Nghe thấy Lan Lăng Thiệu Giác hỏi như vậy, Hách Đức lập tức mở miệng đáp.

"Là như thế này, thiếu nữ thần bí xuất hiện lần trước , vừa rồi lại xuất hiện tại điện Dưỡng Tâm . Chúng ta là phụng chỉ đuổi theo, phát hiện thiếu nữ thần bí kia chạy trốn về hướng tới bên này liền đuổi theo đến đây. Xin hỏi Lan Lăng Vương, mới rồi có phát hiện nhân vật khả nghi nào không! ?"

Nghe thấy Hách Đức hỏi như thế, khuôn mặt tuấn tú của Lan Lăng Thiệu Giác có hơi sửng sốt.

"Thiếu nữ thần bí lần trước kia lại xuất hiện à ! ?"

Đối với chuyện này, Lan Lăng Thiệu Giác cũng từng nghe nói qua.

Nghe nói, thiếu nữ thần bí kia đột nhiên xuất hiện ở điện Dưỡng Tâm, sau này lại đột nhiên chạy thoát, thân phận đã trở thành câu đố. Cho dù Huyền Lăng Thương phái đi bao nhiêu người tìm kiếm, thiếu nữ kia phảng phất dường như bỗng nhiên biến mất .

Chuyện này khiến cho Huyền Lăng Thương nghi hoặc không thôi, nhưng vẫn tìm không tìm được thiếu nữ thần bí kia.

Nhưng ngay vào lúc tất cả mọi người gần như không còn nhớ lắm đến sự kiện kia , thì thiếu nữ thần bí kia lại xuất hiện! ? ?

Nghĩ tới đây, Lan Lăng Thiệu Giác trong lòng kinh ngạc, chỉ là, trên mặt vẫn cứ lạnh nhạt như không.

"Mới rồi ta một mực ở nơi này, cũng không thấy thiếu nữ thần bí mà ngươi nói."

"Nếu thế, như vậy thuộc hạ dẫn người đi tìm ở chỗ khác ."

Đối với những lời Lan Lăng Thiệu Giác đã nói, Hách Đức không hoài nghi chút nào.

Nghe vậy, lập tức chắp tay vái Lan Lăng Thiệu Giác, rồi liền xoay người, mang theo thị vệ phía sau vội vã rời đi, đến địa phương khác lại lần nữa triển khai lục soát .

Nhìn thấy một nhóm lớn nhân mã trước mắt vội vã rời đi, bốn phía lập tức trở nên rơi vào im lặng.

Thấy vậy, gương mặt dễ coi của Lan Lăng Thiệu Giác không khỏi nhẹ nhàng cau lại một cái.

Thiếu nữ thần bí kia, rốt cuộc là người phương nào! ?

Mang theo nghi hoặc trong lòng, Lan Lăng Thiệu Giác từ từ quay về tẩm thất.

Ánh mắt quét một vòng bình phong bên kia, chỉ thấy ở đó khói xanh lượn lờ.

Giờ phút này đêm đã khuya, hắn cũng mệt mỏi.

Nghĩ đến ngày mai còn phải dậy sớm !

Nghĩ tới đây, Lan Lăng Thiệu Giác liền lập tức đi tới chỗ bồn tắm , dự định cởi quần áo tắm rửa.

Chỉ là, khi Lan Lăng Thiệu Giác đưa mắt quét một vòng, khi nhìn thấy những cánh hoa ngọc lan nổi trên mặt nước bồn tắm , khuôn mặt tuấn tú không khỏi có hơi sửng sốt.

Vừa rồi, rõ ràng là hắn đã dặn người vớt hết những cánh hoa , làm thế nào hiện tại ở trong bồn tắm lại rắc đầy cánh hoa ngọc lan! ?

Người trong cung thật đúng là sơ ý a. . .

Nghĩ tới đây, Lan Lăng Thiệu Giác chỉ là bất đắc dĩ lắc lắc đầu, sau đó lấy tay từ từ cởi thắt lưng Yêu Đái ra.

