã xảy ra mới rồi , lại thêm võ giả kia xưng hô với Bạch Thập Nhị.

Thập Nhị hoàng tử! ?

Bạch Thập Nhị, thì ra hắn là một hoàng tử, chính là, tại sao vô duyên vô cớ mà một hoàng tử lại bị người ám sát! ?

Hơn nữa, hắn lại là hoàng tử của quốc gia nào đây! ?

Trước đây, Đồng Nhạc Nhạc nhìn thấy khí chất của Bạch Thập Nhị, vốn là cảm giác được hắn không giống với người bình thường. Nhưng không nghĩ tới, thân phận lại là hiển hách thế này.

Chỉ là hiện nay, hắn lại bị người ám sát, thật sự làm cho người ta vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.

Liền vào lúc trong lòng Đồng Nhạc Nhạc thầm nghĩ, Bạch Thập Nhị lại thấy ánh mắt Đồng Nhạc Nhạc nhìn hắn như muốn nói lại thôi. Liền trong lòng biết Đồng Nhạc Nhạc suy nghĩ cái gì .

Dù sao, thiếu nữ trước mắt này, vốn là cũng không hiểu được làm thế nào để che giấu tâm tư của mình.

Trong lòng rốt cuộc suy nghĩ cái gì, đều sẽ vô cùng tinh tế biểu lộ ra trên mặt nàng, thật giống như giờ phút này!

Nghĩ tới đây, Bạch Thập Nhị bạc môi hé ra, mở miệng nói.

"Tiểu Nhạc Tử, ngươi có chuyện muốn hỏi ta! ?"

"Ách, ta. . ."

Nghe được lời Bạch Thập Nhị nói, trên mặt Đồng Nhạc Nhạc đầu tiên là sửng sốt, tràn đầy kinh ngạc.

Không nghĩ tới, nam nhân trước mắt này, năng lực quan sát lại mạnh mẽ như thế. Nàng còn không hề mở miệng nói chuyện, hắn liền biết rõ nàng có chuyện muốn hỏi.

Nghe vậy, Đồng Nhạc Nhạc đầu tiên là kinh ngạc một phen, lập tức, cũng không từng giấu diếm.

Nhẹ nhàng gật đầu, đôi môi đỏ mọng của Đồng Nhạc Nhạc hé ra, mở miệng hỏi rõ nghi hoặc trong lòng.

"Thập Nhị, những võ giả này là ai! ? Bọn họ tại sao muốn ám sát ngươi! ? Còn nữa, bọn họ nói, ngươi là Thập Nhị hoàng tử! ? Ngươi rốt cuộc có chuyện gì mà giấu diếm ta! ?"

Nghe được những lời Đồng Nhạc Nhạc đã nói, Bạch Thập Nhị chỉ là nhẹ nhàng mấp máy bạc môi, mở miệng nói.

"Tiểu Nhạc Tử, kỳ thật ta cũng không phải cố ý giấu diếm ngươi, hiện tại, ngươi đã muốn biết, như vậy, ta liền nói cho ngươi đi!"

Nói tới đây, Bạch Thập Nhị dừng một chút, tiếp theo mở miệng nói.

"Kỳ thật, ta là Thập Nhị hoàng tử Thương Lang Quốc, tên gọi Độc Cô Ngạo Phong. Mới rồi những võ giả này, là Bát hoàng huynh của ta phái người ám sát ta."

"Cái gì! ? Là Bát hoàng huynh ngươi phái người tới giết ngươi! ? Tại sao! ?"

Nghe được lời Bạch Thập Nhị nói, Đồng Nhạc Nhạc mở to đôi mắt, tràn đầy kinh ngạc.

Dù sao, nàng dẫu thế nào đều không nghĩ tới, mới vừa rồi những kẻ muốn đẩy Bạch Thập Nhị vào chỗ chết, lại chính là người do huynh đệ ruột thịt của Bạch Thập Nhị phái tới!

