Từ nhỏ thân là cô nhi, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc biết cảnh chịu đói qua ngày là như thế nào.

Nghĩ đến, tiểu cô nương này, tuổi nhỏ như vậy phải tự thân bán hoa kiếm tiền, vừa nhìn quần áo trên người liền biết cuộc sống quá khổ.

Vì vậy, lúc tiểu cô nương kia mang theo lẵng hoa chậm rãi đi tới, Đồng Nhạc Nhạc lập tức vẫy vẫy tay ra hiệu gọi tiểu cô nương kia.

Dù sao, mới rồi cô bé ở dưới lầu một mực bán hoa cũng không người nào mua giúp. Hiện tại nhìn thấy có người vẫy vẫy tay đối với mình, hơn nữa là một nữ nhân trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp như thế, khiến tiểu cô nương trên mặt đầu tiên là sửng sốt, sau khi phục hồi tinh thần lập chạy về phía Đồng Nhạc Nhạc.

"Vị tỷ tỷ này, người cần phải mua hoa sao? Ta nói hoa này đều là vừa mới hái xuống, rất thơm lại rất đẹp đây! Tỷ tỷ người liền mua giúp ta vài bông chứ!?"

Tiểu cô nương mở miệng, nói năng dè dặt,âm thanh nhẹ nhàng, ánh mắt nhìn như vậy càng làm Đồng Nhạc Nhạc thương cảm. Khiến Đồng Nhạc Nhạc thấy lập tức sinh lòng thương tiếc.

Hé làn môi hồng, Đồng Nhạc Nhạc vẻ mặt sảng khoái mở miệng nói

"Chỗ này bao nhều tiền, ta mua toàn bộ cho ngươi"

Tiểu cô nương nghe vậy, trên mặt lập tức sửng sốt, hiển nhiên chưa từng nghĩ đến Đồng Nhạc Nhạc hào phóng như thế.

Đôi mắt trợn lên một cái, ánh mắt nhìn Đồng Nhạc Nhạc càng là không dám tin và kinh ngạc

"Tỷ tỷ người thật sự mua giúp ta toàn bộ chỗ hoa này?"

Đồng Nhạc Nhạc thấy vậy, lập tức gật đầu, mở mmiệng cười nói

"Ha hả, chẳng lẽ còn giả bộ sao!? Hoa này ta đều phi thường thích! Cho nên ta mua toàn bộ,đây tiền này đủ không!? "

Đồng Nhạc Nhạc nói, vừa móc ra năm mươi lượng bạc từ trong lòng ngực rồi đưa cho tiểu cô nương.

Tiểu cô nương thấy vậy, đòng mâu lại lần nữa trợn lên một cái, con ngươi chỉ còn thiếu nước từ trong khóe mắt rơi rụng ra ngoài.

"Nha, tỷ tỷ tiền này nhiều lắm..."

Trông thấy dáng vẻ tràn đầy rung động của tiểu cô nương, Đồng Nhạc Nhạc môi hồng cong lên một cái, mở miệng nói

"Tiền này là tỷ tỷ đưa cho ngươi, ngươi nhận đi! Là tiền ta mua hoa của ngươi đấy"

Đồng Nhạc Nhạc vừa nói, vừa nhét số bạc trên tay vào trong lòng tiểu cô nương, lại nhắc lẵng hoa vào tay mình.

Đưa tay nhẹ nhàng vuốt những bông hoa bên trong lẵng hoa. Chỉ thấy hoa này, đều không phải đóa hoa quý báu gì, nhiều nhất là một chút hoa dại thôi.

Chỉ là hoa này được tết thành vòng hoa, nhìn qua trông rất đẹp mắt.

Đồng Nhạc Nhạc vừa đánh giá chỗ hoa này, trong lòng chợt nảy một ý đùa nghịch, liền đội vòng hoa này trên đầu của mình.

Dù sao trên đầu chính mình không có trang sức gì, mang vòng hoa này vừa khéo.

Trong lòng Đồng Nhạc Nhạc mải nghĩ, cũng không hề chú ý tới ánh mắt của mọi người bên trong khách sạn, giờ phút này đang gắt gao nhìn nàng chằm chằm.

Lan Lăng Thiệu Giác đang im lặng ngồi ở cách đó không xa , cũng không ngoại lệ.

Ở trong kinh thành, nguời mua giúp tiểu cô nương không ít, mọi người thấy bình thường không ai để ý đến.

Tuy nhiên tiểu nữ tử này lại mua toàn bộ hoa của tiểu cô nương, hơn nữa còn trả nhiều như vậy.

Hoa này căn bản rẻ mạt, chỉ là Lan Lăng Thiệu Giác biết, đây là tâm ý của tiểu nữ tử.

Thấy vậy, trong lòng Lan Lăng Thiệu Giác không khỏi thán phục.

Thật sự là một tiểu nữ tử tâm ý lương thiện.

Lại thấy nữ tử này sau khi mua hoa xong liền nghịch ngợm đội vòng hoa kia ở trên đầu.

