Dưỡng Chồn Thành Hậu, Tà Mị Lãnh Đế Ôn Nhu Yêu

Chương191-1: Đối với ta mà nói, người rất quan trọng (1)



Đồng Nhạc Nhạc mở miệng định cự tuyệt.

Dù sao, nàng đối với Độc Cô Ngạo Phong vốn không có ý, cũng không muốn hắn càng lún sâu thêm nữa, trong lòng nàng đã sớm có một người chiếm lấy toàn bộ .

Tuy nhiên, Đồng Nhạc Nhạc vẫn chưa nói xong thì đột nhiên, bên ngoài hang núi, truyền đến một loạt tiếng bước chân.

Lúc này tiếng bước chân lộn xộn, chứng tỏ đến không ít người!

Nghe vậy, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc ngạc nhiên, lập tức nhanh chóng xoay người, ánh mắt nhìn chăm chú bên ngoài hang núi.

Trong lòng nghi hoặc cùng căng thẳng, chẳng lẽ là những đại hán(*) kia đuổi tới! ?

(*): người đàn ông vạm vỡ

Nghĩ tới đây, Đồng Nhạc Nhạc vô cùng sợ hãi.

Dù sao bây giờ Độc Cô Ngạo Phong đã bị thương, còn nàng một chút võ công cũng không có. Nếu thật sự những đại hán đuổi đến đây, bọn họ chỉ có con đường chết!

Nghĩ tới đây, tim Đồng Nhạc Nhạc bắt đầu đập mạnh lên 'Bịch bịch'.

Có lẽ, nhận thấy được Đồng Nhạc Nhạc sợ hãi, Độc Cô Ngạo Phong nhanh chóng từ trên mặt đất nhảy lên trước, cầm trường kiếm trong tay, bảo vệ chặt chẽ Đồng Nhạc Nhạc ở phía sau.

Bạc môi hé mở, trầm giọng nói.

"Tiểu Nhạc Tử, ngươi đừng lo lắng, ta tuyệt đối không sẽ để ngươi xảy ra chuyện gì, trừ khi ta chết!"

Độc Cô Ngạo Phong mở miệng, giọng điệu vô cùng kiên định.

Nghe vậy, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc chấn động.

Ngẩng đầu nhìn nam nhân trước mặt đang bảo vệ nàng chặt chẽ.

Chỉ thấy trên người nam nhân quấn nhiều lớp vải, vai bị thương nặng, trên gương mặt tuấn tú bởi vì mất máu quá nhiều mà hoàn toàn tái nhợt.

Đồng Nhạc Nhạc nhận thấy, lúc này Độc Cô Ngạo Phong vô cùng suy yếu, hắn chỉ cố gắng chống đỡ mà thôi.

Tuy nhiên, cho dù như thế, hắn lại nhảy ra bảo vệ nàng. . .

Nghĩ tới đây, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc nói không có cảm động là giả.

Dù sao, có được nam nhân che chở yêu thương như thế, là mơ ước của mỗi nữ nhân .

Chỉ tiếc, kiếp này lòng của nàng đã dành cho người khác, đối với Độc Cô Ngạo Phong, chỉ có tiếc nuối. ... .

Nhưng mà, bây giờ không phải là lúc nàng suy nghĩ những điều này.

Có lẽ, nàng sống không quá hôm nay . . .

Nghĩ tới đây, trong đầu Đồng Nhạc Nhạc nhanh chóng xuất hiện khuôn mặt tuấn tú bóng dáng cao lớn của Huyền Lăng Thương. . .

Huyền Lăng Thương, ngươi rốt cuộc ở nơi nào! ?

Bây giờ, nàng nhớ đến hắn. . .

Trong lúc lòng Đồng Nhạc Nhạc vừa căng thẳng sợ hãi vừa bi thương, ánh mắt nhìn phía cửa hang động, không che dấu sự căng thẳng lo lắng.

