Lần trước nàng vào thanh nguyên trì rất dễ dàng là do thái giám trông chừng lỏng lẻo. Tịch Tích Chi núp trong bóng tối, lén lút chạy đến cạnh bụi tre, nhìn về phía cổng ao Thanh Nguyên.

Hai thái giám đứng một phải một trái canh cửa chính, thỉnh thoảng tay đưa vỗ miệng ngáp.

Trừ chỗ ngoài cổng chính có treo một chiếc đèn lồng chiếu sáng thì những chỗ khác đều tối đen như mực.

Tịch Tích Chi nhặt một hòn đá nhỏ lên, ném hướng ngược lại nơi nàng đứng, hòn đá vừa vặn đập xuống chỗ đối diện bụi tre. Bụi tre lao xao lay động . . . . . .

Tinh thần hai thái giám run lên, "Có động tĩnh, đi qua xem."

Trời ban đêm đen thui, bụi trúc bên kia không một tia ánh sáng. Hai thám giám không ai dám một mình đi qua, một người đi trước một người theo sau xách đèn lồng từ từ đi đến kiểm tra.

Thừa dịp bọn họ không để ý, Tịch Tích Chi hưng phấn dùng hết sức chạy như bay vào ao Thanh Nguyên. Nàng vừa bước vào ao Thanh Nguyên liền cảm thấy cả người linh hoạt gấp bội, từng tia linh khí vây quanh cơ thể nàng.

Có thể do linh khí toàn thân bị vét cạn nên Tịch Tích Chi càng thêm nhạy cảm với những tia linh khí. Từng tia linh khí như hiện hình quanh tròn xung người nàng. Càng tới gần ao, linh khí càng trở nên tinh khiết tràn đầy.

Tịch Tích Chi vui sướng hít sâu hai hơi, bộ dáng hưởng thụ đi đến gần ao nước nhìn. Ánh trăng phản chiếu trên mặt ao tỏa ra từng gợn sóng ánh sáng màu bạc, cá Phượng Kim Lân vẫy đuôi càng nhìn càng thấy lấp lánh ánh sáng trăng làm tăng thêm một phần xinh đẹp.

Ngồi ở trên bãi cỏ xanh, Tịch Tích Chi tụ khí vào đan điền, thả lỏng toàn thân hấp thu linh khí vào cơ thể.

Linh khí dưới ao nước đột nhiên thay đổi phương hướng, một bộ phận lớn mạnh mẽ lao tới chỗ con chồn nhỏ. Bằng ánh mắt người thường không thể nhìn thấy, từng tia từng tia chui vào thân thể Tịch Tích Chi.

Mỗi khi tu luyện, Tịch Tích Chi đều rất chuyên tâm. Dù bốn phía gió thổi cỏ lay động cũng không liên quan gì tới nàng.

An Hoằng Hàn mặc trên người chiếc áo khoác màu xanh dương, không mang theo bất kỳ thái giám thị vệ, đi theo sau con chồn nhỏ tới cổng ao Thanh Nguyên. An Hoằng Hàn không phải người tu tiên, nhưng cũng từng tiếp xúc qua vài hòa thượng đạo sĩ. Dù nhiều hay ít, hắn cũng có chút hiểu về chuyện đó.

Nhìn thấy hành động khác thường của con chồn nhỏ, An Hoằng Hàn tự giễu cười mỉa, thế nhưng mình lại chẳng hay biết gì lâu như vậy. Khó trách con chồn nhỏ nghe hiểu được tiếng người, thì ra nó là đã sớm mở ra Linh Khiếu(1).

(1)Linh Khiếu: ý là có ý thức, biết suy nghĩ, được hiểu là mở mang về đầu óc, trí tuệ, biết nhận thức.

Hai thái giám đi dọc theo bụi tre tìm một vòng không thu được tin tức gì, vừa định quay trở lại tiếp tục canh giữ cổng ao thì nhìn thấy một bóng người từ xa đi đến.

"Xem ngươi còn tránh đi đâu, đêm khuya mò mẫm dám chạy đến đây đi dạo! Ngươi là người chỗ nào mà dám đến ao Thanh Nguyên. Cẩn thận không ta báo tổng quản Lâm làm theo luật lệ chém đầu ngươi." Thái giám nói chuyện có chút tức giận, vội vả chạy đến hướng đó.

Một tên thái giám khác dụi dụi mắt, kêu lên, "Tham kiến bệ hạ."

Hai đầu gối quỳ bụp xuống đất, sợ đến tóc thẳng dựng đứng. kéo lấy tên thái giám kia, ấn hắn cùng hành lễ.

An Hoằng Hàn chậm rãi dừng lại, vẻ mặt lạnh lùng như có thể đóng băng mọi thứ trong nháy mắt. Vì chuyện con chồn nhỏ gạt hắn, tối nay tâm tình hắn vốn không tốt, lúc này thậm chí có người dám đụng vào đầu đao, An Hoằng Hàn đi ngược lại về phía thái giám kia, "Muốn đầu trẫm? Lá gan không nhỏ đó."

Đồng thời, An Hoằng Hàn bất ngờ lấy khí thế sét đánh không kịp bịt tai nhắc chân đạp mạnh vào đùi tên thái giám.

An Hoằng Hàn là người từng tập võ, hơn nữa võ công cao vô cùng, một cước này không có ý giữ lại đường sống, trực tiếp đạp tên kia cách xa phía ngoài bốn, năm mét.

Thái giám đụng vào bụi tre làm cây trúc lắc lư lay động, âm thanh sàn sạt vang lên.

Thái giám phụt ra một ngụm máu tươi ở tại chỗ, co quắp người mấy cái, cuối cùng dừng giãy giụa.