Hôm nay nàng mặc một chiếc váy dài màu hồng nhạt, trên đầu lại không có món trang sức nào cũng toát lên vẻ thanh nhã thoát tục.

Hiện nay, những bông hoa tươi nõn nà đủ loại màu sắc kia, khi đội trên đầu khíến cho nàng nhìn qua càng xinh đẹp hơn người , không gì sánh được.

Thấy vậy trong lòng Lan Lăng Thiệu Giác không khỏi nhói lên một cái, ánh mắt nhìn Đồng Nhạc Nhạc càng là có thêm phần si mê mà chính mình không nhận thấy.

Đối với tâm tư của Lan Lăng Thiệu Giác, Đồng Nhạc Nhạc không biết.

Giờ phút này, nàng vừa ngắm nghía hoa tươi bên trong lẵng hoa, lại thấy tiểu cô nương này vẫn còn ngơ ngác đứng ở nơi đó, không khỏi cười để cho nó trở về.

Tiểu cô nương mới đầu là không dám tin, nhưng mà, lại thấy dáng vẻ hiền lành của Đồng Nhạc Nhạc, thì trong lòng biết chính mình hôm nay gặp được quý nhân, liền cũng không có từ chối.

Cầm lấy năm mươi lượng bạc kia, liền nhanh chóng rời đi.

Sau khi thấy tiểu cô nương kia rời khỏi Đồng Nhạc Nhạc chỉ là cong môi nhẹ nhàng cười một tiếng.

Chỉ cảm thấy, tự mình làm một chuyện tốt, tâm tình đặc biệt sung sướng.

Liền ngắm nghía chỗ hoa ở trên tay , Đồng Nhạc Nhạc không nhịn được chun mũi nhẹ nhàng ngửi một cái.

Chỉ cảm thấy chỗ hoa tươi này, mùi hoa thoảng vào mũi, sao mà dễ ngửi.

Vì vậy, không khỏi khiến Đồng Nhạc Nhạc ngửi rất lâu, đều không nỡ buông...ra.

Tuy nhiên, không biết qua bao nhiêu thời gian, Đồng Nhạc Nhạc đột nhiên cảm giác được đầu hình như có hơi choáng váng.

Cảm giác được thân thể không khỏe, Đồng Nhạc Nhạc đại mi không khỏi nhẹ nhàng cau lại một cái, trong lòng nghi hoặc không thôi.

Như thế nào mới vừa rồi vẫn còn yên lành, hiện tại, lại đột nhiên choáng váng đầu đây! ?

Trong lòng Đồng Nhạc Nhạc nghi hoặc, phía sau Đồng Nhạc Nhạc hai cái tiểu nha đầu hầu hạ, có lẽ cũng là nhận thấy được trên mặt Đồng Nhạc Nhạc khác thường.

Lập tức vội vàng tiến lên, mở miệng lo lắng hỏi. "Nhạc tiểu thư, ngươi làm sao vậy! ?"

"Đúng vậy, ngươi phải chăng là thân thể không khỏe a! ? Nếu không, chúng ta điều ngươi đi khám đại phu! ?"

Nghe lời nói hai tiểu nha đầu , đôi môi đỏ mọng của Đồng Nhạc Nhạc đầu tiên là nhẹ nhàng cong lên một cái, mở miệng nói.

"Ta không sao, được rồi, chúng ta đi ra ngoài đi!" Nhớ lại nhiệm vụ hôm nay, Đồng Nhạc Nhạc lập tức kiềm chế sự khó ở trong người.

Chậm rãi đứng lên từ chỗ ngồi, Đồng Nhạc Nhạc muốn xoay người xuống lầu, không ngờ, lại bị tiểu nhị của quán đâm thẳng vào.

Trên tay tiểu nhị kia, chính lúc cầm một cái đĩa thức ăn, giờ phút này, toàn bộ đổ vào trên người Đồng Nhạc Nhạc .

Đối với chuyện này, Đồng Nhạc Nhạc trở tay không kịp, muốn tránh nhưng đã là không còn kịp rồi.

Cùng với 'loảng xoảng' một tiếng, trang phục trên người Đồng Nhạc Nhạc , đã bị thức ăn bám đầy người .

Thấy vậy, Đồng Nhạc Nhạc không nhịn được giật mình la lên một tiếng, mở to đôi mắt, tràn đầy kinh ngạc ngạc nhiên.

Hai tiểu nha đầu ở sau lưng nàng thấy vậy, lập tức vội vàng tiến lên, cuống quít căng thẳng hỏi. "Nhạc tiểu thư, ngươi làm sao vậy! ? Ngươi không sao chớ! ?"

"Ngươi đi đường nào vậy! ? Đang yên lành, lại đụng vào tiểu thư nhà chúng ta!"

Trong đó tiểu nha đầu, thấy Đồng Nhạc Nhạc cả người đầy mỡ, không khỏi quay đầu, mở miệng chất vấn/ tiểu nhị kia của quán.