Hơn nữa, Thương Lang Quốc, quốc gia này, nàng cũng từng nghe nói qua.

Thương Lang Quốc, là nước láng giềng của Linh Nhạc Quốc.

Cực kì rộng lớn, hơn nữa người Thương Lang Quốc, người cũng như tên, ai nấy đều có bản tính ngang tàng, dũng mãnh thiện chiến!

Hơn nữa, gần đây, nàng vẫn còn nghe nói , hoàng đế Thương Lang Quốc lên ngôi đã lâu năm, nhưng vẫn không có xác lập Thái Tử.

Nghe nói, Thương Lang Quốc một mực vẫn là như thế. Bởi vì người Thương Lang Quốc , trong thân thể đều có nhân tố khát máu hiếu chiến, cho nên các đời tới nay, mỗi hoàng tử đều sẽ vì tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, càng đấu đến ngươi chết ta sống.

Chỉ cần không làm hại quốc gia xã tắc, những việc lặt vặt này, hoàng đế Thương Lang Quốc, đều là ngầm thừa nhận.

Bởi vì, trong tâm tình người Thương Lang Quốc bọn họ, chỉ có cường giả, mới có thể làm cho cả quốc gia trở nên càng cường đại hơn.

Trước kia, khi nàng nghe được nghe nói về những việc lặt vặt này của Thương Lang Quốc, đều cảm giác không thể tưởng tượng nổi.

Dù sao, đều là con cháu ruột thịt, có người cha nào lại nguyện ý thấy con ruột của chính mình đấu nhau đến ngươi chết ta sống! ?

Lại không nghĩ tới, Bạch Thập Nhị chính là Thập Nhị hoàng tử của Thương Lang Quốc . . .

Liền vào lúc trong lòng Đồng Nhạc Nhạc kinh ngạc, Bạch Thập Nhị nghe được lời của nàng, chỉ là nhẹ nhàng gợi lên bạc môi, mở miệng cười lạnh một tiếng.

"Từ xưa tới nay, thắng làm vua thua làm giặc, các hoàng tử vì tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, đều là càng đấu ngươi chết ta sống. Chỉ có cường giả, mới có thể đi lên ngai vàng cao nhất kia, trở thành vương giả tôn quý nhất Thương Lang Quốc!"

Bạch Thập Nhị mở miệng nói, trên mặt, đều là không che dấu nổi vẻ kiêu ngạo.

Cho dù giờ phút này, trên mặt hắn tái nhợt, vai thì bị trọng thương, đều không tổn hao gì ý chí chiến đấu của hắn.

Đồng Nhạc Nhạc thấy vậy, trong lòng không khỏi rung lên một cái.

Chỉ cảm thấy, hiện tại Bạch Thập Nhị, mới thật sự là hắn!

top

: Phong thái cao ngạo

Edit :

Nghe được lời Bạch Thập Nhị nói, Đồng Nhạc Nhạc chỉ là nhếch đôi môi một phen, lập tức, liền lấy thảo dược vừa rồi ngắt được nghiền nát, nhanh chóng xoa lên vết thương trên mặt Bạch Thập Nhị.

Sau khi lại đắp lên những thảo dược này, Đồng Nhạc Nhạc lại nhanh chóng cầm lấy dải vải vừa rồi đã xé ra, bắt đầu băng bó vết thương cho Bạch Thập Nhị.

Trải qua lúc trước nhiều lần luyện tập, Đồng Nhạc Nhạc đối với chuyện băng bó bôi thuốc , đã sớm cực kì thuần thục .

Giờ phút này,sau khi Đồng Nhạc Nhạc nhanh chóng băng bó tốt vết thương cho Bạch Thập Nhị, nàng mới cầm lấy một chiếc khăn tay sạch sẽ, nhẹ nhàng lau trên trán Bạch Thập Nhị.

Nhìn thấy dáng vẻ Bạch Thập Nhị mặt mày tái nhợt rất vô lực, Đồng Nhạc Nhạc vừa là lo lắng, vừa là áy náy.

