Có vẻ như hắn bị con chồn nhỏ chán ghét rồi. . . . . .

Hồi tưởng lại ánh mắt con chồn nhỏ nhìn mình, ý nghĩ đó đột nhiên hiện ra.

Đông Phương Vưu Dục đứng lên, vỗ vỗ chỉnh sửa lại áo bào(2) của mình, gọi hai cung nữ đứng bên cạnh, dò hỏi: "Các ngươi có biết chuyện gì xảy ra?"

(2)Áo bào: giống như áo khoác thời hiện đại.

Cung nữ ấp úng, có chút ngượng ngùng nói: "Khởi bẩm thái tử điện hạ, đây không phải lần đầu tiên Vân chồn chơi đùa như thế với ba con bướm."

Nói cách khác, Đông Phương Vưu Dục là đang chen chân vào giữa. Trên thực tế, hành động của hắn đều là xen vào việc của người khác.

Tuy cung nữ không nói ra nhưng trong câu nói đã tiết lộ ý nói đó.

Cuối cùng Đông Phương Vưu Dục cũng hiểu vì sao ánh mắt con chồn nhỏ lại tràn ngập thù địch. Mình bắt được bạn chơi của nó, nó có thể không hận mình sao?

Tự giễu cười bản thân một tiếng, Đông Phương Vưu Dục khoát khoát tay, ý bảo hai người cung nữ có thể rời đi, "Hóa ra là như vậy. . . . . ."

Hắn càng ngày càng cảm thấy con chồn nhỏ thú vị, không ngờ một sủng vật lại có mặt giống tính cách con người như vậy.

Sau khi Tịch Tích Chi tạm biệt ba con bươm buớm, nàng liền chuẩn bị trở về cung tìm An Hoằng Hàn. Ai ngờ mới đi được nửa đường, đột nhiên xuất hiện một đám Trình Giảo Kim(3), phản ứng đầu tiên của Tịch Tích Chi là tìm chỗ trốn.

(3)Trình Giảo Kim: chỉ người, vật hoặc sự cố xuất hiện, phát sinh ngoài ý muốn.

Nhưng đối phương đã sớm nhìn thấy nó. . . . . .

Không biết âm thanh người nào hô to: "Là Vân chồn!"

Tiếng kêu này hoàn toàn làm tan vỡ suy nghĩ phải ẩn trốn trong lòng Tịch Tích Chi.

Dù gì nàng cũng là sủng vật có người làm chỗ dựa, Tịch Tích Chi thách họ dám bắt nàng làm gì, nàng dũng cảm ưỡn ngực đi về phía các nàng ta.

Con đường nhỏ xây dựng vòng qua hòn non bộ, bên kia là hồ nước sâu. Ánh nắng chiếu lên mặt nước, sóng gơn lăn tăn hiện lên bóng hòn non bộ.

Ngay lúc nàng sắp đi lướt qua, giọng nói nũng nịu như tiếng chuông bạc truyền đến, "Ồ? Hai tiểu cung nữ khi nào cũng đi theo ngươi giờ ở chỗ nào vậy? Chẳng lẽ họ không sợ ngươi gặp chuyện gì bất trắc sao?"

Tịch Tích Chi làm bộ như không nghe thấy, trong lòng nói thầm, hai tiểu người hầu đó đợi một lát nhất định sẽ đuổi đến. Lúc nàng đi, nàng thấy họ bị Đông Phương Vưu Dục gọi lại hỏi chuyện rồi.

Tịch Tích Chi không muốn trêu chọc phiền toái, bất kể An Nhược Yên khiêu khích ra sao, nàng đều làm như không nghe thấy, muốn đi vòng qua đi đường của mình.

Nhưng mà con chồn nhỏ không đếm xỉa đến lại khiến An Nhược Yên tức giận.

"Ngươi điếc hay là câm!" Nàng ta sải bước tiến lên trước, chặn lại đường đi của con chồn nhỏ.

Mấy ngày gần đây An Nhược Yên giống như ăn phải thuốc nổ, hễ không chút vừa ý liền cãi lộn.

