"Thị vệ Ngô, có thể con chồn nhỏ không thích ăn bánh Quế Hoa hay không?" Thị vệ bên cạnh lên tiếng nói, thật ra thì bọn họ đã đổi không ít hơn năm loại bánh ngọt cho con chồn nhỏ ăn rồi, nhưng con chồn nhỏ lại cự tuyệt ăn vào.

Ban đầu, bọn họ còn cho là do con chồn nhỏ bị thương chân trước nên mới không đói bụng không muốn ăn cái gì. Vậy mà bây giờ vết thương cũng khá, con chồn nhỏ vẫn không chịu ăn uống. Chẳng lẽ con chồn nhỏ thói quen được bệ hạ nuôi khẩu vị trở nên cao hơn, đối với bánh ngọt ở đây của bọn họ chẳng thèm ngó tới?

Ngô Kiến Phong cũng nghĩ đến khả năng này, gật đầu đối với hai người thị vệ nói: "Các ngươi đi Ngự Thiện Phòng, để bọn họ làm chút bánh ngọt ngon miệng."

Lão giả hết sức tò mò về Vân chồn cho nên vây xung quang Vân chồn, một đôi mắt sáng lóe nhìn chằm chằm quan sát con chồn nhỏ. Ngọn lửa lông tơ trên trán con chồn này phát ánh sáng lập lòe, đặc biệt chói mắt khi ở trong phòng giam tối thui.

"Các ngươi đừng mù quáng làm việc, dù các ngươi làm gì nó cũng sẽ không ăn cơm. Đây là tâm bệnh, có thể trông mong mấy đĩa bánh ngọt có tác dụng gì? Theo lão phu thấy, các ngươi nên mau mau đi tháo gỡ khúc mắc cho nó. Con chồn tuổi còn nhỏ không thể so với con chồn trưởng thành, chỉ cần bỏ đói ba bữa thì tính mạng cũng vô cùng có khả năng mất đi." Lão giả nghiêm túc nói, mặc dù lời này có phần phóng đại nhưng làm như vậy cũng vì muốn tốt cho Vân chồn.

Khó được nhìn thấy một con vật có linh tính như vậy, ngộ nhỡ thật đói đến chết, ông sẽ vô cùng ân hận.

Mặc dù Ngô Kiến Phong không thể nào tin được lời này nhưng điều này cũng gõ một hồi chuông cảnh tỉnh hắn. Nếu con chồn nhỏ chết ở phòng giam, bệ hạ phát giận, bọn họ cũng chịu không nổi.

"Các ngươi chiếu cố Vân chồn thật tốt, ta sẽ đi bẩm báo bệ hạ." Bất luận tình huống thế nào, trước hết xin chỉ thị của bệ hạ dù sao cũng không phải không tốt.

Nhưng nếu sau khi bệ hạ tới con chồn nhỏ vẫn không chịu ăn đồ ăn như cũ thì tội lỗi của hắn cũng có thể giảm bớt đến mức thấp nhất. Không dám chậm trễ hơn nữa, Ngô Kiến nhanh nhẹn đi ra ngoài phòng giam.

Lão nhân nhìn bóng lưng của hắn, nhàn nhạt thở dài một hơi: "Chung quy sẽ không có tiền đồ lớn."

Làm sự tình giấu đầu giấu đuôi, bản thân không có chủ kiến. Tính tình của loại người như thế đã thúc đẩy thành quả sau này của hắn.

Ánh mắt của lão nhân này thật sắc bén, dù nhìn người hay nhìn động vật, cũng có thể làm ra đánh giá. Một cao nhân như vậy thật sự chỉ là một thầy thuốc thú y? Tịch Tích Chi buồn bực ở trong lòng, hai con mắt trong suốt nhìn thẳng vào lão nhân.

Lão nhân có một cổ lực hấp dẫn đặc biệt, tướng mạo hiền lành nhu hòa, cặp mắt sâu hõm kia luôn có thể làm người ta cảm nhận được ấm áp.

