Bóng đêm đen như mực, một dãy đèn lồng chiếu sáng hành cung(1) tĩnh lặng.

(1)Hành cung: hành lang trong cung, ý nói đường đi trong cung.

Con chồn nhỏ không an tĩnh cứ lăn lộn qua lại trong ngực An Hoằng Hàn, cả người toàn mùi thuốc, ngửi phải khiến nàng thật khó chịu. Nàng giơ móng vuốt lên, đặt trước mũi ngửi ngửi, rồi lại quay ra ngửi mùi đám lông tơ trên bụng.

Nàng nâng mắt nhìn lên An Hoằng Hàn, sao hắn không chán ghét mùi thuốc khó ngửi trên người nàng nhỉ? Hay do mũi của hắn bị tắc, không tức giận do không ngửi thấy? Suy nghĩ vấn đề trên, Tịch Tích Chi lập tức bác bỏ.

"Ngươi còn dám lộn xộn, trẫm liền ném ngươi xuống để tự mình đi." An Hoằng Hàn đè lại con chồn nhỏ trong ngực, kể từ khi ra khỏi điện Bàn Long, con chồn nhỏ chưa từng thôi không lộn xộn, nó có mấy lần suýt chút nữa bị rơi xuống đất.

Đầu nhỏ ló ra nhìn xuống mặt đất, Tịch Tích Chi lắc đầu một cái, nằm đàng hoàng ở trong ngực An Hoằng Hàn. Có công cụ An Hoằng Hàn thay cho việc đi bộ, nàng mới lười xuống đất để đi bộ. Huống chi, nàng phải chạy theo cật lực mới có thể đuổi kịp bước chân mọi người, thế đợi nàng chạy đến cung Phượng Tường chắc phải mệt nằm úp sấp xuống đất rồi.

Nghĩ đến lão thái hậu kia, Tịch Tích Chi rất tò mò An Hoằng Hàn sẽ báo thù cho nàng như thế nào.

Đổi thành mọi ngày, lúc này, An Hoằng Hàn đã sớm đi ngủ rồi. Song khi bọn họ đến, trong cung Phượng Tường vẫn có người đang phải khổ sở chịu đựng nỗi đau.

Vừa bước vào cung Phượng Tường, lỗ tai Tịch Tích Chi dựng lên nghe trận tiếng kêu thảm thiết làm người khác phải tan nát cõi lòng. Đã muôn như vậy về đêm còn không đi ngủ, ai mà khóc bi thảm thế, đây là muốn dọa người sao? Trong lòng Tịch Tích Chi không nhịn được oán trách, nhưng ngay sau đó vừa nghĩ đến nhất định là lão thái hậu ác độc lại đang trách phạt người nào.

Thì ra không chỉ mình nàng phải chịu đựng Thái hậu ra tay ngoan độc còn có trăm vạn đồng bào khác!

Chít chít. . . . . .Hãy để nàng đảm đương làm anh hùng một lần, giải cứu đồng bào đang ở sâu trong biển lửa kia! Tịch Tích Chi dùng cả bốn chân giống như con gấu Koala leo lên xuống bắp đùi An Hoằng Hàn, nhanh chóng bò xuống dưới.

Thái giám đi theo đến nhìn thấy, hai con mắt trừng lớn như chuông đồng. Con vật này chẳng lẽ coi bắp đùi bệ hạ như thân cây hả?

Sắc mặt An Hoằng Hàn cũng khó coi, nhìn con chồn nhỏ lén lút núp phía sau cửa, đầu nhỏ thò vào nhòm ngó bên trong đại điện, nhưng vẫn chậm chạp không chịu vào.

“Thế nào vừa rồi còn tỏ vẻ dũng cảm còn bây giờ lại ghé vào chỗ này không dám đi vào?" An Hoằng Hàn dùng mũi chân khẽ đạp con chồn nhỏ lay động, lông mày hơi nhíu lại.

Cái nhìn kia tràn đầy châm chọc, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy sâu trong đôi mắt hắn mang theo chút đùa giỡn.

Mặc dù biết đây là phép khích tướng, Tịch Tích Chi vẫn mặt dày mày dạn nhảy vào bẫy của An Hoằng Hàn. Có An Hoằng Hàn làm chỗ dựa, sống lưng của Tịch Tích Chi ưỡn thẳng, nâng ngực lên, là cái thứ nhất ngông nghênh đi vào đại điện.

Trong đại điện, hai người thị vệ đang thi hành hình phạt với một cung nữ, trường côn to bằng cánh tay không ngừng đập vào cái mông vị cung nữ, tiếng kêu thảm thiết được phát ra từ trong miệng nàng.

