Ngự trù làm được đồ ăn, mùi vị có thể kém được sao? Bệ hạ nói như vậy, cũng chỉ lấy lệ thôi. Lâm Ân may mắn mình đoán trúng tâm tư của bệ hạ, vừa rồi mới không có nói bậy, nếu không cái đầu trên cổ này, nói không chừng đã phải dọn nhà.

Nhưng mà. . . . . . Tại sao ông sẽ cảm thấy, bệ hạ có tình cảm không tầm thường đối với con sủng vật này?

"Còn không mau qua đây?" Trong lúc Lâm Ân đang ngây người, ánh mắt An Hoằng Hàn không hề báo trước chuyển qua.

Lâm Ân bị dọa sợ đến mức đầu đổ đầy mồ hôi, ông như thế nào lại quên mất, ông có thể suy đoán tâm tư của bệ hạ vào thời điểm đó với điều kiện tiên quyết là bệ hạ cho phép ông đoán.

Làm đại tổng quản, mỗi ngày cũng phải lo lắng đề phòng, e sợ nói bậy làm chuyện sai lầm. Chọc giận bệ hạ, thì có mười cái đầu, cũng không đủ chém.

Người khác nhìn ông huy hoàng một đời, ai lại có thể nhìn thấy chua cay sau lưng ông. Có thể làm được vị trí tổng quản này, Lâm Ân đã dùng tính mạng của mình để phục vụ.

"Nô tài sẽ đi ngay." Lâm Ân mở ra bước chân, đi xuống dưới chín bậc của cao đài, đến giữa đại điện nói mấy câu nói với ngự trù.

Nguy cơ được giải trừ, Tịch Tích Chi thở dài vào không khí một cái, đám lông tơ trên đầu đã dính mồ hôi ướt nhẹp. Nâng lên móng vuốt lau mặt, lông tơ ướt nhẹp dính trên người, thật không dễ chịu.

Nằm ở trên đùi An Hoằng Hàn, điều tức một hồi, Tịch Tích Chi mới khôi phục lại sức khỏe.

Dạ yến đã khai tiệc, rất nhiều đại thần vừa nhìn ngự trù trúng nấu ăn ngay tại hiện trường, vừa uống rượu cười nói.

"Thức ăn của Phong Trạch Quốc quả thật tuyệt nhất, hôm nay Thẩm Cát thân coi như có lộc ăn. Bệ hạ, tiểu thần đại biểu nước Cưu kính người một chén." Người nói chuyện là Sứ giả nước Cưu.

Trên người hắn mặc chính là trang phục nước Cưu, ở trong đại điện đặc biệt dễ thấy. Tịch Tích Chi nâng mí mắt lên, không vất vả chút nào tìm được vị trí mà hắn ta đang ngồi.

Người này không kiêu ngạo không nịnh nọt, nói chuyện biết tròn biết méo, xử sự khéo léo, khó trách vua nước Cưu đã cắt cử hắn đi sứ.

Lâm Ân đang cầm bầu rượu ngọc màu trắng, thật cẩn thận rót đầy ly rượu cho An Hoằng Hàn, đưa tới trước mặt An Hoằng Hàn.

Nếu là một bậc Đế Vương, có chút xã giao là cần thiết, An Hoằng Hàn từ chối không xong. Hắn giơ ly rượu lên, hướng Sứ giả nâng chén, cũng không nói cái gì , uống một hơi cạn sạch.

Không chỉ riêng Sứ giả, rất nhiều đại thần cũng nhân cơ hội mời rượu. Từ đầu chí cuối, An Hoằng Hàn không có nói một chữ, một ly rượu lại tiếp một ly rượu xuống bụng, giống như uống không phải rượu, mà là nước, căn bản sẽ không làm say lòng người.

Tịch Tích Chi vụng trộm giơ ngón tay cái lên, tửu lượng giỏi. Uống hết nhiều rượu như vậy, mặt không đỏ hơi thở không gấp.

