(*) Hỗn Thế Ma Vương: ma vương hại đời

Hơi nước nóng bốc lên, An Hoằng Hàn vừa ôm con chồn nhỏ vừa múc nước dội lên móng vuốt con chồn nhỏ.

Tịch Tích Chi rất biết phối hợp theo, hay nói cách khác nàng vẫn chưa lấy lại tinh thần mà còn chịu đả kích bởi Khế Ước(1) Bán Thân nên vô tri vô giác mặc cho An Hoằng Hàn điều khiển.

(1)Khế Ước: tương tự với bản Hợp đồng, Hiệp định

Xoa nắn móng vuốt con chồn nhỏ đến khi bộ lông màu trắng bạc sạch sẽ trở lại, An Hoằng Hàn mới dùng khăn nhẹ nhàng lau khô cho nàng.

Thấy bộ dạng buồn bực không vui của nàng, An Hoằng Hàn cố ý dùng ngón tay trọc một cái vào đám lông tơ màu đỏ như lửa trên trán nàng.

Thân thể truyền đến cảm giác tê tê lập tức làm Tịch Tích Chi quay trở lại hiện thực. Nhìn sắc mặt người nào đó lại thấy khó chịu, đồng thời nghiến răng ‘ken két’.

"Để trẫm nuôi ngươi có gì không vui? Cẩm y ngọc thực(2), vinh hoa phú quý, có cái nào không phải người đời muốn cầu lại không được?" An Hoằng Hàn cố gắng giảng giải cho con chồn nhỏ, bàn tay chầm rãi vuốt ve lông của nó.

(2)Cẩm y ngọc thực: Hiểu đơn giản là quần áo đẹp, đồ ăn ngon.

Có lẽ do bản tính động vật, bàn tay vuốt dọc sống lưng làm cơn giận nảy lửa trong lòng Tịch Tích Chi dần dần tiêu tán.

Hắn nói cũng đúng, để cho hắn nuôi, có gì không vui? Người đàn ông này là vua một nước, người nắm giữ quyền lực lớn nhất thế gian. Làm sủng vật của hắn ít ra oai phong hơn nhiều so với làm sủng vật của người khác.

Nhưng vừa nghĩ tới Khế Ước Bán Thân, Tịch Tích Chi lại dấy lên một đốm lửa trong lòng. Ở đâu có kiểu chủ nhân kí kết Khế Ước cùng sủng vật?

Cúi đầu nhìn móng vuốt mũm mĩm của bản thân, nàng vừa kí Khế Ước Bán Thân nghĩa là tự động đánh mất sự tự do của mình. Ngộ nhỡ một ngày nào đó An Hoằng Hàn có ý nghĩ muốn ăn thịt chồn chẳng lẽ nàng liền ngoan ngoan kính dâng thân thể?

Càng nghĩ càng sợ hãi, Tịch Tích Chi cắn chặt móng vuốt không buông.

"Trẫm chưa nói muốn nấu thịt ngươi." An Hoằng Hàn dùng sức trọc trán nó, tức giận vì suy nghĩ lung tung của con chồn.

Hắn ăn không thiếu món ngon khắp thiên hạ. Chỉ là thịt con chồn có thể dẫn đến khả năng thèm ăn của hắn?

Miễn là không ăn thịt nàng, không lột da nàng thì mọi chuyện đều dễ trao đổi. Tịch Tích Chi ngẩng đầu lên, hai mắt phát sáng như muốn lần nữa xác nhận nhìn vào An Hoằng Hàn.

An Hoằng Hàn không thể làm gì khác đành nhắc lại lần nữa nói: "Cho dù trẫm muốn ăn thịt chồn thì với cơ thể ít thịt này của người, dóc xương lột da cũng chưa đủ nhét kẽ răng."

Cố ý véo vào cái bụng phồng lên của con chồn nhỏ, hắn cảm giác mềm mại hơn cả chăn bông.

Tịch Tích Chi an tâm, móng vuốt đập lên bàn tay đang vuốt ve chiếm tiện nghi của nàng, thuận thế nằm vào trong ngực An Hoằng Hàn.

Đêm đã khuya, bên ngoài tĩnh lặng không một chút âm thanh.

Trong Điện Bàn Long, phía sau tấm rèm màu vàng, một người một chồn đang ngủ say.

Bốn chân lông lá màu trắng nhỏ bé cùng bấu víu lấy cánh tay của nam tử, miệng thỉnh thoảng chép chép như đang không ngừng nhai thức ăn ngon trong mộng.

Cuộc sống càng thoải mái nên lá gan con chồn nhỏ cũng lớn dần lên.

Tịch Tích Chi thuộc lòng hơn nửa bản đồ, tính hiếu kỳ càng tăng vọt, nàng bắt đầu cuộc hành trình thám hiểm hoàng cung. Mỗi khi An Hoằng Hàn xử lý chính sự, nàng liền lén lút chạy ra khỏi của Ngự Thư Phòng đi dạo, mang theo hai người cung nữ mò mẫm ở trong hoàng cung.

Vì thế tạo ra không ít sóng gió.

Ví dụ đột nhiên nhảy ra hù dọa một cung nữ đang đi bưng thức ăn trên đường, dọa nàng ta sợ hãi hét lên rồi làm thức ăn rơi xuống đất.

Còn nữa chẳng hạn như món ngon ở Ngự Thiện Phòng chuẩn bị cho các phi tần, đột nhiên sẽ không cánh mà bay nhưng sẽ phát hiện ra một con vật béo tròn ăn cả người dính dầu mỡ ở trên cái thớt gỗ.

Cả hoàng cung, không, chính xác mà nói. . . . . . Cả Ngự Thiện Phòng gà bay chó sủa(3) do con chồn nhỏ.

