Mặc dù Tịch Tích Chi có vài phần đồng cảm với cảnh ngộ của An Nhược Yên, nhưng nhớ lại cảnh tượng nàng ta không ngại đẩy ngã An Vân Y, kiểu một hòn đá ném trúng hai con chim, hại nàng cùng An Vân Y hai người đều bị thương thì nàng liền không mở miệng khuyên An Hoằng Hàn.

An Nhược Yên nôn nóng đến sắp khóc thành tiếng, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt khiến lòng người đau xót.

"Hoàng huynh. . . . . . Hoàng huynh, Yên Nhi van cầu người, không nên đem Yên Nhi gả cho Lưu Quốc Vương, về sau người nói gì, tất cả mọi chuyện Yên Nhi đều làm theo." An Nhược Yên quỳ hai đầu gối xuống đất.

Thái giám cung nữ cũng đều không thể tin nhìn nàng ta, gả Lục Công Chúa cho Lưu Quốc Vương? Chẳng lẽ bệ hạ điên rồi sao?

Chỉ riêng trong nước Phong Trạch đã không biết có bao nhiêu công tử danh môn vọng tộc từng muốn cưới Lục Công Chúa, nhưng bệ hạ chưa từng đồng ý. Bọn họ vẫn cho là bệ hạ vô cùng thương yêu Lục Công Chúa, cho nên trước khi không tìm được vị hôn phu tốt sẽ không gả Lục Công Chúa đi.

Vậy mà lời nói ngày hôm nay lại phủ nhận nhận thức trong lòng tất cả mọi người.

An Hoằng Hàn không chút động lòng, phân phó cung nữ dọn dẹp thức ăn trên bàn đi.

Tịch Tích Chi nằm ở trong ngực hắn, lén lút thò đầu nhỏ ra nhìn An Nhược Yên. Tinh thần An Nhược Yên đã chuẩn bị đến bờ vực sụp đổ, nước mắt rơi lã chã, mặc cho khóc làm nhòe hết lớp trang điểm.

"Nếu ngươi nghĩ quỳ, vậy thì cứ từ từ quỳ, lời trẫm nói ra sẽ không thu trở lại, chuyện ngươi lấy chồng ở xa đã là kết cục đã định." An Hoằng Hàn không buồn liếc nhìn nàng ta thêm một cái, nhấc chân cất bước, chuẩn bị đi Ngự Thư Phòng xử lý chính sự.

An Nhược Yên giống như phát điên, ôm lấy bắp đùi An Hoằng Hàn, kêu khóc: "Hoàng huynh. . . . . . Hoàng huynh không phải đau Yên Nhi nhất sao? Đừng gả muội đi có được không? Tại sao muốn muội gả đi? Muội không muốn. . . . . . Muội không muốn. . . . . ."

An Hoằng Hàn không thích người khác đụng vào, âm trầm lạnh lùng nói: "Người tới, kéo Lục Công Chúa ra."

Hai người thị vệ đè lại cánh tay An Nhược Yên, gỡ mạnh cánh tay nàng ta bám lấy bên cạnh An Hoằng Hàn, lôi đi ra ngoài.

Trang sức trên búi tóc nàng ta chói sáng, đung đưa sang hai bên lệch ra khỏi, sợi tóc ngổn ngang tán loạn xuống bên tai, nước mắt nhòe khắp mặt nàng ta.

Tịch Tích Chi không nhìn nổi nhất là nhìn người khác khóc, sợ bản thân mình lại lần nữa mắc thói xấu là mềm lòng, nàng liền nâng móng vuốt lên che kín mắt của mình, tránh cho bản thân mình sau khi nhìn thấy lại phiền lòng.

Đột nhiên An Nhược Yên khóc lớn kêu to: "Có phải hay không nó. . . . . . Có phải hay không vì Vân chồn, hoàng huynh người mới có thể đối với ta như vậy? Trước kia người không phải vậy, kể từ sau khi con chồn này vào cung, thứ gì tốt người đều ban cho nó, bất kể nó làm gì, người đều nuông chiều nó! Muội là muội muội ruột thịt của người, chẳng lẽ đến một con chồn, muội cũng không bằng sao?"

Nàng giống như bị điên gào thét vang khắp cả điện Bàn Long.

Rất nhiều cung nữ thái giám không nhịn được muốn che lỗ tai của mình, nhưng không có ai thực sự có can đảm giơ tay lên làm như vậy.