Bên trong chén, rượu bập bềnh, nổi lên một vài gợn sóng lăn tăn. Tịch Tích Chi vừa đúng lúc có chút khát nước, nhìn An Hoằng Hàn uống nhiều chén như vậy, cũng không thấy vẻ say, nghĩ thầm chắc rượu này nồng độ cũng không quá cao. Rón rén nhảy đến trên bàn, một cái đầu đầy lông ngẩn ngơ nhìn về phía ly rượu bạch ngọc. Đưa ra hai chân mập mạp, ôm lấy ly rượu, lè ra đầu lưỡi phấn nộn, liếm liếm rượu ngon.

Rượu ngon tỏa ra mùi thơm nồng nặc, đầu lưỡi Tịch Tích Chi vừa mới chạm được, lại cảm thấy cay, nhưng khi vừa đưa vào miệng lại cảm thấy vô cùng thơm mát. So với vài hũ rượu ngon Tử Mỹ mà sư phụ len lén cất giấu kia, uống ngon hơn nhiều.

Lại lè lưỡi liếm liếm lần nữa, cho đến khi hết rượu thấy đáy rồi, hai cái móng vuốt cũng luyến tiếc buông ra ly rượu.

Lâm Ân giật mình nhìn, lo lắng mở miệng nói: "Bệ hạ, đó là ly rượu của ngài. . . . . ."

An Hoằng Hàn thật không có tức giận, nhìn bộ dáng con chồn nhỏ tham uống rượu, nói không ra được thú vị.

"Lại cho nó thêm một chén." An Hoằng Hàn chỉ hướng ly rượu mà con chồn nhỏ ôm, hứng thú dâng cao.

Lần đầu tiên nhìn thấy con chồn nhỏ biết uống rượu, Lâm Ân cũng rất tò mò, nghe theo An Hoằng Hàn phân phó, lại rót đầy một chén vào ly rượu kia.

Tịch Tích Chi vẫn đang nhấm nhám mùi vị rượu trong miệng, nhìn lên thấy ly rượu đột nhiên lại đầy, cười đến kêu loạn ‘chít chít’.

An Hoằng Hàn nghe không hiểu Tịch Tích Chi đang nói cái gì, chỉ là nhìn cặp tròng mắt kia tươi cười, cũng liền suy đoán ra mấy phần.

"Tên tiểu tử mê rượu này." Khóe miệng dần dần hiện lên một nụ cười, ngay cả An Hoằng Hàn cũng không có phát hiện, hắn cười đến đến dịu dàng cỡ nào.

Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên Doc truyen..o.r,,g..

Tịch Tích Chi không kịp chờ đợi lại bắt đầu uống thêm rượu, mỗi lần thêm một ngụp, hai cái miệng chẹp chẹp như uống đến say sưa ngon lành.

Mỗi khi con chồn nhỏ uống hết một chén, Lâm Ân lại lập tức rót đầy.

Kiếp trước, Tịch Tích Chi uống mấy chục chén cũng sẽ không say đến ngã xuống. Nhưng nàng quên mất một sự thật, trước đây nàng là người, mà đời này là một con chồn, quan trọng nhất là nàng còn thuộc loại con chồn nhỏ chưa trưởng thành thì tửu lượng có thể nhiều bao nhiêu?

Khi uống xong chén thứ ba, cảnh sắc trước mắt Tịch Tích Chi biến thành hai hình ảnh. Thế giới tựa hồ đang đảo lôn, lắc lư, Tịch Tích Chi hoa mắt chóng mặt.

Lảo đảo đứng lên, Tịch Tích Chi bước từng bước một, thân thể liền lung lay đổ. Say đến Đông Tây Nam Bắc cũng không phân biệt rõ. Chỉ thiếu chút nữa là sẽ ngã ra ngoài mép bàn, An Hoằng Hàn rốt cuộc vươn tay bắt được con chồn nhỏ, đem nó ôm vào trong ngực.

