An Hoằng Hàn đi sớm về muộn, lại dưới ánh nắng mặt trời chói chang đưa Thái hậu vào Hoàng Lăng, cả người dinh dính một thân mồ hôi. Mới vừa bước vào Điện Bàn Long lập tức phân phó cung nữ chuẩn bị tắm rửa.

Đương nhiên người duy nhất cùng tắm chung Tịch Tích Chi cũng ở trong đó.

Sử dụng kiểu bơi chó, Tịch Tích Chi vui vẻ nghịch nước tạo ra từng vòng sóng gợn trong ao trì.

An Hoằng Hàn dựa vào bờ ao, hai cánh tay duỗi ra đặt trên thành, dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn Tiểu Bất Điểm(1) ở trong ao. Tại sao càng xem càng thích?

(1)Tiểu Bất Điểm: một điểm nhỏ

Đột nhiên nhớ tới cái gì, An Hoằng Hàn ngoắc tay gọi: "Ngươi qua đây."

Con chồn nhỏ dừng tư thế bơi lội lại, cái đầu nhỏ ướt nhẹp chuyển sang nhìn An Hoằng Hàn. Nơi này chỉ có hai sinh vật thở là An Hoằng Hàn cùng nó cho nên người hắn gọi nhất định là mình. Nhìn thấy cơ ngực, An Hoằng Hàn để lộ ra ở bên ngoài, Tịch Tích Chi nuốt nước miếng ‘ực’ một cái, cái này đánh vào thị giác rất lớn.

"Nước miếng chảy ra." Khóe miệng An Hoằng Hàn lộ ra ý cười có phần nháo bang.

Tịch Tích Chi nhanh chóng nâng móng vuốt lau miệng, một lúc lâu mới có phản ứng, nửa người nó ngập hết trong nước, cho dù chảy nước miếng, An Hoằng Hàn có thể nhìn thấy được không? Lại bị một vị vua phúc hắc đưa vào bẫy, Tịch Tích Chi tức giận kêu ‘hừ hừ’.

Không dám không thuận theo ý An Hoằng Hàn, bổn chân Tịch Tích Chi đạp nước như một làn khói bơi tới trước mặt hắn.

An Hoằng Hàn kéo lấy chân trước của nàng, lật ngược chân con chồn nhỏ lên, ngón tay trượt qua trượt lại trên bụng nàng như tìm kiếm thứ gì đó.

Bộ lông Tịch Tích Chi ướt sũng, lớp da mềm mại rất dễ thấy cộng thêm ngón tay An Hoằng Hàn không ngừng vỗ về chơi đùa nó, thân thể lập tức tê dại. Nàng không an phận giãy giụa muốn chạy trốn khỏi bàn tay An Hoằng Hàn.

An Hoằng Hàn nhìn ra ý đồ của nàng, vỗ mông nàng một cái, "Xấu hổ cái gì? Toàn thân ngươi từ trên xuống dưới đều bị trầm sờ hết rồi."

Mặc dù đây là lời nói thật nhưng vẫn làm Tịch Tích Chi cảm thấy ngượng ngùng. Dù gì kiếp trước nàng cũng là một con người hơn nữa còn là một người phụ nữ!

Quan sát lúc lâu, An Hoằng Hàn nắm lấy cái bụng nhỏ nhô lên của con chồn nhỏ, lại nhìn lần nữa đặc trưng của nó, bình tĩnh nói: "Thì ra là một con cái."

Tịch Tích Chi tức giận muốn nôn ra máu, nàng không phải cái chẳng lẽ là đực sao? Vào cung mười mấy ngày rồi, hôm nay vị vệ hạ thông minh quyết đoán này mới phát hiện sao? Cảm giác tê liệt hành hạ khiến Tịch Tích Chi giãy giụa kịch liệt.

Nhe răng trợn mắt kêu hướng An Hoằng Hàn, ngươi mau buông tay ra! Nắm cái ti nhỏ của nàng làm gì? Sàm sỡ cũng có mức độ! Ngươi ăn hết đậu hũ(1) thì sau này nàng còn biết gả đi thế nào?

(1)Đậu hũ: ý chỉ chiếm tiện nghi, sàm sỡ

Con chồn nhỏ càng phản ứng mạnh hơn, hành động xấu xa của An Hoằng Hàn lại càng không thay đổi, tiếp tục tìm đếm số ti trên người nàng. Cho đến đếm tới tám thì hết, hắn mới dừng tay lại.

Giống như lấy được giải thoát, Tịch Tích Chi bơi tới bờ áo đối diện như tránh xà, cách xa An Hoằng Hàn mấy mét.

Như một con thỏ bị hoảng sợ, mắt Tịch Tích Chi đỏ lên, trái tim lo sợ An Hoằng Hàn bắt lấy nàng.

An Hoằng Hàn hứng thú nhìn chằm chằm nó, "Lần trước ngươi bị thương trẫm còn tự tay bôi thuốc cho ngươi. Hơn nữa, trẫm là chủ nhân của ngươi, chẳng lẽ không được sờ ngươi?"

Tịch Tích Chi tiếp tục nhe răng trợn mắt, lần nữa cảm nhận rõ rệt làm sủng vật chưa từng có quyền lợi động vật!

Tắm xong, lau xong bộ lông. Tịch Tích Chi như cũ không quan tâm đến ai, nhảy vào chiếc chăn màu vàng kim một bộ ai cũng không nghĩ để ý bộ dáng, nhảy vào sau tấm rèm màu vàng ấm áp, hờn dỗi nằm ở trên chăn.

An Hoằng Hàn quay đầu xem nó, nó lập tức nhắm mắt lại.