Tên thái giám còn lại bị dọa sợ không dám thở mạnh, e sợ bệ hạ tức giận đạp hắn ta một phát nữa.

An Hoằng Hàn lạnh lùng quét mắt về phía hắn ta, nhìn một cái rồi xoa ngươi đi tiếp về phía ao Thanh Nguyên.

Thái giám chảy mồ hôi đầy đầu, vội vàng phải đi nhìn tên thái giám kia, ngón tay tìm tòi hô hấp của hắn, sợ hãi lảo đảo lui về sau hai bước. Chết rồi. . . . . .

Theo con đường quen thuộc tiến vào ao Thanh Nguyên, An Hoằng Hàn đứng cách đó không xa, nhìn con chồn nhỏ toàn thân là bộ lông màu trắng bạc đang chuyên tâm ngồi xếp bằng, hắn đứng yên lặng không phát ra âm thanh nào.

Vì sao ao Thanh nguyên tồn tại, không phải đơn giản như suy nghĩ của mọi người. An Hoằng Hàn là Đế Vương nên biết bố cục hoàng cung rõ như lòng bàn tay. Chuyện người khác không biết nhưng hắn lại biết được, ví dụ như linh khí ao Thanh Nguyên vượt xa những nơi khác.

Nếu không phải ao Thanh Nguyên xây dựng ở tại hoàng cung thì chỗ tu luyện tốt lại phong thủy này sớm đã bị yêu ma quỷ quái chiếm giữ.

Ban đêm yên tĩnh, gió mát hây hây thổi, thỉnh thoảng còn vang lên tiếng côn trùng kêu vang đánh vỡ sự tĩnh lặng đêm tối.

An Hoằng Hàn không lên tiếng quấy rầy, con chồn nhỏ tu luyện bao lâu, hắn liền đứng tại chỗ bấy lâu, từ đầu tới cuối, hắn chưa từng thay đổi tư thế giống như một pho tượng đá được điêu khắc.

Không biết qua bao lâu, chân trời dần dần hiện lên, con chồn nhỏ đang đắm chìm trong tu luyện, bộ lông chợt run rẩy động đậy, thở dài một hơi, mệt mỏi vươn lưng.

"Rốt cuộc tu luyện đủ rồi?" An Hoằng Hàn nâng chân, chậm rãi bước đến gần.

Tịch Tích Chi bỗng chốc run khắp người, cho rằng mình nghe nhầm, rung rung lỗ tai.

"Trẫm hỏi ngươi tu luyện đủ rồi?"

Âm thanh lạnh lẽo vang lên lần nữa, lần này Tịch Tích Chi dám khẳng định một trăm phần trăm là âm thanh An Hoằng Hàn. Hoảng sợ nhanh chóng xoay người lại, Tịch Tích Chi run rẩy nhìn về An Hoằng Hàn đang đứng phía sau nàng.

An Hoằng Hàn nhìn chằm chằm con chồn nhỏ từ trên cao xuống, gương mặt tuấn tú cương nghị giống như băng tuyết đóng băng.

"Từ trước đến giờ lời trẫm nói không nhắc lại đến lần thứ ba." An Hoằng Hàn không giống như khi bình thường, vừa nhìn thấy con chồn nhỏ liền khom lưng ôm lấy nàng.

Sự khác biệt này khiến trong lòng Tịch Tích Chi sợ hãi. .

Tịch Tích Chi sẽ không ngốc đến nỗi cứng rắn đối chọi với An Hoằng Hàn, nàng gật đầu kêu ‘chít chít’. . . . [Tu luyện đủ rồi].

Nàng không có biểu hiện lúng túng sau khi bị bại lộ, mà trong lòng nàng chỉ nghĩ làm sao để bình ổn lại lửa giận của An Hoằng Hàn.

Nàng không muốn lưu lạc đến kết cục như bọn thái giám cung nữ trước đây.

Tịch Tịch Chi chạy đến cọ xát vào ống quần An Hoằng Hàn, biểu hiện dáng vẻ gần gũi với người.

An Hoằng Hàn thờ ơ, cúi đầu nhìn nàng, hỏi "Ngươi bắt đầu tu luyện từ lúc nào? Có người chỉ dạy hay không?"

Theo hắn được biết, con chồn này mới lớn có mấy tháng. Mà trong thời gian ngắn ngủi này, nó có thể đột phá mở ra Linh Khiếu nghe hiểu tiếng người thì thiên phú hẳn là hơn người hoặc phải có sự chỉ dạy của cao nhân(2)?

(2)Cao nhân: người tài, có tài trí hơn người.

Kỳ thực suy đoán của An Hoằng Hàn đang lệch lạc, bởi Tịch Tích Chi nhờ mang theo trí nhớ kiếp trước cho nên mới có thể nghe hiểu ngôn ngữ của nhân loại. Về phần vị cao nhân thì vị sư phụ của Tịch Tích Chi đại khái có thể coi là một nửa cao nhân.

Tịch Tích Chi sợ An Hoằng Hàn không hiểu, móng vuốt nâng lên hai ngón. . . . . .

"Đã tu luyện hai tháng? Chính là bắt đầu từ ngày ngươi vào cung liền bắt đầu tu luyện?" Xem ra hắn sơ sót, vậy mà không phát hiện ra sự khác thường của con chồn nhỏ.

"Người nào dạy ngươi?" An Hoằng Hàn khá hiếu kỳ với việc này, bởi cao nhân ẩn cư trong dân gian rất nhiều, khó có thể gặp được một người.

Nếu hắn có thể lôi kéo cao nhân đó phục vụ cho quốc gia thì sẽ là một chuyện vô cùng có lợi.

Đáng tiếc cuối cùng tính toán của An Hoằng Hàn không thể nào thực hiện được vì vị cao nhân kia không sống ở thế giới này.