Tiểu cô nương cúi đầu thấp đến sắp chạm đến cổ, kìm nén nước mắt không dám khóc lên tiếng.

Cũng do sự tự ti mới thúc đẩy tính cách nàng yếu đuối nhát gan. So với đám công chúa có thân phận tôn quý của bọn họ, thân thế nhà nàng kém rất lớn. Mẫu phi(1) người khác đều là con gái của các đại thần nhưng mẫu phi của nàng chỉ là một tỳ nữ.

(1)Mẫu phi: vừa làm mẹ vừa làm vợ vua.

Thân phận không thể do tự mình lựa chọn, Tịch Tích Chi có cảm giác cùng cảnh ngộ về điểm này, nếu không nàng cũng không xuyên qua thành một con chồn nhỏ. Cảm thấy những công chúa này chuyện bé xé ra to chẳng chút khoan dung. Một đám mang danh hiệu hào quanh ‘công chúa’ lại là người hẹp hòi.

"Trong lòng chúng ta biết là được, lớn tiếng kêu la làm gì, nghĩ để hoàng huynh nghe thấy?" Lục công chúa An Nhược Yên lớn tiếng quát mắng một câu, phất phất áo bào.

Mỗi cử chỉ của nàng ta đều thể hiện phong tình. Mặt mũi xinh đẹp như tiên tử lưu lạc nhân gian.

"Lục. . . . . . Lục tỷ." Cô gái nhỏ luống cuống thì thầm một câu.

"Cái gì Lục tỷ, kêu Bổn cung Lục Hoàng Tỷ, nghi lễ hoàng gia ngươi học người nào vậy!" Thái độ thù địch của An Nhược Yên với tiểu cô nương là lớn nhất, bất kể câu nói nào đều nhằm châm chích cô bé.

"Lục Hoàng Tỷ." Cô gái nhỏ bị buộc đổi cách xưng hô.

Bên cạnh một người công chúa khác tức giận nói: "Năm đó mẹ ngươi làm nô tỳ ở cạnh Hoa Quý Phi đã bị bạc đãi sao? Thế nhưng thừa dịp tiên hoàng uống rượu say, leo lên long sàng tiên hoàng. Theo lời nói của Bổn cung thì mẹ ngươi chính là không biết xấu hổ."

Hoa Quý Phi chính là mẹ đẻ Lục Công Chúa. Cũng vì nguyên nhân này, An Nhược Yên mới ghét nhất cô gái nhỏ có khuôn mặt giống nữ nhân đê tiện đó.

Rất nhiều công chúa cũng dồn dập phỉ nhổ, lỗ mũi hướng lên trời, trừng mắt nhìn cô gái nhỏ.

Cô gái nhỏ uất ức càng chảy nước mắt nhiều hơn, hai tay nhỏ bé đặt ở sau lưng, bất động đứng nguyên tại chỗ.

Chít chít. . . . . . Đều là công chúa sinh ra trong Hoàng thất được không?

Có người mẹ như thế cũng không phải lỗi tiểu cô nương. Cô gái nhỏ chỉ thuần túy bị liên lụy vô tội, có ai có thể lựa chọn mẫu thân của mình là hạng người gì?

"Bớt tranh cãi đi, sai là do năm đó mẫu phi đã nhìn lầm người, nuôi một con chó không biết cảm ơn. Thái hậu đột nhiên mắc phải bệnh lạ, chúng ta cần thương lượng đưa lễ vật gì tới an ủi mới đúng." An Nhược Yên vừa định nhấc chân tiến vào cung điện, ai ngờ đi nửa đường lại ngừng lại.

Nàng ta từ từ xoay người lại, mặt hướng con chồn nhỏ đi tới.

Tịch Tích Chi sợ hãi lui về đằng sau một bước, xoay người lại, liền chạy như bay về sau. Nàng cũng không chọc người nào chớ nhằm về phía nàng. Bốn chân phát huy ưu thế mạnh mẽ chạy về trước mặt. Chạy trốn quá nhanh, trên đường ầm ầm một tiếng, đụng phải bắp chân của người nào đó.

Không những đối phương bi thương, con chồn nhỏ đau đến ngã sấp trên đất.

"Chẳng qua là một con chồn nhỏ, có cái hiếm lạ? Ngoài các ngươi yêu mến ngay cả hoàng huynh cũng coi là bảo bối." Đôi mắt An Nhược Yên sắc bén quét tới lui trên người Tịch Tích Chi, khinh thường ‘hừ’ một tiếng.

Cô gái nhỏ cho rằng đối phương muốn khi dễ Vân chồn, đột nhiên hoàn hồn, đứng cản ở trước mặt con chồn nhỏ. Hàng năm bị người khác chèn ép cùng châm chọc, cô gái nhỏ chẳng còn bao nhiêu can đảm, thân thể phát run liên tục, âm thanh run rẩy nói: "Lục Hoàng Tỷ, nó là hoàng huynh nuôi. . . . . ."

"Chớ mang danh hiệu hoàng huynh ra dọa Bổn cung, ngươi cho rằng Bổn cung sẽ sợ sao?" Hoàng huynh sủng ái nhất muội muội chính là nàng, chỉ là một con chồn nhỏ, có phân lượng nặng bao nhiêu? Ở một mặt nào đó có thể coi là An Nhược Yên rất kiêu ngạo.

Tịch Tích Chi bị đụng choáng váng đầu, không xác định được đông nam tây bắc. Vừa đỡ một chút liền nghe thấy những lời này.

Âm thầm cắn răng nói, chờ An Hoằng Hàn nghiêm mặt xem ngươi, nhìn ngươi có sợ hay không!

Tịch Tích Chi xoa cái mông bị té của mình từ từ đứng lên. Vị Lục Công Chúa này không phải kẻ dễ bắt nạt . . . . .