"Thật xin lỗi, Thập Nhị, nếu không phải bởi vì cứu ta, ngươi cũng sẽ không bị gây tổn thương nghiêm trọng như thế . May là mũi đoản tiễn này không có độc, nếu như nói rằng có độc, ta cũng không biết nên làm cái gì bây giờ! ?"

Đồng Nhạc Nhạc mở miệng, cau đôi mày lại, nói đi nói lại, không khỏi nghĩ đến tình huống mới rồi.

Nhớ lại tình cảnh vừa rồi mạo hiểm vạn phần, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc vẫn còn sợ hãi.

Nhìn thấy Đồng Nhạc Nhạc vừa là lo lắng vừa là sợ hãi, lại thấy dáng vẻ áy náy của nàng, Bạch Thập Nhị chỉ là có hơi mở miệng nói.

"Chuyện này, vốn là ta làm phiền hà ngươi, cho nên, ngươi không nên tự trách."

Nghe được lời Bạch Thập Nhị nói, Đồng Nhạc Nhạc chỉ là trầm lặng một khắc.

Sau khi dường như lại nghĩ đến cái gì , ánh mắt nhìn Bạch Thập Nhị, có vẻ muốn nói lại thôi.

Nhớ lại chuyện đã xảy ra mới rồi , lại thêm võ giả kia xưng hô với Bạch Thập Nhị.

Thập Nhị hoàng tử! ?

Bạch Thập Nhị, thì ra hắn là một hoàng tử, chính là, tại sao vô duyên vô cớ mà một hoàng tử lại bị người ám sát! ?

Hơn nữa, hắn lại là hoàng tử của quốc gia nào đây! ?

Trước đây, Đồng Nhạc Nhạc nhìn thấy khí chất của Bạch Thập Nhị, vốn là cảm giác được hắn không giống với người bình thường. Nhưng không nghĩ tới, thân phận lại là hiển hách thế này.

Chỉ là hiện nay, hắn lại bị người ám sát, thật sự làm cho người ta vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.

Liền vào lúc trong lòng Đồng Nhạc Nhạc thầm nghĩ, Bạch Thập Nhị lại thấy ánh mắt Đồng Nhạc Nhạc nhìn hắn như muốn nói lại thôi. Liền trong lòng biết Đồng Nhạc Nhạc suy nghĩ cái gì .

Dù sao, thiếu nữ trước mắt này, vốn là cũng không hiểu được làm thế nào để che giấu tâm tư của mình.

Trong lòng rốt cuộc suy nghĩ cái gì, đều sẽ vô cùng tinh tế biểu lộ ra trên mặt nàng, thật giống như giờ phút này!

Nghĩ tới đây, Bạch Thập Nhị bạc môi hé ra, mở miệng nói.

"Tiểu Nhạc Tử, ngươi có chuyện muốn hỏi ta! ?"

"Ách, ta. . ."

Nghe được lời Bạch Thập Nhị nói, trên mặt Đồng Nhạc Nhạc đầu tiên là sửng sốt, tràn đầy kinh ngạc.

Không nghĩ tới, nam nhân trước mắt này, năng lực quan sát lại mạnh mẽ như thế. Nàng còn không hề mở miệng nói chuyện, hắn liền biết rõ nàng có chuyện muốn hỏi.

Nghe vậy, Đồng Nhạc Nhạc đầu tiên là kinh ngạc một phen, lập tức, cũng không từng giấu diếm.

Nhẹ nhàng gật đầu, đôi môi đỏ mọng của Đồng Nhạc Nhạc hé ra, mở miệng hỏi rõ nghi hoặc trong lòng.

"Thập Nhị, những võ giả này là ai! ? Bọn họ tại sao muốn ám sát ngươi! ? Còn nữa, bọn họ nói, ngươi là Thập Nhị hoàng tử! ? Ngươi rốt cuộc có chuyện gì mà giấu diếm ta! ?"

