Tịch Tích Chi kêu ‘chít chít’ phản bác lời hắn nói. Nếu nàng có khuôn mặt thật như con người lúc trước thì chắc chắn đã đỏ bừng lên rồi.

Từ trước đến nay An Hoằng Hàn bình thường luôn rất âm trầm, những lúc cười to vui vẻ thế này đã ít lại càng ít chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

"Lâm Ân, lần này trẫm tha thứ ngươi. Lần sau nếu tiếp tục đoán sai, ngươi biết hậu quả thế nào chứ." Vuốt ve con vật nhỏ trong ngực, An Hoằng Hàn không ngẩng đầu lên nói.

"Dạ, nô tài hiểu rõ." Trái tim Lâm Ân hơi bình phục lại từ từ phục hồi ổn định nhịp đập .

Nhìn vẻ mặt Lâm Ân, Tịch Tích Chi nàng dám khẳng định trăm phần trăm An Hoằng Hàn là một người lòng dạ độc ác. Nếu không tại sao tổng quản bên người hắn lại sợ hãi hắn như vậy.

Tịch Tích Chi than thở. . . . . . Mình và Lâm Ân còn chẳng là kẻ tám lạng người nửa cân à. Lúc rảnh rỗi nàng đồng tình với Lâm Ân, vậy ai sẽ đồng tình nàng đây?

Đêm nay chính là thời gian cuối cùng của nàng. Cũng không biết An Hoằng Hàn muốn hấp nàng hay nhứng vào dầu chiên đây.

"Bệ hạ, đã đến buổi trưa rồi, có muốn truyền lệnh không?"

Ánh mặt trời càng ngày càng chói mắt, thế giới bên ngoài như được dát một lớp vàng. Tịch Tích Chi ghé đầu nhìn ra phía ngoài, từng chùm ánh nắng trải đều in lên mặt đất rất rực rỡ.

Có câu nói "Chết vinh còn hơn sống nhục", nhìn ánh mặt trời rực rỡ, lòng phiền muộn trong nàng từ từ thông suốt, dù sao biến thành một con chồn nhỏ cũng tốt hơn bị Thiên Lôi chém cho hồn bay phách tán.

Ngay lập tức, Tịch Tích Chi rũ bộ lông mình, tinh thần lại trở nên sáng lạn.

"Truyền lệnh đi. . . . . ." An Hoằng Hàn hơi liếc mắt, nhìn Lâm Ân nói.

Sau khi tuân lệnh, Lâm Ân bước mấy bước xuống, đi ra bên ngoài nói vài câu với cung nữ.

Không bao lâu, một đoàn cung nữ mặc váy màu xanh nhạt nối đuôi vào, trên tay mỗi người đều bưng một mâm đầy món ngon. Các nàng có chiều cao bằng nhau, khi bước đến gần bàn tạo cho người nhìn cảm giác giống như nhau.

Hai mắt Tịch Tích Chi mở to không chớp. Con mẹ nó! Làm hoàng đế thật hạnh phúc. Chỉ cần truyền lệnh đã có cung nữ nối tiếp nhau mang thức ăn lên mà mỗi người còn một vẻ đẹp riêng.

An Hoằng Hàn hầu như đều xử lí công việc ở Ngự Thư Phòng nên đôi khi ở lại chỗ này dùng bữa. Vì vậy, điện bên cạnh Ngự Thư Phòng được đặt một cái bàn tròn.

Các cung nữ bày biện thức ăn ra bàn chiếm đầy cả một cái bàn lớn. Chỉ mới ngửi mùi thôi đã khiến người ta động lòng.

Tịch Tích Chi cực kỳ hối hận về hành động của mình, tại sao lúc nãy lại ăn nhiều bánh ngọt, giờ bụng nàng căng phình, không chứa thêm được đồ ăn khác nữa.