"An Vân Y, ngươi tránh ra cho Bổn cung! Bổn cung chỉ muốn xem Vân chồn, ngươi khẩn trương làm gì?" An Nhược Yên nói cả họ cả tên cô gái nhỏ, càng nhìn gương mặt đó, càng thấy không vừa mắt. Đặc biệt trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ nhát gan sợ sệt.

Tịch Tích Chi không tin lời dối trá của nàng ta, xoa cái mông, lui về phía sau.

Nhưng An Vân Y không để tâm nhiều thế, âm thanh yếu ớt hỏi: "Thật thế không?"

"Bổn cung lừa ngươi làm gì? Chỉ là một con chồn nhỏ, Bổn cung mới sẽ không tự hạ thấp thân phận so đo với nó." Đẩy ra thân thể thấp bé của An Vân Y, An Nhược Yên nhìn xuống con chồn nhỏ từ trên cao, nói: "Cũng hơn con chồn bình thường một đám lông màu lửa đỏ thôi, hoàng huynh làm gì nâng niu nó ở lòng bàn tay?"

Mấy ngày gần đây, chuyện An Hoằng Hàn sủng ái con chồn nhỏ truyền đi mọi người đều biết. An Nhược Yên cẩn thận nhìn mấy lần, không nhìn ra chỗ gì đặc biệt. Chậm rãi ngồi xổm người xuống, muốn ôm con chồn nhỏ lên, tiếp tục nghiêm túc xem xét.

Đúng lúc này, một tiếng thái giám hô to truyền đến ——"Bệ hạ giá lâm."

Toàn bộ đám công chúa hưng phấn cúi nửa người xuống, hành lễ hướng An Hoằng Hàn, "Tham kiến hoàng huynh."

An Hoằng Hàn tùy ý đáp một tiếng, "Bình thân."

Sau khi hai tiểu cung nữ đi theo con chồn nhỏ, trông thấy sự tình bất thường, thừa dịp mọi người không để ý, chạy về điện Bàn Long bẩm báo cho bệ hạ. Thật may đúng lúc nguy cấp chạy tới. Ngộ nhỡ con chồn nhỏ gặp nguy hiểm gì, các nàng không gánh vác nổi.

"Sao hoàng huynh có thời gian rảnh rỗi đến cung Yên Vưu?” Sắc mặt An Nhược Yên nhanh chóng thay đổi dịu dàng hỏi. Nụ cười thản nhiên luôn trên mặt nàng càng tăng thêm phong thái nàng ta.

Nhưng An Hoằng Hàn ngoảnh mặt làm ngơ đi thẳng tới bên cạnh con chồn nhỏ oomcon chồm nghịch ngợm kia vào trong ngực, "Trẫm chỉ đến tìm nó." Ánh mắt đặt ở trên người mười mấy vị công chúa, nhíu mày, "Các ngươi tụ tập ở đây làm gì?"

An Nhược Yên vừa định trả lời, chẳng ngờ có một âm thanh ruồi muỗi tranh trước nàng nói: "Lục Hoàng Tỷ phân phó bọn muội tới đây để cùng nhau thương lượng đưa tặng thuốc bổ gì cho Thái hậu bồi bổ thân thể."

"Thái Y Viện thiếu gì thuốc? Không cần các ngươi quan tâm chuyện này, đứng ở cung điện chính mình là được." Âm thanh lạnh lẽo thấm khí lạnh truyền vào trong lỗ tai mọi người.

An Vân Y chỉ vô tình trả lời, âm thanh nhỏ bé, không ngờ An Hoằng Hàn sẽ nghe thấy. Nàng mím chặt môi ngẩng đầu lên, đây là lần đầu tiên nàng nói chuyện cùng hoàng huynh. Trong lòng nàng, An Hoằng Hàn giống như thần linh không thể khát vọng.

Lần đầu tiên có thể mặt đối mặt đứng cùng hoàng huynh, nàng mừng rỡ như điên, khóe miệng nở nụ cười.

Nếu như. . . . . . Nếu như nàng có thể giống như Lục Hoàng Tỷ được hoàng huynh sủng ái, thật tốt biết bao?

Thấy nguy hiểm bị giải trừ, Tịch Tích Chi thở ra một hơi. Tại sao nàng có cảm giác. . . . . . Trừ ở bên cạnh An Hoằng Hàn là an toàn, còn lại địa phương khác đều tràn đầy nguy hiểm?

Suy cho cùng vẫn là thân thể nàng quá yếu đuối. Khiến cho nàng sinh ra cảm giác nguy hiểm chưa từng có trước nay, chỉ có nam nhân cường đại như An Hoằng Hàn mới đủ để bảo vệ nàng. Nếu không ở hoàng cung ăn tươi nuốt sống, cái mạng nhỏ của mình nhất định không sống lâu.

Về sau nhất định phải chăm chỉ nịnh bợ người đàn ông này, cố gắng làm hắn vui lòng. . . . . .

Bị người khác vượt lên trước một bước trả lời, An Nhược Yên giận đến xiết chặt vạt áo, căm phẫn liếc An Vân Y một cái.

Đi hai bước về trước, An Nhược Yên cố giả bộ thân mật kéo lấy áo bào An Hoằng Hàn, nũng nịu lắc lắc, "Hoàng huynh đã đến đây rồi, không bằng ở lại cung Yên Vưu dùng bữa?"

An Hoằng Hàn khẽ cau mày, có vẻ mất kiên nhẫn, "Các ngươi ăn đi, trẫm về trước điện Bàn Long."

Không dấu vết rút cánh tay về, An Hoằng Hàn ôm con chồn nhỏ, mang theo một đám cung nữ thái giám rời đi.