Long bào An Hoằng Hàn được thêu tơ vàng, dưới ánh đèn chiếu rọi bốn phía sáng chói lập lòe. Bề ngoài tinh sảo của long bào giống như được bao trùm một tầng ánh sáng mỏng màu vàng óng ánh chói lọi, khiến cả người An Hoằng Hàn nhìn qua hình thành khí phách sẵn có.

Thân hình nghiêm nghị, tướng mạo đường đường. Một đôi tròng mắt đen tuyền phát ra ánh sáng lạnh lẽo, cặp lông mi cong hoàn toàn như được quét nước sơn. Theo bước chân hắn bước vào Điện Lưu Vân, đại điện ồn ào ngay tức khắc lặng ngắt như tờ. Cả điện to như vậy chỉ có tiếng bước chân An Hoằng Hàn vang dội nhất.

"Cung nghênh bệ hạ, Ngô hoàng vạn tuế, vạn vạn tuế." Các đại thần lập tức quỳ hai đầu gối xuống đất, âm thanh giống như chuông lớn, vang dội cả tòa cung điện. Tiếng vang lượn lờ, không ngừng trầm bổng.

Tịch Tích Chi chống thân thể tròn vo lên, đầu nhỏ chui ra khỏi khuỷa tay của An Hoằng Hàn. Bốn phía đông nghẹt các đại thần nằm rạp , tất cả đều cúi đầu cung kính quỳ, không có lệnh An Hoằng Hàn, không ai dám ngẩng đầu lên.

Đến khi An Hoằng Hàn đi lên bậc thứ chín trên cao đài, phất phất tay áo rộng thùng thình, ngồi vào Long Ỷ, âm thanh lạnh như băng mới vang lên lần nữa. (Long Ỷ= ngai vàng)

"Các vị ái khanh bình thân."

"Tạ bệ hạ." Các vị đại thần dần dần đứng lên.

Khuỷu tay trái của An Hoằng Hàn tựa vào Kim Long trên lan can, mặc dù là một động tác nhàn hạ nhưng trong con ngươi đen nhánh lại làm cho người ta cảm giác có áp lực vô hình.

"Ban thưởng ghế ngồi." Đơn giản mấy chữ, cực kỳ đơn giản lại uy nghiêm.

Đại thần cả triều ngồi vào vị trí đã an bài tốt, sống lưng dựng lên thẳng tắp. Cung nữ mặc váy màu xanh nhạt bên canh linh hoạt bưng chai rượu bạch ngọc trong tay, rót rượu cho các vị đại thần.

Tịch Tích Chi bị An Hoằng Hàn đặt tại trên bắp đùi, đám lông tơ màu đỏ ở giữa trán, do đến buổi tối nên bắt đầu chiếu rọi trở nên lấp lánh. Ánh sáng yếu ớt màu đỏ nhạt giống như ngôi sao treo chợt lóe trên bầu trời đêm. Thỉnh thoảng sáng, thỉnh thoảng ảm đạm. Đám lông nhung ngọn lửa đặc biệt này chính là đặc thù của Vân chồn.

Mặc dù Tịch Tích Chi không nhìn thấy trán của mình, nhưng nàng lại có thể cảm nhận được nhiệt độ cái trán, so với những chỗ khác trên cơ thể nóng hơn rất nhiều.

An Hoằng Hàn giống như phát hiện ra vùng đất mới, chăm chú nhìn cái trán con chồn nhỏ, đưa tay sờ sờ.

Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên Doc truyen..o.r,,g..

Khi ngón tay An Hoằng Hàn đụng chạm lấy đám lông này thì cả người Tịch Tích Chi như bị điện giật, tê tê. Nơi này không cho phép người ta đụng sao? Đây là ý nghĩ đầu tiên toát ra từ trong lòng Tịch Tích Chi. Nhưng ban ngày, An Hoằng Hàn vuốt ve đám lông này thì cũng không có gì khác thường a. Như vậy chỉ có thể cho ra một kết luận, khi đám lông này phát sáng, vậy sẽ không dễ dàng để cho người khác đụng vào.

Đầu Tịch Tích Chi nghiêng nghiêng, tránh thoát bàn tay lớn kia.

Kêu ‘chít chít’. . . . . . Dường như la hét, không cho phép đụng vào nơi đó.

Ánh mắt An Hoằng Hàn chợt lóe, dấy lên một chút hứng thú. Càng không cho phép hắn đụng, hắn liền càng tò mò. Tóm lấy hai cái chân trước của con chồn nhỏ, ngón tay lại đặt lên đám lông tơ đó.

Hai mắt Tịch Tích Chi trợn to, ra sức giãy giụa, vẫn không thể nào tránh thoát bàn tay con người kia đưa tới. Đám lông tơ ngọn lửa bị nhẹ nhàng vuốt ve, hình như nơi đó truyền ra một cỗ dòng điện thật nhỏ, chảy khắp toàn thân Tịch Tích Chi, không lâu về sau, cả thân thể Tịch Tích Chi cũng đã tê rần, không còn chút khí lực nằm tại trên đùi An Hoằng Hàn.

Rốt cuộc chuyện này là như thế nào? Tịch Tích Chi đầy bụng nghi ngờ. Nàng đối với tập tính của Vân chồn, không biết nhiều hơn so với người của triều đại này. Đối với thân thể mình biến hóa, cũng là mơ hồ, không hiểu.

So sánh với phản ứng của Tịch Tích Chi, An Hoằng Hàn bình tĩnh hơn nhiều, trừ ánh mắt nhấp nháy mấy cái thì cũng không có động tác khác.

Hoá ra là như vậy sao? An Hoằng Hàn chăm chú nhìn con chồn nhỏ, dâng lên một nụ cười khó hiểu.