Nhìn An Hoằng Hàn liên tục gắp thức ăn đưa vào miệng, Tịch Tích Chi cắn móng vuốt. . . . . . Đủ loại cảm xúc đan xen đố kỵ, thèm muốn, oán hận.

Nàng vừa xoay người đưa lưng về phía An Hoằng Hàn để miễn cho bản thân nhìn rồi lại thèm ăn.

Nhưng có người cố tình không cho nàng được như mong muốn. . . . . .

An Hoằng Hàn đưa tay ra, xoay thân thể nàng trở lại.

Tịch Tích Chi gọi ‘chít chít’, đừng nghi ngờ. . . . . . nàng thực sự đang mắng người.

Chính do nàng biết đối phương nghe không hiểu ngôn ngữ động vật mới không chút kiêng kỵ làm thế. Nếu An Hoằng Hàn có thể nghe hiểu thì có cho nàng mười lá gan, nàng cũng không dám đánh cược tính mạng của mình rồi mắng đối phương.

Nhưng rất đáng tiếc, cho dù An Hoằng Hàn không nghe hiểu, hắn vẫn có thể đoán được.

"Ngươi đang mắng trẫm?" Không phải dùng giọng điệu nghi ngờ mà hoàn toàn là sự khẳng định.

Một khi An Hoằng Hàn nghiêm mặt, đó chính là khí lạnh làm người ta run sợ như mùa đông khắc nghiệt buốt lạnh thấu xương. Chỉ cần nhìn chằm chằm vào đôi mắt lạnh băng, Tịch Tích Chi thật muốn xoay người chạy trốn nhưng bốn chân đều không nghe nàng sai khiến, nhũn ra sợ hãi chứ đừng nói là chạy.

Chít chít. . . . . . Không có. . . . . .

Tịch Tích Chi nói dối trợn tròn mắt.

"Đừng tưởng rằng trẫm không biết ngươi đang suy nghĩ gì, ánh mắt ngươi đã nói cho trẫm biết toàn bộ." Tất cả suy nghĩ của con vật này đều được viết toàn bộ vào trong mắt. An Hoằng Hàn cũng không khó để hiểu nó.

Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên Doc truyen..o.r,,g..

Bàn tay của An Hoằng Hàn có chút vết chai, vừa nhìn đã biết là do sử dụng binh khí lâu dần để lại. Mỗi khi hắn vuốt ve lông tơ đều khiến nàng sinh ra một loại cảm giác có tên là an toàn.

Vuốt vuốt lông con chồn nhỏ, An Hoằng Hàn bao trùm toàn người nàng, nói: "Về sau nếu muốn nói xấu người khác, ngươi trăm nghìn lần đừng dùng ánh mắt tức giận đó trừng người, bởi làm thế rất dễ làm người khác đoán ra."

Âm thanh của hắn trầm thấp tràn đầy từ tính. Nếu không phải do giọng nói quá mức lạnh lẽo, Tịch Tích Chi có lẽ còn có thể say mê.

Đúng như lời An hoằng Hàn nói, hắn chính là một người vui buồn không thể hiện lên nét mặt, suốt ngày chỉ lạnh lùng nghiêm mặt, ai cũng không đoán ra rốt cuộc hắn đang nghĩ gì.

Trong lịch sử, một khi đã thành Hoàng đế, ai không phải là người máu lạnh vô tình? Hơn nữa có ai dám đứng ra nói hai bàn tay mình không dính máu? Tuổi thọ của những vị Hoàng đế nhân từ cũng thường không nhiều, không phải vị vua bị buộc thoái vị thì cũng do bị cướp ngôi. Cho dù có may mắn sống đến già, cả đời cũng chỉ mang bêu danh là ‘ngu ngốc vô năng ’ .

Cho nên, người nào đã làm Hoàng đế thì tốt nhất phải có lòng dạ độc ác giống như người trước mặt nàng đây. . . . . . Quanh người chỉ cần tỏa ra một dòng sát khí đã có thể làm quỷ thần nhượng bộ lui binh.