Phòng giam yên tĩnh, mấy người cũng không có đề tài có thể nói chuyện với nhau. Giống như thời gian trôi qua rất lâu, Tịch Tích Chi nhàm chán ngáp một cái, cảm giác trong bụng trống không càng ngày càng nghiêm trọng. Người là sắt, cơm là thép, không ăn một bữa, đói bụng đến hoa mắt. Cuối cùng Tịch Tích Chi có thể cảm nhận đích thực được lời này, cũng không biết những người dân nghèo lang thang kia vượt qua từng mùa đông lạnh, mùa hè nóng đó như thế nào?

Ngay khi nàng nghĩ khép lại mí mắt thì một chuỗi tiếng bước chân trầm ổn có lực từ từ truyền vào lỗ tai mọi người.

Người còn chưa tới, giọng nói thái giám đã lanh lảnh hô trước: "Bệ hạ giá lâm!"

Tịch Tích Chi đã nói không cho phép bản thân ôm một loại tâm tư nào với An Hoằng Hàn, tóm lại, nàng là người có tội thì An Hoằng Hàn chính là người ra tay! Nếu không phải An Hoằng Hàn hạ lệnh khoét đi hai mắt của các cung nữ thái giám, nàng cũng không cần tự trách, càng không cần tự phạt mình.

Tạm thời không muốn gặp lại người nọ, Tịch Tích Chi từ từ xoay thân thể tròn trục qua, đưa cái mông hướng về cửa, hết sức không hoan nghênh An Hoằng Hàn đến.

An Hoằng Hàn vừa mới bước vào phòng giam, vừa vặn nhìn thấy động tác này của con chồn nhỏ, nhất thời trong lòng nổi giận. Hắn vừa nghe Ngô Kiến Phong nói con chồn nhỏ không chịu ăn cơm, lập tức buông tấu chương trong tay xuống, liền chạy tới ngay. Vậy mà con chồn nhỏ đưa cái mông quay về phía hắn? Chẳng lẽ muốn hắn mặt nóng đi dán mông lạnh?

"Càng ngày tính khí càng lớn a." An Hoằng Hàn thô lỗ nhắc đến con chồn nhỏ để nó đối diện với mình.

Tịch Tích Chi nhắm hai mắt thật chặt, không nhìn An Hoằng Hàn. Bởi nàng biết, nếu mở mắt ra nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng vạn năm không thay đổi của đối phương thì chút thái độ kiêu ngạo này của mình sẽ biến mất không còn sót lại. Ai kêu Tịch Tích Chi chỉ biết cái thiện sợ hãi điều ác. Chỉ cần gặp phải người mạnh hơn so với bản thân thì ngay lập tức gió thổi chiều nào là nghiềng về chiều đó. Nếu dùng câu dễ nghe để nói lại thì cái này Tịch Tích Chi gọi là ‘ co được dãn được ’.

Quả cầu trắng nhỏ run rẩy đôi chút, trước mắt một khoảng tối đen. Do Tịch Tích Chi không nhìn thấy đối phương nên cũng không rõ ràng lắm vẻ mặt đối phương rốt cuộc thuộc loại nào, trong lòng không ngừng suy đoán. Ngộ nhỡ An Hoằng Hàn nổi giận đến chút sức lực phản kháng mình cũng không có a. Vừa nghĩ tới đám cung nữ thái giám kia, giống tình cảnh với nàng, chút tinh thần gan dạ lại chui ra từ đáy lòng.

Mãi không thấy hành động của đối phương chỉ nghe thấy một âm thanh lạnh lùng vang lên: " Bưng bánh ngọt lên."

Mấy tên thái giám đi theo, trong tay mỗi người đều bưng một đĩa bánh ngọt. Bọn họ đứng thành một hàng ngang ở trước mặt An Hoằng Hàn, hai tay dâng cái đĩa, khom lưng nâng lên.

