Bắt đầu từ khi nàng đi tới triều đại này, quen biết Huyền Lăng Thương, nàng liền bất tri bất giác ỷ lại vào nam nhân này, cũng biến nam nhân này trở thành chỗ dựa duy nhất của mình .

Mới đầu, đối với việc chính mình bị biến thành một con tiểu điêu, nàng nản lòng thoái chí. Nhưng khi được nam nhân ôn nhu che chở , nàng đã từ từ thích ứng .

Cũng không từng nghĩ, chính mình còn có thể có một ngày biến thành người!

Nếu như vào trước kia, hẳn là nàng sẽ thật cao hứng.

Chính là hiện tại, dẫu như thế nào thì nàng đều không vui mừng nổi .

Bởi vì, nàng không biết nên như thế nào nói chuyện của mình với nam nhân này .

Nàng sợ hãi, nếu như nàng thực sự nói chuyện của mình với nam nhân này, nam nhân này lại coi nàng là yêu quái thì biết làm sao bây giờ! ?

Đã hưởng thụ thói quen sự ấm cúng được nam nhân này dành cho , khiến cho nàng càng sợ hãi cái lạnh lẽo của cô đơn tịch mịch .

Chính là hiện tại, nàng nên làm cái gì bây giờ! ?

Trời ạ. . .

Liền vào lúc trong lòng Đồng Nhạc Nhạc lo lắng bất đắc dĩ, khóc không ra nước mắt , đột nhiên, nam nhân vốn là quan trong đối với nàng, phảng phất như nhận thấy được cái gì, bỗng quay người lại. . .

Một đôi mắt hạnh sắc bén liền nhìn thẳng về hướng nàng!

Mặc dù có tấm nắp gỗ che đậy, chỉ là, nam nhân kia có ánh mắt vô cùng sắc bén , làm cho Đồng Nhạc Nhạc giật mình trong lòng!

Chẳng lẽ là, Huyền Lăng Thương đã phát hiện chỗ nàng trốn ở đây ! ?

Nghĩ tới đây, Đồng Nhạc Nhạc sợ hết hồn hết vía.

Phảng phất như ứng nghiệm với suy nghĩ của nàng , chỉ thấy nam nhân tuấn tú đứng ở cách nàng không xa , giờ phút này đúng là đang điềm tĩnh bước đến gần. Từng bước từng bước đang đi về phía nàng .

Thấy vậy, Đồng Nhạc Nhạc chỉ cảm thấy trái tim mình cơ hồ như bị thít chặt lại !

Trong lòng vô cùng hỗn loạn, tiếng tim đập 'bịch bịch bịch' cứ nhảy nhanh như vậy, phảng phất có một con hươu sao đang không ngừng hấp tấp chạy trong ngực nàng . . .

Cùng với nam nhân càng đi đến gần, từng bước từng bước, đôi mắt Đồng Nhạc Nhạc càng là mở to.

Đặc biệt, khi nàng nhìn thấy, nam nhân đang từ từ vươn cánh tay thon thả kia về hướng nàng.

Chết mất!

Bị phát hiện ! ! !

Trong lòng Đồng Nhạc Nhạc nghĩ thế, cuối cùng, càng là tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt!

Phảng phất người đang chịu thi hành án tử hình , trong nháy mắt đại đao chặt xuống liền sợ hết hồn hết vía, đầu óc hoàn toàn trống rỗng!

Tuy nhiên, liền vào lúc Đồng Nhạc Nhạc cho là, lần này đây chính mình khẳng định sẽ bị phát hiện. Đột nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng kêu giật mình của một người thị vệ

"Ai! ? Ai ở bên kia! ?"

Cùng với âm thanh của thị vệ kia, Huyền Lăng Thương đứng ở phía trước vại nước nàng nấp, tức thì lắc mình, cả người liền xông ra ngoài nhanh như chớp giật .

Cùng với Huyền Lăng Thương rời đi, những người khác vốn đang ở trong Ngự Thiện Phòng cũng vội vã đi theo ra ngoài.

Cùng với tiếng bước chân kia càng lúc càng xa, dần dần , Ngự Thiện Phòng vốn là tiếng người xôn xao lập tức trở nên lặng ngắt như tờ.

Bốn phía hoàn toàn im lặng. Tĩnh lặng, phảng phất có thể nghe rõ được tiếng tim đập của mình.

Chỉ là, lắng nghe động tĩnh bên ngoài, trong lòng biết bên ngoài đã không có ai , Đồng Nhạc Nhạc chỉ cảm thấy hòn đá đang đè chặt trên lòng rốt cục rơi xuống.

May là, bọn họ đều đi.

Thiếu chút nữa, nàng sẽ bị phát hiện . . .

Trong lòng cảm thấy vô cùng may mắn, Đồng Nhạc Nhạc càng là từ từ đưa tay, nhẹ nhàng đẩy cái nắp gỗ trên đỉnh đầu ra, lập tức, cả người liền chậm rãi đi ra từ trong vại nước .

Khi Đồng Nhạc Nhạc đi ta từ trong vại nước , toàn thân cũng không có một chỗ nào khô .

Những giọt nước trên người không ngừng rơi xuống, khiến cho mặt đất ướt rườn rượt.

