Con chồn nhỏ tức khắc lên tinh thần, phủ Thừa Tướng nằm bên ngoài hoàng cung. Nàng xuyên qua lâu như vậy còn chưa từng xuất cung nhìn bên ngoài một chút. Nàng thường nghe được những cung nữ nói chỗ nào bánh Cao Hoa Quế ăn ngon, còn nói đồ trang sức của cửa hàng nào làm đẹp mắt.

Chít chít. . . . . . [Ta cũng muốn đi].

Ánh mắt Tịch Tích Chi lóng lánh nhìn An Hoằng Hàn, bộ dạng khó nén được sự sốt ruột.

An Hoằng Hàn sớm biết chuyện nhỏ này có thể làm con chồn nhỏ trở nên vui sướng thì hắn nhất định không do dự, đã dẫn nó xuất cung du ngoạn.

"Trẫm sẽ mang ngươi đi, ngươi ra sức vẫy đuôi làm gì, cũng không phải chó con." Lông mày nhíu chặt của An Hoằng Hàn dần dần thả lỏng, khóe miệng nhếch lên chứa đựng ý cười.

Giây phút nhìn thấy bệ hạ nở nụ cười, Lâm Ân cảm thấy may mắn từ tận đáy lòng, rốt cuốc nguy cơ đã được giải trừ, mỗi ngày không cần cụp đuôi ứng xử(1) sợ hãi chọc giận mặt rồng(2).

(1)Cụp đuôi ứng xử: ý hiểu là nhìn sắc mặt người khác mà đối đãi, biểu hiện, thể hiện sự dè dặt, e ngại cẩn thận trong từng hành động việc làm.

(2)Mặt rồng: rồng biểu tượng của con vật cao quý, thường dùng để chỉ vua chúa ngày xưa => ý nói đến hoàng thượng.

"Lâm Ân, ngươi lui xuống chuẩn bị đi." An Hoằng Hàn khoát khoát tay, phân phó Lâm Ân nhanh chóng rời đi.

Ngô Kiến Phong thấy bất cứ việc gì bệ hạ đều giao cho Lâm Ân làm, không coi trọng mình nên liền trố mắt nhìn.

Lâm Ân đi ngang qua hắn, bỏ qua sự khiêu khích của hắn, lướt nhanh ra khỏi điện Bàn Long.

Hành động đó của Ngô Kiến Phong sao có thể lừa gạt được ánh mắt của An Hoằng Hàn.

Ngay cả con chồn nhỏ luôn luôn phản ứng chậm chạp cũng đúng lúc trông thấy màn vừa rồi. Trong lòng nàng cảm thán, một người hay ghen tị lại không biết nguy trang bản thân như hắn ta sao có thể bình an vô sự ở lại bên cạnh An Hoằng Hàn lâu như vậy?

Hôm nay bầu trời trong xanh, ánh nắng chan hòa, ấm áp chiếu khắp mặt đất, sức sống lan tỏa muôn nơi.

Tịch Tích Chi biết hôm nay được ra khỏi cung nên mới sáng sớm nàng liền rời giường, vô cùng kích động. Ai ngờ đợi hết lúc này qua lúc khác, từ lúc An Hoằng Hàn lầm triều đến lúc hắn hạ triều rồi lại đi Ngự Thư Phòng xử lý xong chính sự, đối phương còn thong dong điềm tĩnh phân phó thái giám thay quần áo.

Tiểu Tuân Tử bưng một bộ y phục hàng ngày màu xanh đậm trong tay, hai người cung nữ hầu hạ An Hoằng Hàn mặc quần áo.

Hắn xuất cung để tham gia bữa tiệc dành cho cháu trai của Lưu Phó Thanh dĩ nhiên không thể mặc long bào trên người. Dáng vẻ đấy quá mức nổi bật, ngộ nhỡ có thích khách đột kích thì hắn ngay lập tức sẽ bị xác định trở thành mục tiêu?

Con chồn nhỏ gấp đến độ chạy vòng tròn xung quanh An Hoằng Hàn, mắt thấy sắp đến giữa trưa rồi, nếu cứ chậm trễ hơn nữa thì nàng sẽ không có bao nhiêu thời gian để chơi.

An Hoằng Hàn rất thích dáng vẻ lo lắng bồn chồn của nó, bình tĩnh nhìn nó nói, "Nếu ngươi muốn đi như vậy thì có thể đi trước, không cần chờ trẫm."

Con mắt nào của hắn trông thấy nàng đang chờ hắn vậy! Tịch Tích Chi âm thầm cắn răng, nàng liền đi bộ đi trước ra cửa, nhưng đám thị vệ trông coi quá nghiêm khắc, nàng mới vừa chạy đến cửa, nghĩ sao lại quay người chạy trở về.