Cùng với Yêu Đái bị cởi ra,chiếc trường sam trắng như tuyết cũng bị cởi từng món . . .

Cùng lúc đó, Đồng Nhạc Nhạc lặn ở trong nước, chỉ cảm thấy hiện tại chính mình sắp thiếu dưỡng khí mà chết.

Ngẫm lại, nàng thật đúng là thật đáng thương!

Mỗi lần biến thân thành người, đều là phải trốn ở trong nước . Mỗi một lần, đều đến sợ đến mức chết đi sống lại.

Lần này đây, cũng không ngoại lệ!

Giờ phút này , Đồng Nhạc Nhạc chỉ cảm thấy chính mình đã chịu đựng đến cực hạn.

Nếu như còn tiếp tục nhịn như vậy , khẳng định sẽ chết chắc.

Uống cà phê quá thời hạnđã bị chết một lần , quả thật là nàng không muốn lại bị chết ngạt!

Nghĩ tới đây, Đồng Nhạc Nhạc không đếm xỉa gì nữa !

"Roạt" một tiếng, Đồng Nhạc Nhạc lập tức nhô lên khỏi mặt nước.

Cùng với một đám bọt nước văng khắp nơi, sau khi Đồng Nhạc Nhạc thoát ra khỏi mặt nước liền lập tức thở phì phò hít lấy hít để từng hơi từng hơi .

Chỉ cảm thấy, không khí là đáng quý như vậy ! Nếu như không có không khí, hẳn là nàng phải chết không nghi ngờ a!

Liền vào lúc Đồng Nhạc Nhạc thở hổn hển từng hơi từng hơi , đến khi nhìn rõ ràng cảnh tượng trước mắt, cả người lập tức giống như bị sét giáng giữa trời quang, hoàn toàn đã hóa thành đá . . .

Chỉ thấy, ở trong tẩm thất, đèn đuốc sáng choang, còn ánh nến mờ nhạt lại càng êm dịu chiếu sáng bốn phía, cũng êm dịu rơi trên người nam nhân trước mặt nàng . . .

Chỉ thấy nam nhân trước mặt, rõ ràng là đang dự địnhcởi hết quần áo ra tắm rửa.

Mái tóc đen duỗi thẳng, dài đến tận hông, đã phác họa vô cùng nhuần nhuyễn vóc dáng thon thả của nam nhân kia .

Vai hùm lưng gấu , lồng ngực gọn gàng vững chắc.

Mặc dù không vạm vỡ giống tượng thần Hy Lạp kia , chỉ là nhìn cơ bụng gọn gàng kia, cơ bắp cuồn cuộn nổi vồng thấy rõ ràng, liếcqua liền biết là người quanh năm tập võ .

Từ lồng ngực gọn gàng kia nhìn xuống , là tiểu phúc không có một chút sẹo lồi . . .

Nhìn xuống chút nữa ( editor : ách, nhắm mắt ngay) . . .

'Ầm !' một tiếng, Đồng Nhạc Nhạc chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng.

Đôi mắt mở to, cái miệng nhỏ nhắn càng là há ra thật to. Nàng cũng không hề chớp mắt nhìn thẳng phía trước, đó là ở giữa hai chân nam nhân . . .

Ngao ngao ngao a a a. . .

Thấy rồi, thấy rồi, thấy rồi . . .

A a a a a a a a a. . .

Tuy nói, nàng cùng Huyền Lăng Thương cũng là vẫn luôn tắm rửa cùng nhau. Có điều là, dù nói như thế nào, nàng đều là thiếu nữ . Cho nên, mỗi khi Huyền Lăng Thương cởi dây lưng áo ngoài , nàng đều sẽ lập tức quay lưng lại không dám nhìn .

Nhiều lắm, thì chỉ nhìn một chút vóc người vạm vỡ kia của Huyền Lăng Thương mà thôi.

Lúc này, nàng lại thấy nam nhân hoàn toàn xích lõa .

Hơn nữa, lại còn gần trong gang tấc. . .

Thấy vậy, cả người Đồng Nhạc Nhạc đều ngây ngốc .