Nhìn mình có vẻ toàn thân nhếch nhác , Đồng Nhạc Nhạc có hơi khóc không ra nước mắt.

Hơn nữa, trong lòng càng là mơ hồ quá chừng.

Nàng bây giờ, đã là người.

Chính là, thế giới rộng lớn, lại phảng phất đã không có chỗ cho nàng dung thân .

Hiện tại, nàng hoàn toàn không thể lại sống ở bên trong hoàng cung . Nếu như bị Huyền Lăng Thương phát hiện, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.

Chính là, nếu như nàng không ở hoàng cung, còn có thể đi nơi nào! ?

Trời ạ! ?

Nàng nên làm cái gì bây giờ! ? Rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ! ?

Càng nghĩ, trong lòng Đồng Nhạc Nhạc càng là bất lực, càng là ủy khuất.

Cuối cùng, trong mũi cay cay, trước mắt lập tức tuôn trào ra.

Liền vào lúc trong lòng Đồng Nhạc Nhạc vô cùng khổ sở, nàng cũng không hề chú ý tới. Vào đúng thời điểm này, trên người nàng từ từ phát ra một vầng ánh sáng trắng mượt mà .

Vầng sáng kia rất yếu ớt, chỉ là chợt lóe lướt qua.

Nhanh đến mức làm cho không người nào có thể phát hiện được . . .

Đối với điểm này, Đồng Nhạc Nhạc tự nhiên không rõ ràng lắm.

Nàng giờ phút này , đang đắm chìm trong đau thương .

Chỉ cảm thấy nước mắt không ngừng lăn xuống tốc tốc từ khóe mắt nàng. Vì vậy, không nhịn được đưa tay đi lau nước mắt trên mặt . Đợi đến lúc hoàn toàn bình tĩnh trở lại, thì suy nghĩ tiếp sau này nên làm như thế nào.

Tuy nhiên, vào lúc Đồng Nhạc Nhạc định đưa tay lau nước mắt , nàng thấy tay mình , a, không, đã biến thành móng vuốt lông xù kia. Đồng Nhạc Nhạc chỉ cảm thấy 'Ầm !' một tiếng, đầu óc lập tức trống rỗng!

Đôi mắt mở to, mặt mày đầy vẻ ngạc nhiên!

Trời ạ!

Bây giờ, như thế nào nàng lại thành Phượng Hoàng Điêu ư ! ?

Nhìn móng vuốt lông xù này! Không phải Phượng Hoàng Điêu mới có sao! ?

Chẳng lẽ là, nàng đã từng là người! ?

Trong lòng kinh ngạc nghi hoặc. Cuối cùng, Đồng Nhạc Nhạc xoay người, nhanh chóng nhảy lên thành vại nước , lại nhìn vào trong vại nước .

Ánh trăng sáng tỏ, xuyên thấu qua khung cửa sổ mở rộng kia mà êm dịu rắc vào.

Chỉ thấy, cái bóng ở trong vại nước , không hề là thiếu nữ tuyệt sắc khuynh thành kia nữa. Mà là, Phượng Hoàng Điêu lông xù vô cùng khả ái dễ thương! ! ?

"Trời ạ! ? Ta, ta lại biến trở về hình dáng Phượng Hoàng Điêu ! ? Mẹ ơi, thật sự là rất, rất khó có thể tin nổi ! ? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì a! ?"

Đôi mắt Đồng Nhạc Nhạc mở to như quả chuông đồng , không dám tin thì thào tự nói .

Giờ phút này Đồng Nhạc Nhạc chỉ cảm thấy đầu óc hoàn toàn hỗn loạn.

Bởi vì những việc này phát sinh quá đột nhiên, nàng phải tiêu hóa tốt hơn mới được!

Trong lòng rung động kích động, cũng phải cho đến một hồi rất lâu sau thì Đồng Nhạc Nhạc mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù, nàng đã làm người hai mươi ba năm , chính là hiện tại, nàng lại sợ hãi thành người.

Nàng nghĩ, nếu như chính mình một mực là người, như vậy, nàng liền vô phương lại sống chung một chỗ cùng Huyền Lăng Thương .

Chỉ là hiện tại, nàng lại là Phượng Hoàng Điêu người gặp người thích kia. Được Huyền Lăng Thương sủng ái trong lòng. Như vậy, không phải có nghĩa là, sau này nàng có thể ở cùng một chỗ với Huyền Lăng Thương sao! ?

Nghĩ tới đây, Đồng Nhạc Nhạc không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ cần có thể ở chung một chỗ với Huyền Lăng Thương, coi như cả đời nàng làm Phượng Hoàng Điêu, thì nàng cũng là cam tâm tình nguyện.

Liền vào lúc trong lòng Đồng Nhạc Nhạc thở phào nhẹ nhõm , đột nhiên một cơn gió đêm thổi tới. Đồng Nhạc Nhạc chỉ cảm thấy một cơn rùng mình chạy khắp cả thân thể, vì vậy, không nhịn được hắt hơi một cái thật mạnh.

Toàn thân run rẩy một phen, Đồng Nhạc Nhạc nhìn thấy toàn thân mình đang bị ướt rườn rượt .

Nàng nghĩ, nơi đây không nên ở lâu, có lẽ trước hết nàng làm khô bộ lông rồi lại trở về đi thôi! ?