"Còn tưởng rằng ngươi uống được nhiều..., 3 ly rượu đã say rồi." An Hoằng Hàn bật cười, giơ tay lên vuốt ve bộ lông con chồn nhỏ .

Vậy mà Tịch Tích Chi say bí tỉ nên tưởng đó là rượu, lè đầu lưỡi ra liền hướng chỗ đó liếm thêm.

Đầu lưỡi mềm mại trong lòng bàn tay An Hoằng Hàn làm hắn không khỏi kinh ngạc. Bị con chồn nhỏ làm như vậy thế nhưng hắn cảm thấy rất thoải mái. Cố ý lại đem tay giơ qua trước mặt con chồn nhỏ, muốn cho nó liếm liếm nữa.

Mời các bạn đón xem tập mới nhất trên Doc truyen..o.r,,g..

Con chồn nhỏ bị lừa qua một lần, nào còn có chuyện bị lừa lần nữa? Biết vật kia không có hương rượu, mùi vị cũng sẽ không thơm mát. Dường như ghét bỏ, nghiêng đầu, ngã vào trên đùi An Hoằng Hàn, thở to ngủ rồi.

Lâm Ân nhịn được không cười ra tiếng, không ngờ bệ hạ thế nhưng cũng có lúc kinh ngạc, mà đối tượng còn là một con chồn nhỏ.

Chuyện này nếu bị những người khác nhìn thấy, không biết sẽ cười thành dạng gì .

"Lâm Ân, gần đây trẫm có phải quá mức dễ dãi với ngươi hay không?" Không có bất kỳ sự vật gì, có thể tránh thoát tầm mắt An Hoằng Hàn. Cặp mắt hẹp dài của hắn khẽ nheo lại, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh.

Lâm Ân quỳ hai đầu gối, cũng không cười nổi nữa, "Xin bệ hạ thứ tội."

Đối với Lâm Ân cầu xin tha thứ, An Hoằng Hàn không có lên tiếng, lại không thấy trách phạt, cũng không có tha thứ. Giống như không có nhìn thấy Lâm Ân quỳ trên mặt đất, thần sắc An Hoằng Hàn thu lại, nhìn con chồn nhỏ trong ngực mấy lần, cuối cùng mắt nhìn xuống các đại thần phía dưới, nói: "Hôm nay sắc trời không còn sớm, các vị khanh gia cũng sớm đi trở về đi thôi. Trẫm cũng mệt mỏi rồi, đi trước trở về tẩm cung."

An Hoằng Hàn đang tầm trẻ tuổi khỏe mạnh cường tráng, nói mệt mỏi các kiểu, tất cả đều là lấy cớ thôi. Trong lòng các đại thần đều hiểu, có thể bệ hạ thấy dạ yến quá nhàm chán, cho nên mới tìm một lý do, lấy cớ rời đi.

Không người nào dám vạch trần lời nói dối của hắn, cũng chính là không người nào dám khiêu khích quyền uy của hắn.

"Cung tiễn bệ hạ." Đại thần đều rất hiểu lễ tiết, toàn bộ đi ra khỏi chỗ, vỗ vỗ hai đầu gối quỳ xuống, đưa mắt nhìn An Hoằng Hàn rời đi.

Nhìn bệ hạ ôm con chồn nhỏ đi ra điện Lưu Vân, Lâm Ân vẫn quỳ trên mặt đất như cũ, không biết nên đứng lên hay không nên. Bệ hạ chưa miễn tội cho ông, càng không có nói ông bình thần, ngộ nhỡ ý của bệ hạ chính là phạt ông quỳ. . . . . . Ông đứng lên thì không phải là không vâng lời chỉ ý của bệ hạ?

Bất luận như thế nào, dù sao quỳ một đêm cũng đơn giản hơn nhiều so với việc suy đoán tâm tư của bệ hạ.