Âm thanh cung nữ rất chói tai, tiếng kêu vô cùng thảm thiết. Tịch Tích Chi dùng hai móng vuốt che lại lỗ tai của mình, kêu lên ‘chít chít’.

Sự xuất hiện của nàng rất nhanh dẫn tới chú ý của mọi người. Thái hậu ngồi ở ghế phía trên rùng mình nhìn hướng sau lưng con chồn nhỏ, quả nhiên không ngoài dự đoán, An Hoằng Hàn đang cất bước đi về phía bên này.

"Sắc trời đã tối, hoàng thượng không qua đêm ở chỗ phi tần, đi tới nơi này của ai gia làm gì?" Thái hậu đứng lên, một cung nữ nâng đỡ nàng ta bước xuống, đầu ngón tay nàng ta đeo bộ móng tay bằng ngọc phỉ thúy tượng trưng cho thân phận cao quý.

"Liên tục nghe thấy tiếng kêu thảm thiết trong cung nên trẫm liền đi tới xem một chút." An Hoằng Hàn ngoắc tay với tên thị vệ kia, ra lệnh bọn họ tạm ngừng, tránh làm ầm ĩ đến cuộc nói chuyện giữa hắn và Thái hậu.

Mặc dù thị vệ thuộc người hầu trong cung Phượng Tường nhưng lời nói của vua một nước ai dám cãi? Lúc này tất cả dừng lại mọi động tác.

Thái hậu mới không tin lời nói bừa đó, cung Phượng Tường cách khá xa điện Bàn Long, cho dù âm thanh lớn hơn nữa cũng không thể truyền tới chỗ An Hoằng Hàn bên kia được. Vô sự bất đăng điện tam bảo(2), An Hoằng Hàn tới đây nhất định có lý do. Ngửi thấy mùi thuốc phiêu đãng trong không khí, ánh mắt Thái hậu nhìn vào thân con chồn nhỏ.

(2)Vô sự bất đăng điện tam bảo: câu ý chỉ không có việc gì thì sẽ không đến.

"Bệ hạ biết?" Xem ra bất luận che giấu tai mắt người khác cỡ nào cũng không tránh khỏi ánh mắt của An Hoằng Hàn.

"Mẫu hậu, trẫm cho rằng. . . . . . Chúng ta tất yếu cần nói chuyện một mình với nhau."

Lời nói chứa đựng khí lạnh làm cả người Thái hậu đổ mồ hôi lạnh.

Cung nữ thấp giọng nức nở, âm thanh khóc lóc rối rít tràn ngập trong đại điện.

Tịch Tích Chi bước đi thong thả, lại gần bên cạnh cung nữ, nâng móng vuốt lông lá lên lau vệt nước mắt trên mặt nàng. Nàng kêu lên hai tiếng ‘chít chit’ muốn nói cho nàng ta đừng khóc.

Cung nữ mới mười lăm mười sáu tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn mỹ lệ ướt đẫm nước mắt kinh ngạc nhìn con chồn nhỏ. Nàng ta dường như không thể tin được một con chồn lại đi an ủi mình. Nhưng động tác tốt bụng xuất phát từ con chồn nhỏ chỉ tạm thời khiến nàng ta quên mất đau thương ngừng khóc.

Tịch Tích Chi liếc mắt nhìn cái mông nàng ta, nơi đó đã là một vùng máu chảy đầm đìa.

‘Chít chít’. . . . . . Kêu hướng An Hoằng Hàn mà đối phương chỉ lo tranh chấp cùng thái hậu. Tịch Tích Chi kéo kéo vạt áo hắn, móng vuốt chỉ vào cung nữ.

An Hoằng Hàn chỉ nhìn thoáng qua, nói: "Trẫm chưa bao giờ chia sẻ sự đồng cảm."

Hắn tới nơi này chỉ vì lấy lại lẽ công bằng cho con chồn nhỏ. Hắn không có tâm tư nhàn rỗi đi trông nom chuyện của người khác.

Có câu 'Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp'. Tịch Tích Chi đã từng được giáo dục phải làm người tốt bụng nên đương nhiên gặp phải chuyện này sao có thể bỏ mặc không quan tâm? Nàng kêu ‘chít chít’ lần nữa, không ngừng đi vòng tròn xung quanh An Hoằng Hàn. Cuối cùng thấy hắn thờ ơ, nàng không thể làm gì khác đành sử dụng đòn sát thủ(3). . . . . . Đó là làm bộ dáng đáng yêu. Nàng khéo léo cọ xát bắp chân An Hoằng Hàn, con ngươi trong veo đầy nước, đôi mắt chớp chớp nhìn An Hoằng Hàn.

(3)Đòn sát thủ: đây được hiểu là cách cuối cùng, ra tay thường nhất định thành công, là chiêu độc thường được dùng ở phút cuối.