Mặc dù Tịch Tích Chi nàng học thuộc lòng bản đồ hoàng cung nhưng đối với những sự việc bên ngoài lại hoàn toàn không biết gì. Hoàng Đô có mấy con phố, mấy cái ngõ, nàng còn đếm không hết. Ngộ nhỡ nàng đi ra ngoài một mình, bị đám gian thương không có lương tâm bắt mang đi bán thì nàng biết tìm ai khóc đây.

Nhiều cung nữ không nhin được ‘xuy’ một tiếng, tiếng cười phát ra khỏi miệng còn bả vai bọn thái giám cũng không ngừng run run.

"Đi thôi, đi thôi, nhìn ngươi vội vàng kìa." An Hoằng Hàn mới mặc xong y phục liền ôm lấy con vật như quả cầu tròn màu trắng kia đi.

Trải qua mấy ngày chăm sóc kĩ lưỡng, con chồn này đã nặng hơn trước. An Hoằng Hàn rất hài lòng với thành quả tỉ mỉ bồi dưỡng vật nuôi của mình, hắn tóm lấy móng vuốt con chồn nhỏ rồi mới bước chân đi ra ngoài.

Lâm Ân và Ngô Kiến Phong đều đổi một bộ thường phục(3), đi theo An Hoằng Hàn tiến về phía trước.

(3)Thường phục: là quần áo mà người dân bình thường mặc.

Trước cửa cung, một chiếc xe ngựa bình thường đang đỗ. Bọn họ vừa đi ra ngoài liền lên xe ngựa ngồi, chiếc xe lắc lư tạm biệt hoàng cung nguy nga.

Từ lúc ngồi lên xe ngựa, Tịch Tích Chi liền không an phận. Do nàng không đủ chiều cao nên hai chân sau đạp bắp đùi An Hoằng Hàn, còn hai móng vuốt ở trước vịn cửa sổ xe, nhìn không chớp mắt ra ngoài.

Đường phố ồn ào,người bán hàng mời khách gào thét, đâu đâu cũng có quán rượu, nhà trọ.

Tịch Tích Chi trố mắt nhìn chằm chằm người dân đi qua đi lại, cái cổ duỗi thẳng vươn dài nhìn ra phía ngoài, bộ dáng như khao khát toàn bộ thân thể đều chen ra ngoài.

An Hoằng Hàn ngồi tựa trên tấm da hổ, nhìn dáng vẻ hưng phấn của con chồn nhỏ, khóe miệng vẫn luôn hiện ý cười chưa biến mất. Chỉ cần con chồn nhỏ chịu quay đầu nhìn lại, nàng nhất định sẽ phát hiện ra ánh mắt hắn vô cùng dịu dàng sẽ làm người ta phải đắm chìm trong đó.

"Ngươi muốn rơi ra sao mà cái cổ còn định thò thêm ra bên ngoài nữa?" Thấy nửa trên của con chồn nhỏ đã chen ra ngoài rồi, rốt cuộc An Hoằng Hàn nói cao giọng.

Tịch Tích Chi chép chép miệng, lải nhải mấy tiếng. Đột nhiên nàng ngửi thấy được mùi thơm mê người. . . . . .

Tịch Tích Chi thèm đến nỗi suýt chút chảy nước miếng, nước Phong Trạch không chỉ nước mạnh dân giàu, đặc biệt hơn thức ăn ngon cũng rất nhiều. Tịch Tích Chi kiên quyết không thừa nhận nó là một con chồn chỉ biết ăn xong lại nằm, muốn trách thì trách người dân nước Phong Trạch rất biết cách ăn uống.

Chít chít. . . . . . Mắt thấy xe ngựa sắp đi qua quầy hàng bán bánh Phù Dung, Tịch Tích Chi nhìn lưu luyến không rời phía sau, đầu nhỏ xoay thành một góc vuông chín mươi độ, nhìn chằm chằm quầy hàng bán bánh Phù Dung ngày càng xa.

"Dừng xe." An Hoằng Hàn vén rèm xe lên.

Bên ngoài, Ngô Kiến Phong đang đánh xe liền nhanh chóng lôi kéo dây cương ngựa cho xe dừng lại.

"Chủ tử, sao vậy?" Lâm Ân ngồi bên cạnh xe ngựa, quay đầu lại hỏi.

An Hoằng Hàn phân phó nói: "Đi trở lại mua hai phần bánh Phù Dung đến đây."