Trong lúc lòng Đồng Nhạc Nhạc hốt hoảng lo sợ, vài đại hán đi vào bên trong hang núi.

Bởi vì đưa lưng về phía ánh sáng, Đồng Nhạc Nhạc không thấy rõ dáng vẻ những người này, chỉ là thấy đối phương cầm đao, trong lòng cảm thấy kinh hoàng .

Tuy nhiên, sau một khắc, nghe thấy đại hán đến đây, nhìn Độc Cô Ngạo Phong, vội vàng quỳ một gối xuống, tràn đầy một mực cung kính mở miệng nói.

"Mạt tướng tới trễ, thỉnh Thập Nhị hoàng tử thứ tội!"

Chỉ thấy mấy đại hán kia đồng thanh lên tiếng mở miệng, âm lượng không lớn, nhưng đủ để nhìn ra võ công thâm tàng bất lộ.

Nghe vậy, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc giật nảy lên một cái, mở to đôi mắt, tràn đầy kinh ngạc nghi hoặc.

Độc Cô Ngạo Phong nghe được những lời người mới đến nói, cơ thể vốn đang căng thẳng, không khỏi buông lỏng, bạc môi hé mở, mở miệng nói.

" Bình thân!"

"Tạ Thập Nhị hoàng tử!"

Nghe được lời của Độc Cô Ngạo Phong, họ nhanh chóng mở miệng nói, sau đó vội vàng đứng lên .

Nghe Độc Cô Ngạo Phong và mấy người này nói chuyện, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc biết, vài đại hán này là thuộc hạ của Độc Cô Ngạo Phong, vốn trái tim đang thắt lại thật chặt, rốt cuộc cũng buông lỏng.

Trong lúc Đồng Nhạc Nhạc thở phào nhẹ nhõm, có lẽ Độc Cô Ngạo Phong nhận thấy được cái gì, khuôn mặt tuấn tú hơi thay đổi, cười một tiếng an ủi Đồng Nhạc Nhạc.

"Ngươi yên tâm được rồi, những người này đều là tâm phúc của ta."

"Ừ."

Nghe được lời nói của Độc Cô Ngạo Phong, Đồng Nhạc Nhạc nhẹ nhàng gật đầu.

Vị đại hán đứng đầu nhìn thấy vết thương trên người Độc Cô Ngạo Phong, lập tức liền nhăn chân mày, mở miệng lo lắng nói.

"Thập Nhị hoàng tử, ngài bị thương! ?"

Nghe được lời nói của đại hán, Độc Cô Ngạo Phong nhẹ nhàng nâng tay lên, ra hiệu hắn đừng căng thẳng, lập tức, bạc môi hé mở, mở miệng nói.

"Chỉ là vết thương nhỏ thôi, mới vừa rồi tại nhà trọ bị người của Bát hoàng đảng ám sát, bây giờ đã không sao."

Tuy là Độc Cô Ngạo Phong nói như thế, vị đại hán nhanh chóng từ trong ngực móc ra một bình thuốc mỡ, lập tức đổi mới thuốc băng bó cho Độc Cô Ngạo Phong.

Độc Cô Ngạo Phong thấy vậy, cũng không có ngăn cản hắn.

Sau khi chờ đợi đại hán giúp hắn băng bó xong, chỉ thấy bên ngoài, đại hán đeo đao không nhịn được đi vào.

Lúc đại hán nhìn thấy Độc Cô Ngạo Phong, đầu tiên là quỳ một gối xuống, hành lễ, cuối cùng, mới mở miệng nói với Độc Cô Ngạo Phong.

"Khởi bẩm Thập Nhị hoàng tử, vừa rồi thuộc hạ gặp phải sát thủ của Bát hoàng đảng, toàn bộ sát thủ đã bị thuộc hạ giải quyết."

"Ừ, như thế rất tốt."

Độc Cô Ngạo Phong nghe vậy, đầu tiên là gật đầu, sau đó cùng vài đại hán bàn bạc kế sách gì đó.