An Hoằng Hàn tiện tay cầm một khối, bóp thành khối vụn thật nhỏ, nâng cằm Tịch Tích Chi lên, cũng không để ý Tịch Tích Chi đang ra sức phản kháng, trực tiếp đút vào trong miệng, "Trẫm không phải giam ngươi hai ngày sao, ngươi liền náo loạn nhịn ăn cho trẫm xem a."

Người nào náo loạn với ngươi? Nàng đang vì bản thân đã mắc tội, chuộc tội!

Miệng vừa mới đóng mở mấy cái, vừa vặn nhai đến khối bánh ngọt thơm giòn kia. Bánh ngọt mang theo chút vị ngọt, vào miệng đã tan, trong miệng đều là một cỗ hương vị ngọt ngào.

Một ngày chưa hề ăn đồ ăn, Tịch Tích Chi đã sớm đói đến nỗi ngực dán vào lưng rồi, thưởng thức đến bánh ngọt có vị ngon như vậy, trong lòng nhịn không được nghĩ muốn nhiều hơn. Nhưng chấp niệm của nàng lại kiên định nói cho nàng biết, nàng không thể có lòng tham như vậy. Nàng phải chuộc tội, tội này không chuộc, lương tâm sẽ cắn rứt!

Nuốt khối bánh ngọt kia vào trong miệng, Tịch Tích Chi đóng chặt miệng của mình, nghiêng đầu đi. Mặc ngươi dụ dỗ uy hiếp thế nào nàng cũng không há mồm.

Lão nhân đứng lên từ dưới đất, chỉnh sửa trường sam* một chút, "Bệ hạ, ngài làm như vậy cũng không được. Con chồn nhỏ này tự mình suy nghĩ không thông, cứng rắn phải chui vào ngõ cụt, ai trong chúng ta cũng không có biện pháp. Trừ phi cởi bỏ khúc mắc cho nó, nếu không sớm muộn sẽ bị chết đói." (*trường sam: áo dài quá đầu gối kiểu Trung Quốc ngày xưa)

Lão nhân, ngươi làm ta sợ à? Tùy tiện đói mấy bữa người cũng không chết đói.

Chẳng qua hiểu rằng lão nhân đang vội vã giúp mình, trong lòng Tịch Tích Chi vẫn vô cùng cảm kích ông.

Lúc này ánh mắt An Hoằng Hàn mới dời đến trên người lão nhân, Ngô Kiến Phong nhìn lên, nói giới thiệu: "Bệ hạ, vị này là thầy thuốc thú ý tìm thấy ngày hôm nay."

An Hoằng Hàn quan sát lão nhân mấy phen, khóe mắt liếc một cái, "Nó có thể có khúc mắc gì? Mỗi ngày không lo ăn, không lo mặc." Nhớ tới giọt nước mắt kia, suy nghĩ An Hoằng Hàn lại dần bay xa.

Có lẽ, có thật.

" Tại sao nó mất hứng, làm sao lão phu biết được? Lão phu cũng chỉ là dân thường, không hiểu tâm tư con chồn nhỏ." Lão nhân nói ngược lại rất đúng, không chỉ nghe lọt tai, mà cũng cảm thấy ông là người rộng lượng.

Lão nhân này không đơn giản.

Nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông con chồn nhỏ, An Hoằng Hàn dường như đã đoán được vì sao con chồn nhỏ tuyệt thực trong đau khổ. May mắn hắn để tâm nhiều đến nó, sợ con chồn nhỏ chui vào trong ngõ cụt sẽ không thoát ra được, chỉ sai người tạm thời bắt giữ cung nữ thái giám.

"Ngô Kiến Phong, truyền lệnh xuống, thả đám cung nữ thái giám thôi." So sánh với con chồn nhỏ, tính mạng đám cung nữ thái giám kia không đáng giá nhắc đến ở trong mắt An Hoằng Hàn.

Vì bọn họ, mà mất đi con chồn nhỏ, dù suy tính như thế nào đều cảm thấy cực kì không đáng.