Không có mặt An Hoằng Hàn ở đây, tự nhiên Tịch Tích Chi nàng không dám một mình đối phó với An Nhược Yên. Nàng dựa vào thân thể nhỏ bé định đi xuyên qua dưới chân bọn họ.

An Nhược Yên nhìn ra ý định của con chồn nhỏ, "Các ngươi chặn nó lại giúp bổn cung." Lần trước mối thù giành cây trâm của nàng, nàng còn chưa báo thù được, tình cờ gặp phải kẻ thù cũ, sao có thể dễ dàng bỏ qua cho nó thế được?

Những công chúa còn lại vâng theo mệnh lệnh, đứng thành một hàng triệt để chăn lại con đường nhỏ.

Dù không nghĩ nhìn thẳng An Nhược Yên, Tịch Tích Chi cũng chỉ có thể nâng đầu nhỏ lên, nhìn nàng ta mấy lần.

"Làm sao? Ngươi còn biết sợ? Không phải ngươi ỷ là được hoàng huynh sủng ái, khắp nơi cướp đồ của chúng ta?" An Nhược Yên hung dữ hô, hoàn toàn khác với vẻ mảnh mai dịu dàng trước đó.

Chít chít. . . . . . [Tránh ra].

An Hoằng Hàn có sủng ái nàng sao? Dường như ngược đãi nhiều hơn chút. Trong lòng Tịch Tích Chi cho rằng như vậy nên đáp lại vẻ hùng hồn, ra vẻ cây ngay không sợ chết đứng.

Thương thế trên gương mặt An Vân Y đã dần tốt hơn. Nhìn thấy ánh mắt không lương thiện của Lục Hoàng Tỷ, nàng ấy sợ hãi rụt rè đứng ra ngoài, chắn phía trước thân con chồn nhỏ, "Lục. . . . . . Lục Hoàng Tỷ, bỏ qua đi, Vân chồn là sủng vật hoàng huynh nuôi. Chúng ta không nể mặt hòa thượng, cũng phải nể mặt phật tổ."

An Vân Y vừa nói vậy, những vị công chúa khác đều có chút chùn chân.

Bọn họ còn không đến mức vì một người là An Nhược Yên mà đi đắc tội hoàng huynh, liền rối rít khuyên nhủ: "Lục tỷ, ngộ nhỡ hoàng huynh truy cứu thì chúng ta sẽ phải chịu phạt. Theo muội thấy, hay là để Vân chồn đi thôi."

Dù sao lúc ban thưởng trang sức lần trước cũng đã có không ít phần dành cho các nàng. Thật sự không cần thiết vì An Nhược Yên, mà bọn họ mạo hiểm đi chọc giận hoàng huynh.

Hoàng cung chính là như vậy, khi có lợi ích thì toàn bộ mọi người đều nghĩ hết cách để nịnh bợ lấy lòng người. Nhưng nếu không có mang lại lợi ích cho bọn họ thì trong chớp mắt bọn họ sẽ đá văng ngươi ra.

Một mực vẫn luôn sống ở thiên đường như An Nhược Yên, đột nhiên vì con chồn nhỏ và An Vân Y mà nàng ta dần rơi xuống địa ngục.

Chênh lệch lớn đến làm nàng ta không thể tiếp nhận được sự thật đó, nếu nàng không trừng trị con chồn nhỏ một phen thì lòng nàng khó tiêu được cơn tức.

Cắn chặt răng, An Nhược Yên nặn ra một câu, "Đúng, các ngươi nói rất đúng, Nó đúng là bảo bối của hoàng huynh, ai dám bắt nạt nó. . . . . ."

Lời nói chua như giấm khiến toàn thân mọi người nổi da gà.

Tịch Tích Chi không chịu nổi, bộ lông run lên, lui về sau hai bước, nàng không bỏ qua cái nhìn độc ác trong mắt An Nhược Yên.

Cặp mắt An Vân Y mang theo ngờ vực, hơn nữa cũng rất giật mình. Theo tính An Nhược Yên thì thực sự sẽ từ bỏ ý đồ?