Tịch Tích Chi cúi đầu thở dài, nàng không biết đi theo vị chủ nhân như thế này là phúc hay họa đây?

"Ngươi lại thở dài cái gì?" An Hoằng Hàn ôm lấy con chồn nhỏ, đặt nó lên trên bàn. Mặc dù hắn có thể đọc và hiểu được đôi mắt xanh thẳm kia nói lên ý gì nhưng hắn vẫn không nghĩ ra lý do gì mà nó lại buồn rầu?

Chỉ là một con vật nhỏ mới được sinh ra thì có chuyện gì đáng để đau đầu?

Con chồn nhỏ dùng đôi mắt to nhìn xéo sang bên cạnh, một bàn đầy thức ăn chỉ cách nàng vài cm, khoảng cách sao gần đến thế. . . . . . mà nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn. Ngay lập tức, lòng nàng càng tăng thêm sự phiền muộn.

Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên Doc truyen..o.r,,g..

Hắn sao có thể biết được sự phiền muộn trong lòng nàng? Tịch Tích Chi nhún người, nhảy từ trên bàn nhảy vào lòng An Hoằng Hàn. Huynh đệ, nếu không ngại thì cho ta mượn bờ vai của ngươi dựa vào chút?

Lông tơ trên đầu dựng lên mới phát hiện bờ vai đối phương cách mình quá xa, Tịch Tích Chi không còn cách nào khác đành phải nằm lên đùi của hắn. Không mượn được bờ vai, nàng đành mượn chân hắn dùng chút vậy, dù sao cũng có một thứ để dựa vào.

Lần đầu tiên thấy con chồn nhỏ chủ động nhích lại gần mình, An Hoằng Hàn không biết tại sao tâm tình mình dần có xu hướng tăng cao.

Con chồn nhỏ lông tơ màu trắng, sờ rất trơn. Vân con chồn không hổ là sủng vật cực phẩm trong các sủng vật, bất luận bộ lông hay thân hình đều xuất chúng hơn nhiều các loài khác.

Mặc kệ con chồn nhỏ nằm ở trên đùi hắn, An Hoằng Hàn cầm đũa bạc lên tiếp tục dùng bữa.

Sau khi ăn uống no đủ, không những con người mệt mỏi cần ngủ, Tịch Tích Chi nàng cũng không ngoại lệ, mới nằm sấp xuống liền đi đánh cờ với chu công.

Nàng là một đứa trẻ mồ côi, khi còn bé được sư phụ nhặt về nuôi, sau đó thuận theo tự nhiên kế thừa tư tưởng của sư phụ, cùng ông tu tiên. Sư phụ từng nói, lục căn của nàng vô cùng thanh tĩnh, chỉ cần chuyên tâm hơn chắc chắn sẽ có một ngày phi thăng (Phi thăng: lên trời). Lời nói của sư phụ quả thật là lời vàng ngọc! Nàng thật sự đợi đến ngày đó nhưng tiếc rằng không sống quá mấy tia Thiên Lôi, cuối cùng hồn bay khỏi xác. (Lục căn: Phật giáo chỉ mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý thức)

Bên tai dường như còn thấp thoáng tiếng sư phụ thở phập phồng trợn mắt mắng: “Khi nào ngươi mới có thể thu hồi tính tình lười biếng . . . . . .”

Thuốc đắng dã tật (thuốc các đắng thì càng mau khỏi bệnh), lời thật khó nghe. Nếu lúc đó nghe lời của sư phụ, chăm chỉ tu hành phép thuật thì chưa chắc mấy phát thiên lôi đó lấy đi tính mạng của nàng. Bây giờ nhớ lại, lỗ mũi Tịch Tích Chi trở nên chua xót . . . . . Không biết giờ sư phụ đang ở Tiên giới có biết nàng Độ Kiếp thất bại không?