Hiển nhiên chiêu này rất hữu dụng, An Hoằng Hàn đưa ánh mắt phóng tới trên người cung nữ, hỏi: "Muốn trẫm cứu nàng? Có thể, chỉ cần trước hết liếm liếm cho trẫm?"

Liếm? . . . . . .

Bắt được cái từ này, Tịch Tích Chi đã nhìn thấy hai bàn tay to của An Hoằng Hàn ôm lấy nàng.

Cũng không phải chưa từng liếm, Tịch Tích Chi hết sức chủ động vươn đầu lưỡi liếm lên trên mu bàn tay An Hoằng Hàn.

Lại là loại cảm xúc ấm áp ướt át này. . . . . .

An Hoằng Hàn đột nhiên sinh ra một ý tưởng quái dị, nâng cao con chồn nhỏ lên, ánh mắt nhìn thẳng nó.

"Trẫm chưa nói liếm tay, nếu ngươi liếm gò má của trẫm thì trẫm liền tha tên cung nữ kia, thế nào?"

Nghe điều kiện thế, Tịch Tích Chi tức giận liên tục nhảy bật lên. Dù gì nàng cũng là một con chồn có suy nghĩ, đã liếm liếm tay thì thôi, đằng này liếm mặt thì chẳng khác nào hôn má?

"Không đồng ý?" An Hoằng Hàn đọc được sự phẫn nộ trong đôi mắt nó, lại tiếp tục nói: "Như vậy trẫm có liên quan gì tới sự sống chết của nàng ta?"

Hắn giết người như ma, cái không xem trọng nhất chính là mạng người. Ở trong mắt hắn, chỉ là một cung nữ thì có cũng như không.

Ánh mắt nhìn hướng cung nữ lần nữa, khi chạm đến đôi mắt đầy đáng thương cùng khát vọng trong đó của nàng ta thì Tịch Tích Chi lại đành thỏa hiệp(4). Nếu chỉ liếm liếm có thể đổi được một mạng sống, Tịch Tích Chi đương nhiên không chút do dự nào làm ra lựa chọn.

(4)Thỏa hiệp: ý nói chấp nhận, đồng ý với điều kiện nào đó mà mình không muốn nhưng vẫn phải làm.

Lại gần gò má An Hoằng Hàn, đầu lưỡi trắng trẻo mềm mại đưa ra giống như một cọng lông vũ rơi xuống nước nhẹ nhàng phất qua.

Mặc dù con chồn nhỏ không cam tâm tình nguyện, nhưng An Hoằng Hàn ăn được ngon ngọt(5) vẫn cực kỳ vui vẻ. Hắn vung tay, ra lệnh cho hai tên thái giám, "Dẫn tên cung nữ này đi tìm thái y chữa trị cho nàng ta."

(5)Ăn được ngon ngọt: được hưởng ưu việt, được lợi về mặt nào đó.

Thái hậu cực kỳ tức giận vì bị một người và một chồn xem nhẹ. Nhưng thấy khí thế An Hoằng Hàn phát ra, nàng ta không dám trở mặt với đối phương.

"Bệ hạ, chân tay tên cung nữ kia vụng về làm đổ ly trà, ai gia chỉ dạy dỗ nàng chút thôi. Nhưng nếu bệ hạ tha cho nàng ta lần này thì sẽ khuyến khích tính nết hư hỏng của bọn cung nữ."

An Hoằng Hàn hơi nhíu mày, lạnh lùng nói: "Thái hậu đối với quyết định của trẫm có dị nghị(6)?"

(6)dị nghị: đề nghị khác hoặc ý kiến khác, nói chung là thường chỉ mặt xấu, ý nói không hài lòng về việc nào đó, từ thường dùng để người cấp trên nói với cấp dưới.

Một tiếng ‘ Thái hậu’ làm đối phương cứng người ở tại chỗ. Chỉ lúc An Hoằng Hàn nổi giận mới xưng hô nàng như vậy. Thái hậu nhìn ra thái độ đối phương chuyển biến cũng không dám mở miệng phản bác, " Sao ai gia lại có dị nghị chứ? Bệ hạ là vua một nước, tự nhiên nói cái gì chính là cái đó."

"Cung nữ làm đổ trà chọc giận lão nhân gia người. Vậy con chồn nhỏ trẫm nuôi lại làm chuyện gì mà bị Thái hậu ngược đãi vết thương đầy người đây?" Giọng điệu chất vấn, mỗi một chữ đều đâm trúng tim Thái hậu.

Câu ‘con chồn nhỏ trẫm nuôi’ kia quanh quẩn trong đầu Thái hậu. . . . . . Nhưng câu nói đó đã thể hiện rõ An Hoằng Hàn coi trọng con chồn nhỏ.