Lâm Ân và Ngô Kiến Phong đều đồng thời kinh ngạc đến ngây người, từ khi nào bệ hạ của bọn họ nếm qua loại thức ăn bình dân khô cứng đấy. Sao hôm nay ngài lại trở nên khác thường ra lệnh cho bọn họ đi mua bánh Phù Dung?

Bánh Phù Dung rất phổ biến ở dân gian, là một món ăn đặc biệt rẻ tiền.

An Hoằng Hàn nhướng mày, "Còn không mau đi."

Con chồn nhỏ ra sức gật đầu, tiến tới bên cạnh An Hoằng Hàn kêu lên chít chít. Có người chủ nhân thế này, nàng thật sự có lộc ăn.

Trên người Lâm Ân không có tiền xu, ông ném một thỏi bạc vụn cho người bán hàng rong, bảo hắn không cần trả lại tiền lẻ, rồi bưng hai phần bánh Phù Dung trở lại xe.

Người bán hàng rong nhìn bóng lưng của ông, liên tục khen ngợi khách quan hào phóng, không ngừng nói cám ơn.

Nhận lấy bánh Phù Dung, An Hoằng Hàn đưa con chồn nhỏ một khối trước, nói ra phía ngoài: "Tiếp tục chạy đi."

Màn xe buông xuống lần nữa, xe ngựa lại lắc lư chạy.

Hai móng vuốt của Tịch Tích Chi cầm bánh Phù Dung, mỗi lần cắn, trên bánh Phù Dung liền in lại một dấu răng cong cong.

An Hoằng Hàn thấy con chồn nhỏ ăn say sưa ngon lành thì cũng cắn một miếng. Chiếc bánh sần sùi khô cứng mang theo đặc trưng của món ăn. Hương vị như thế không thể nếm được trong hoàng cung.

Khó trách con chồn nhỏ thích. . . . . .

Có lẽ, hắn cho người kêu người bán hàng rong bánh Phù Dung bắt vào hoàng cung chuyên môn làm bánh cho con chồn nhỏ là ý kiến không tồi.

Vừa hay lúc một người một chồn ăn xong bánh Phù Dung thì xe ngựa đang dần dần dừng. Giọng nói Ngô Kiến Phong truyền tiến tới, "Bệ hạ, đã đến phủ Thừa Tướng."

An Hoằng Hàn đang lau sạch sẽ móng vuốt cho con chồn nhỏ, nghe thấy vậy, hắn thản nhiên đáp một tiếng.

Lưu Phó Thanh đã sớm nghe được tin, vội vàng đi ra khỏi phủ nghênh đón thiên tử(4) giá lâm.

(4)Thiên tử: nghĩa là con trời ý chỉ hoàng đế.

Chỉ có một số ít người biết lần này bệ hạ xuất cung. Vì vậy, Lưu Phó Thanh không dám tuyên hô, nói "Cung nghênh chủ tử, chủ tử nguyện ý đến tham gia tiệc rượu làm cho vi thần cảm thấy thật vinh hạnh."

Bên trong xe ngựa rất lâu không có động tĩnh, sắc mặt Lưu Phó Thanh có phần hơi cứng ngắc.

Ánh mắt mấy tên thủ vệ trông cửa đều hướng phía này trông đến, trong lòng thầm giật mình, người này có mặt mũi thật lớn(5), dĩ nhiên có thể để cho Hữu tướng Lưu đại nhân tự mình ra ngoài gặp mặt, cũng không biết là đại nhân vật nào.

Lưu Phó Thanh chớp mắt ra ý bảo Lâm Ân nhắc nhở bệ hạ nên đi ra.

Gương mặt Lâm Ân trở nên đau khổ, bệ hạ không nghĩ ra thì ông còn có biện pháp gì. Lại kêu lần nữa, bên trong xe ngựa vẫn không có ai phản ứng. Đón lấy ánh mắt của Lưu Phó Thanh, Lâm Ân đành phải nhắm mắt hít sâu, vén rèm xe lên một góc, nhìn vào bên trong thưa, "Bệ hạ, đến phủ Thừa Tướng."

Mọi người nhìn cảnh tượng bên trong xe ngựa phải mất một lúc lâu mới hoàn hồn.

An Hoằng Hàn cầm khăn trong tay, nhẹ nhàng lau miệng cho con chồn nhỏ. Bộ dáng tỉ mỉ săn sóc như không phải hình ảnh chân thật. Giống như không nghe thấy bọn họ la lên, An Hoằng Hàn chỉ để ý làm sạch sẽ móng vuốt với miệng con chồn nhỏ, rồi mới chậm rãi ngẩng đầu lên, "Trẫm lúc nào cho phép ngươi vén rèm xe lên?"

Âm thanh lạnh lùng hà khắc không có chút phập phồng.