Bọn họ vừa rời đi không lâu, An Nhược Yên đột nhiên đứng lên, giơ tay liền đánh An Vân Y một bạt tai, "Đứa con mà tiện nhân sinh ra không hổ là tiểu tiện nhân, nói! Ngươi giở trò gì với cây đàn của bổn cung!"

An Vân Y uất ức giương mắt nhìn, ánh mắt vô tội như không hiểu ý An Nhược Yên đang nói.

"Lục tỷ, muội. . . . . . Muội không có."

Lại một cái tát, nhưng lần này người tát vào mặt là một vị công chúa khác, “Còn chưa chịu nói? Sao dây đàn của Lục tỷ lại đứt!"

Những công chúa còn lại cũng đứng về phía An Nhược Yên, có cùng suy nghĩ xấu, mười mấy người vây quanh An Vân Y, không ngừng trách mắng đối phương.

Từ đầu đến cuối, tiểu cô nương cúi đầu, chịu đựng tất cả. Điều duy nhất khác biệt so với những lần trước là lần này trong đôi mắt tiểu cô nương đã không hề có nước mắt.

Rốt cuộc đi tới chỗ không nhìn thấy nhà thủy ta, Tịch Tích Chi lại muốn đề cập đến nghi vấn vẫn quay quanh trong lòng nàng..

Móng vuốt kéo long bào An Hoằng Hàn, long bào được may từ tơ lụa phát ra âm thanh sàn sạt do móng vuốt ma sát tạo thành.

Cái đuôi con chồn nhỏ vẫy vẫy, An Hoằng Hàn liền hiểu rõ nàng đang suy nghĩ gì, gỡ bỏ thắc mắc trong lòng nàng, nói: "Dây đàn có sức chịu đựng hữu hạn, khúc nhạc An Vân Y vừa đánh xong đã đến giới hạn của cây đàn. Rồi khúc nhạc tiếp theo của An Nhược Yên đánh ra cần độ khó cao hơn nên dây đàn cũng phải rung động mạnh hơn, dĩ nhiên nó sẽ không chịu nổi, bị đứt là chuyện bình thường."

Nếu không phải trong lòng An Nhược Yên mưu cầu chiến thắng quá lớn thì sẽ không phải chịu thua một cách thảm hại như vậy.

Nhưng nếu nàng ta chọn một khúc nhạc có trình độ hệ số khó thấp hơn thì dây đàn có thể gắng sức đến khi nàng ta đàn xong cả khúc nhạc.

Nếu tất cả chuyện này đều do An Vân Y cố ý gây ra thì tiểu cô nương mười hai tuổi này cũng thật là đáng sợ.

Con chồn nhỏ ý hiểu ý không gật đầu, ra vẻ tiếp thu học hỏi. Sự thật chứng minh, mọi việc không thể cưỡng cầu quá mức nếu không kết quả tất sẽ nhất định ngược lại với mong muốn.

An Hoằng Hàn có tấu chương phải phê duyệt không phải chỉ là lời nói có lệ với Lục công chúa. Vừa về tới Ngự Thư Phòng, An Hoằng Hàn lập tức lao đầu vào xử lý công việc chính sự.

Thái độ của Tịch Tích Chi trở nên khác thường, hiếm thấy nàng không đi ngủ mà thừa dịp mọi người không chú ý, lén lút trốn xuống dưới đáy bàn. Do thân thể nhỏ, lại có cái bàn ngăn cản, chỉ cần bọn họ không cố tình tìm nàng thì ngược lại, chỗ này thành chỗ ẩn thân tốt.

Tịch Tích Chi đang khổ não làm thế nào để biến thân, mặc dù dáng vẻ biến ảo thành hình người chỉ có bảy tám tuổi, nhưng dù sao cũng có bề ngoài là con người. Ít nhất nàng có thể nói chuyện, có thể cầm đũa gắp thức ăn, có thể dùng đôi chân đi bộ.

Hai móng vuốt trước đầy lông lá của Tịch Tích Chi chắp vào nhau, trong miệng nói nhỏ , "Biến ——, biến ——, biến ——"

Chẳng lẽ còn cần câu thần chú sao, nhưng lần trước biến thân, nàng chưa nói gì, chỉ đơn thuần mang tính đột phát!

Chẳng lẽ muốn thúc giục linh lực? Tịch Tích Chi thử qua các biện pháp, nhưng mặc cho nàng giày vò thì thân thể đầy lông lá chết tiệt này vẫn không có chút thay đổi nào.

"Trốn dưới đáy bàn lại nhải kêu cái gì." Bị đủ âm thanh kì quái của con chồn nhỏ gây huyên náo làm hắn không có cách nào chuyên tâm xử lý chính sự. An Hoằng Hàn đi tới, khom lưng kéo con chồn nhỏ nào đó đi ra, định trừng phạt vỗ sống lưng nàng, hắn vỗ nhẹ nhàng sau đó ôm vào trong ngực.

Trong lòng Tịch Tích Chi đang phiền chán, đủ mọi tâm trạng buồn bực khó chịu hòa trộn một chỗ, không thể yên lòng xuống được phút nào.

"Bệ hạ, có văn thư đưa đến." Lâm Ân cầm trong tay một phong công văn đi vào đang, đặt len trên bàn An Hoằng Hàn.

An Hoằng Hàn đi trở về bàn, đặt con chồn nhỏ lên bắp đùi, cầm công văn lên mở ra xem nội dung.

Sau khi xem xong, An Hoằng Hàn nói: "Thái tử nước Luật Vân đến, ngày mai có thể tới hoàng cung, phân phó Lưu Phó Thanh đi đón tiếp."