Nghe được những lời Đồng Nhạc Nhạc đã nói, Bạch Thập Nhị chỉ là nhẹ nhàng mấp máy bạc môi, mở miệng nói.

"Tiểu Nhạc Tử, kỳ thật ta cũng không phải cố ý giấu diếm ngươi, hiện tại, ngươi đã muốn biết, như vậy, ta liền nói cho ngươi đi!"

Nói tới đây, Bạch Thập Nhị dừng một chút, tiếp theo mở miệng nói.

"Kỳ thật, ta là Thập Nhị hoàng tử Thương Lang Quốc, tên gọi Độc Cô Ngạo Phong. Mới rồi những võ giả này, là Bát hoàng huynh của ta phái người ám sát ta."

"Cái gì! ? Là Bát hoàng huynh ngươi phái người tới giết ngươi! ? Tại sao! ?"

Nghe được lời Bạch Thập Nhị nói, Đồng Nhạc Nhạc mở to đôi mắt, tràn đầy kinh ngạc.

Dù sao, nàng dẫu thế nào đều không nghĩ tới, mới vừa rồi những kẻ muốn đẩy Bạch Thập Nhị vào chỗ chết, lại chính là người do huynh đệ ruột thịt của Bạch Thập Nhị phái tới!

Hơn nữa, Thương Lang Quốc, quốc gia này, nàng cũng từng nghe nói qua.

Thương Lang Quốc, là nước láng giềng của Linh Nhạc Quốc.

Cực kì rộng lớn, hơn nữa người Thương Lang Quốc, người cũng như tên, ai nấy đều có bản tính ngang tàng, dũng mãnh thiện chiến!

Hơn nữa, gần đây, nàng vẫn còn nghe nói , hoàng đế Thương Lang Quốc lên ngôi đã lâu năm, nhưng vẫn không có xác lập Thái Tử.

Nghe nói, Thương Lang Quốc một mực vẫn là như thế. Bởi vì người Thương Lang Quốc , trong thân thể đều có nhân tố khát máu hiếu chiến, cho nên các đời tới nay, mỗi hoàng tử đều sẽ vì tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, càng đấu đến ngươi chết ta sống.

Chỉ cần không làm hại quốc gia xã tắc, những việc lặt vặt này, hoàng đế Thương Lang Quốc, đều là ngầm thừa nhận.

Bởi vì, trong tâm tình người Thương Lang Quốc bọn họ, chỉ có cường giả, mới có thể làm cho cả quốc gia trở nên càng cường đại hơn.

Trước kia, khi nàng nghe được nghe nói về những việc lặt vặt này của Thương Lang Quốc, đều cảm giác không thể tưởng tượng nổi.

Dù sao, đều là con cháu ruột thịt, có người cha nào lại nguyện ý thấy con ruột của chính mình đấu nhau đến ngươi chết ta sống! ?

Lại không nghĩ tới, Bạch Thập Nhị chính là Thập Nhị hoàng tử của Thương Lang Quốc . . .

Liền vào lúc trong lòng Đồng Nhạc Nhạc kinh ngạc, Bạch Thập Nhị nghe được lời của nàng, chỉ là nhẹ nhàng gợi lên bạc môi, mở miệng cười lạnh một tiếng.

"Từ xưa tới nay, thắng làm vua thua làm giặc, các hoàng tử vì tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, đều là càng đấu ngươi chết ta sống. Chỉ có cường giả, mới có thể đi lên ngai vàng cao nhất kia, trở thành vương giả tôn quý nhất Thương Lang Quốc!"

Bạch Thập Nhị mở miệng nói, trên mặt, đều là không che dấu nổi vẻ kiêu ngạo.

Cho dù giờ phút này, trên mặt hắn tái nhợt, vai thì bị trọng thương, đều không tổn hao gì ý chí chiến đấu của hắn.

Đồng Nhạc Nhạc thấy vậy, trong lòng không khỏi rung lên một cái.

Chỉ cảm thấy, hiện tại Bạch Thập Nhị, mới thật sự là hắn!