(3)Gà bay chó sủa: ý chỉ gây náo loạn, làm loạn.

Do Vân chồn là sủng vật bệ hạ đích thân nuôi dưỡng nên ai cũng không dám động vào một sợi lông của nó. Thái giám đưa thức ăn ở Ngự Thiện Phòng chỉ có thể trơ mắt nhìn nó! Cao lương mỹ vị(4) vừa làm xong, chuẩn bị đưa đến các cung phi tần, chỉ chớp mắt đã vào bụng Vân chồn. Mà muốn đánh, muốn chửi con chồn ăn trộm này cũng không được.

(4)Cao lương mỹ vị: món ăn ngon

Mỗi ngày chịu các cung phi tần trách mắng, thái giám đưa thức ăn chỉ biết nước mắt chảy ròng, âm thầm mắng chửi kẻ trộm trắng trợn nào đó.

Con chồn nhỏ bước đều bước, đang đi dạo trong hoàng cung, bỗng nhiên ‘hắt xì’ đoán rằng chắc ai đang nghĩ đến nó. Cung nữ đi qua đã nhìn quen nhưng không thể trách, vội vàng bước nhanh hơn qua người nó.

Đi một đoạn lại dừng một chút, Tịch Tích Chi hễ nhìn thấy thứ gì mới mẻ liền ngừng lại, quan sát đủ mới tiếp tục đi tiếp.

Nghe tiếng nước chảy róc rách, thân thể tròn vo của Tịch Tích Chi chạy nhanh về phía đó. Thời tiết nóng bức, bộ lông nàng lại quá dài vừa nghĩ tới dòng nước chảy mát lạnh, cả người nàng lập tức run lên.

Suy nghĩ chốc lát, tắm nước lạnh là ý kiến hay liền chạy thật nhanh sang hướng đó.

Hai người cung nữ đằng sau nhấc váy, nâng cao chân, lảo đảo chạy theo con chồn nhỏ.

"Thanh Nguyên Trì. . . . . ." Cung nữ thở hổn hển theo sau.

(Thanh Nguyên Trì: chỉ một cái ao nước sạch)

Một cổng hình vòng cung xuất hiện trước mặt các nàng, ba chữ “Thanh Nguyên Trì” được điêu khắc bên trên cổng vòm, xung quanh mới trồng rất nhiều cây tre, không khí trong lành ập đến.

Hai người cung nữ thấy vậy liền giật mình, nhanh chóng dừng bước, hô to một tiếng: "Nơi đây không được vào."

Nhưng lúc này con chồn nhỏ không những không dừng lại mà đã sớm chạy đến phía trước, căn bản không nghe thấy tiếng cung nữ gọi ầm ĩ.

"Con chồn nhỏ tiến vào, vậy phải làm sao bây giờ?" Một tên cung nữ xoa mồ hôi trên trán, lo lắng đi đi lại lại tại chỗ.

Một cung nữ khác nhíu chặt hai hàng lông mày, "Còn có thể làm sao, đi vào theo."

Hai người đồng loạt gật đầu, cho dù hoàng cung có quy định những người không có nhiệm vụ không cho phép bước vào Thanh Nguyên Trì. Nhưng nếu con chồn nhỏ gây ra họa gì thì bọn họ cũng không thoát được tội. Nếu nhân lúc này không ai phát hiện tìm ra con chồn nhỏ rồi mang về thì các nàng có lẽ còn hi vọng sống sót.

Con chồn nhỏ có thính giác rất tốt như có sợi dây vô hình dẫn dắt, không tốn chút sức nào nàng đã tìm được ao nước.

Không có bất kì tòa nhà nào chung quanh, nơi này dường như đặc biệt kiến tạo vì cái ao nước màu xanh. Bức tường cao ngăn cách với bên ngoài, chỉ cần một ngọn gió khẽ thổi, hàng cây trúc đã dao động xì xào.

Rõ là một vùng đất tốt. . . . . .

Từng luồng linh khí hội tụ ở ao nước, người bình thường không cảm nhận được nhưng Tịch Tích Chi nàng là người tu tiên, những thứ do thiên nhiên hình thành này không gạt được hai mắt nàng.

Nơi càng nhiều linh khí càng khiến nàng cảm thấy thoải mái, không nhịn được hít vào vài lần.

Nóng lòng nhảy vào ao nước, nước trong ao lạnh lẽo làm nàng giật mình một cái.

Thân thể như lọt vào hầm băng, nàng không ngừng phát run, dùng hết sức lực toàn thân mới miễn cưỡng cử động được tứ chi cứng ngắc.

Rất lạnh, lạnh muốn chết.

Hàm răng va lập cập vào nhau, ai có thể cho nàng biết, tại sao nước trong ao lại lạnh thế! Còn lạnh hơn so với nước băng mấy lần.

Đúng lúc con chồn nhỏ nghĩ ra khỏi đây thì một bóng màu vàng chợt lóe. Nàng chớp mắt mấy cái, nghĩ không khéo trong nước này có thứ gì đó? Nước lạnh thế này chẳng nhẽ còn có sinh vật?

Nhờ mấy ngày nay chăm chỉ tu luyện, Tịch Tích Chi lập tức điều động linh lực toàn thân, giữ vững nhiệt độ cơ thể không giảm xuống, nếu không chẳng lâu nữa, nàng nhất định sẽ đông cứng thành băng.

Tứ chi hoạt động, Tịch Tích Chi dùng kiểu bơi chó đuổi theo bóng sáng màu vàng vừa xuất hiện.

Đến gần nhìn mới nhận ra. . . . . . đó là một con cá.