Trước đây có người có dũng khí làm An Hoằng Hàn bày ra bộ mặt lạnh lùng? Mà làm hắn bất đắc dĩ là hắn không cảm thấy tức giận chút nào.

Đi tới trước thư án, An Hoằng Hàn ngồi xuống, nhấc bút lên, viết ở trên giấy Tuyên Thành. Vệt mực đen nhanh xuất hiện tại trên trang giấy, chữ viết của hắn cũng tràn đầy khí phách giống như con người hắn.

Đợi thật lâu không thấy An Hoằng Hàn lên giường nghỉ ngơi, Tịch Tích Chi lén lút mở mắt ra đã nhìn thấy An Hoằng Hàn đã trễ thế này mà vẫn còn ở viết đồ.

Trời vừa tối, hắn rất rất ít xử lý chính sự, chẳng lẽ gần đây có chuyện gì khó giải quyết? Tịch Tích Chi nháy mắt, cuối cùng không kìm được lòng hiếu kỳ của mình, rón ra rón rén chạy đến trước thư án, mè nheo đi sang phía bên kia An Hoằng Hàn.

An Hoằng Hàn đã sớm phát hiện ra nó, viết xong một chữ cuối cùng, mắt nhìn thẳng con chồn nhỏ nói: "Đến rất đúng lúc, đây là Khế Ước Bán Thân của ngươi, ký tên đồng ý thôi."

Vô số dấu chấm than xuất hiện trong đầu Tịch Tích Chi, ba chữ ‘ Khế Ước Bán Thân ’ đè ép làm nó không thở nổi.

An Hoằng Hàn cười nhạt, ôm con chồn lên trên thư án, "Trẫm cho ngươi ăn, cho ngươi ở, mỗi ngày còn phân phó nhiều cung nữ thái giám phục vụ cuộc sống thường ngày của ngươi, chẳng lẽ ngươi không nghĩ bỏ ra cái gì? Trên trời sẽ không rớt xuống cái bánh nóng, trên đời cũng không có bữa cơm miễn phí."

‘Có bỏ ra, mới có đền đáp.’ Câu nói tự động hiện lên trong đâì ở Tịch Tích Chi, nàng sững sờ ngẩng đầu lên nhìn An Hoằng Hàn. Người đàn ông này thật không chịu ăn chút thiệt thòi nào!

Tịch Tích Chi càng thêm tức, con ngươi tròn xoe trừng người nào đó.

An Hoằng Hàn không nhúc nhích chút nào, chỉ có ký kết phần Khế Ước Bán Thân này mới có thể buộc con chồn vào bên cạnh mình. Ngộ nhỡ ngày nào đó nó biến mất thật, trong tay hắn có chứng cứ mang theo, tự nhiên có lý do đầy đủ đi bắt nó trở lại.

"Xét thấy ngươi không biết viết chữ cho nên trực tiếp đóng dấu chân là được." An Hoằng Hàn lấy ra mực đóng dấu, đặt ở trước mặt con chồn nhỏ, nhíu mày ý bảo nó nhanh đóng dấu.

Tịch Tích Chi đau khổ, chậm chạp không chìa móng vuốt.

An Hoằng Hàn lần nữa châm dầu vào lửa, "Nếu như ngươi không ký, trẫm không có nghĩa vụ nuôi ngươi, từ nay về sau sự sống chết của ngươi không liên quan đến trẫm."

Uy hiếp! Đây là uy hiếp trắng trợn!

Không dựa vào cây to là An Hoằng Hàn, lấy trạng thái trói gà không chặt của nàng bây giờ đi ra ngoài chỉ có một con đường chết.

Vì suy nghĩ đến tính mạng mình, đến tương lai tốt đẹp, Tịch Tích Chi đưa móng vuốt ra, ấn xuống mực đóng dấu, toàn bộ móng vuốt dính đầy màu đỏ thắm.

Từ từ di chuyển qua đến trên giấy Tuyên Thành, Tịch Tích Chi không chịu nổi tức giận, ‘bụp’ một tiếng nặng nề ấn góc dưới đập, dấu bàn chân hồng rõ ràng in lên phía trên.

An Hoằng Hàn hài lòng rút ra tờ giấy Tuyên Thành, nói một câu: "Rất tốt, về sau ngươi chính là vật sở hữu của trẫm, nhớ kỹ thân phận của ngươi."

Tịch Tích Chi tức giận nghiến răng, thân phận không phải là sủng vật sao! Có thể có bao nhiêu ghê gớm? Nhiều lắm thì thêm được hai chữ biến thành ‘sủng vật hoàng gia’!

An Hoằng Hàn tìm đến một cái hộp gỗ, thận trọng đặt Khế Ước Bán Thân vào, sau đó xoay người đi vào trong điện, đoán chừng là đi giấu hộp gỗ rồi.

Tịch Tích Chi chuẩn bị đi theo nhìn một chút, để thừa dịp An Hoằng Hàn không chú ý, thiêu hủy giấy Khế Ước Bán Thân.

An Hoằng Hàn như biết nàng đang nghĩ gì, đang đi bỗng chốc xoay người, "Lâm Ân, trông chừng con chồn."

Cả người Tịch Tích Chi cứng ngắc xuống, thất vọng ngồi ở trên thư án. Chờ An Hoằng Hàn trở về lần nữa thì trong tay đã không có vật gì.

Đưa tay vuốt cái trán con chồn nhỏ, đám lông tơ đỏ rực chiếu lấp lánh rất chói mắt.

Ôm lấy nó, An Hoằng Hàn cầm móng vuốt của nó, nói "Mực đóng dấu rất khó rửa sạch, Lâm Ân, ngươi đi bưng một chậu nước nóng ."