Một người một thú trên ngai vàng chơi cực kỳ vui. Đáng thương đám kia đại thần phía dưới, một đám ngồi nghiêm chỉnh, chờ bệ hạ tuyên cáo dạ yến bắt đầu.

Tất cả toàn bộ đại thần hướng Lâm Ân nháy mắt, ý bảo hắn vội vàng nhắc nhở bệ hạ một chút, nếu không đám thần tử bọn họ sẽ không biết bị bệ hạ gạt qua một bên bao lâu.

Lâm Ân chịu không nổi ánh mắt của các vị đại thần, nhắm mắt, sải hai bước chân tới phía trước, nhỏ giọng nhắc nhở ở một bên: "Bệ hạ, có truyền lệnh hay không?"

Thu hồi bàn tay trêu đùa con chồn nhỏ thành thuận lông cho nó, An Hoằng Hàn lên tiếng nói: "Truyền thôi." Mới vừa nói xong, An Hoằng Hàn lại bổ sung: "Gần đây mùi vị đồ ăn không tệ, truyền ngự trù lên, để cho hắn bộc lộ tài năng ngay trước mặt chúng thần."

Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên Doc truyen..o.r,,g..

Lỗ tai mềm nhũn của Tịch Tích Chi run lên hai cái, hận hận cắn răng. Nó quả thật không đoán sai, An Hoằng Hàn thật muốn làm nó sống sờ sờ mà lột da, sau đó hầm luộc?

Trong lòng vừa phẫn nộ lại không biết làm thế nào. Phẫn nộ là mình trọng sinh chấm dứt ngắn ngủi như vậy, bất đắc dĩ là đến cả phản kháng đường sống mình cũng không có. Tịch Tích Chi ngẩng đầu đầy lông chiếu lên một đôi đồng tử nhỏ trong suốt xanh thẳm thuộc về động vật.

An Hoằng Hàn vừa mới phân phó xong, Lâm Ân liền vội vã đi làm việc.

Ngự trù nghe bệ hạ muốn triệu kiến mình, lại khích lệ đồ ăn hắn làm mùi vị ngon, vẻ mặt tươi cười theo tiểu thái giám đi tới đại điện.

Trong đại điện, đã dọn một cái bàn. Phía trên để một cái lò bếp đơn giản, mọi thứ: nồi, bát, chén, chậu đều đầy đủ.

Trước khi tiểu thái giám rời đi, nhẹ giọng nói nhiều một câu: "Được bệ hạ khen ngợi, là tổ tiên ngươi tích phúc, phải nắm tốt cơ hội lần này, vinh hoa phú quý liền chờ ngươi."

Ngự trù cảm kích muôn phần gật đầu.

Bởi vì dạ yến lần này, được cử hành để đặc biệt chiêu đãi Sứ giả nước Cưu, cho nên An Hoằng Hàn cũng không có quên nhân vật chính này, nói: " Mặc dù nước Cưu nhân dân giàu có, nhưng bàn về thức ăn ngon thì vẫn hơi kém một bậc với Phong Trạch Quốc. Nếu Sứ giả đã đi tới Phong Trạch Quốc, trẫm cũng nên tận tình làm chủ một phen, không bằng trước tiên nếm thử mùi vị món ngon của Phong Trạch quốc.”

Thức ăn ngon ở Phong Trạch Quốc chính là nổi danh nhất trong các nước. Rất nhiều người từ nước khác đến Phong Trạch Quốc dạo chơi, cũng không thể không khen món ngon ở Phong Trạch Quốc một phen. Rất nhiều người còn si mê ăn thức ăn Phong Trạch Quốc, thường bỏ ra nhiều tiền mời đầu bếp Phong Trạch Quốc cùng nhau trở về nước.

Sứ giả tới Phong Trạch Quốc lâu như vậy, đã sớm nghĩ nếm thử thức ăn ngon ở Phong Trạch Quốc rồi. Thấy An Hoằng Hàn chủ động đề ra, nhất thời được quan tâm mà hoảng sợ, "Tạ bệ hạ chiêu đãi."

Hai chân của Tịch Tích Chi níu thật chặt lấy long bào của An Hoằng Hàn. Đệm thịt trong tiểu ‘móng vuốt’, cũng do căng thẳng mà chìa toàn bộ rồi. Bởi vì Tịch Tích Chi còn là con chồn nhỏ, cho nên tiểu ‘móng vuốt’, căn bản không có bất kỳ lực sát thương nào. Ngay cả da người cũng không làm xước nổi.

‘Chít chít’. . . . . . Con chồn nhỏ hoang mang kêu lớn, bị dọa sợ đến bộ lông cũng dựng đứng lên rồi.

Toàn bộ động tác xù lông của con chồn nhỏ đều lọt vào mắt An Hoằng Hàn, không khỏi càng muốn trêu chọc thêm tên tiểu tử này. Tính tình An Hoằng Hàn đâu có thể chỉ hình dung bằng hai chữ ‘ác liệt’, cố ý nâng cao thân thể con chồn nhỏ, hướng người bên cạnh hô một tiếng, "Lâm Ân, theo ý ngươi, trẫm nên bảo ngự trù làm một món ăn như thế nào?"

Lâm Ân xoay người lại, từ trước đến giờ bệ hạ là một người có chủ kiến, tại sao lại đột nhiên hỏi thăm ý kiến của hắn? Nhìn thấy con chồn nhỏ run rẩy trong ngực bệ hạ, Lâm Ân đã đoán được bệ hạ hỏi như thế là bởi vì cái gì rồi.

Tịch Tích Chi than thở ở trong lòng, chỉ cần không phải chiên dầu thịt con chồn, hấp thịt con chồn, làm cái gì đều được!