Thế nào lại đổ tội lên người nàng? Tịch Tích Chi không rõ chân tướng, mắt chớp chớp mấy cái, việc nàng ta xuất giá có dính dàng gì đến nàng chứ?

Lông mày An Hoằng Hàn nhíu chặt, trong chớp mắt xoay người lại đối mặt An Nhược Yên, nói: "Đến nước này, ngươi còn không rõ vì sao trẫm đối với ngươi như thế sao? An Nhược Yên, có lúc nên làm người biết thời thế thì tốt hơn."

"Muội không hiểu. . . . . . Muội không hiểu! Rõ ràng huynh mới chính là người thay đổi, rõ ràng chính huynh cấp cho con súc sinh này toàn bộ sủng ái, tại sao trái lại trách móc đến muội ?" An Nhược Yên ôm đầu, kích động la hét, mất đi hình tượng xinh đẹp động lòng người như ngày bình thường.

Chít chít. . . . . . Lại một lần nữa nghe thấy hai chữ ‘súc sinh’, Tịch Tích Chi càng cảm thấy không vừa lòng.

Khuôn mặt vốn lạnh lùng của An Hoằng Hàn lại nhanh chóng hạ xuống đông lại như băng, "Súc sinh? Vậy ngươi là thứ gì, ngươi đối với trẫm, ngay cả súc sinh cũng không bằng. Ngươi đã muốn biết đáp án như vậy, trẫm cũng không ngại nói cho ngươi biết."

Từ trước đến giờ, chuyện hoàng gia đều thể để người ngoài tham gia, An Hoằng Hàn cho tất cả nô tài trong điện rút lui hết, cả trong đại điện trống vắng khiến người khác sợ hãi.

An Nhược Yên chật vật ngồi trên sàn nhà, nhìn vị hoàng huynh lãnh khốc vô tình, nước mắt như hạt châu không ngừng rơi, trong đầu vẫn còn vang vọng câu nói ‘súc sinh không bằng’. Nàng là công chúa nước Phong Trạch, là tiểu thư cành vàng lá ngọc nhận muôn vàn cưng chiều vào thân, sao có thể không bằng một con súc sinh!

Tịch Tích Chi nhanh chóng mở mắt ra, nhìn xuyên qua giữa khe hở móng vuốt, len lén quan sát An Nhược Yên.

"Ngươi có biết vì sao năm đó trẫm giết hết tất cả hoàng tử, lại duy nhất không động đến đám công chúa các ngươi không?" Sắc mặt An Hoằng Hàn lạnh lùng đến đáng sợ, lúc nói những lời này lại toát ra ý giễu cợt.

Theo mọi người suy đoán, sở dĩ An Hoằng Hàn Chi phải làm như vậy, đơn giản bởi vì các công chúa không có bất cứ sự uy hiếp nào đối với hắn.

Lòng hiếu kì của Tịch Tích Chi cũng bị gợi lên, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm An Hoằng Hàn.

An Nhược Yên lắc đầu, nói như người mất hồn: "Là . . . . . Là vì cái gì?"

Trực giác nói cho Tịch Tích Chi biết chuyện này sẽ là một đáp án kinh khủng. Nàng do dự có muốn tiếp tục nghe hay không, biết càng nhiều bí mật đồng nghĩa với việc tình cảnh bản thân sẽ càng trở nên nguy hiểm hơn. Đời có câu người biết càng nhiều bí mật thì càng không sống lâu được, Tịch Tích Chi nàng nhưng là con chồn vô cùng quý trọng mạng sống.

Hai cái móng vuốt dần dần theo ánh mắt dời đến lỗ tai, bịt thật chặt.

Dáng vẻ này của côn chồn nhỏ vô cùng đáng yêu, đặc biệt là gương mặt tròn tròn dễ thương.

Tịch Tích Chi càng không muốn biết, An Hoằng Hàn càng không muốn nó như ý. Huống chi con chồn này không phải là nhìn ra nó không có năng lực tự bảo vệ bản thân mới nương nhờ đến chỗ hắn sao? Chỉ có khiến nó cảm thấy tình cảnh bản thân nguy hiểm, thì chắc rằng nó mới bằng lòng thành thật sống đàng hoàng ở bên cạnh. An Hoằng Hàn cố ý lấy móng nó ra, lạnh giọng nói: "Bí mật ngươi biết còn thiếu sao?"

Về chuyện Thái hậu mất và chuyện về Ảnh Vệ, con chồn này có thể rõ ràng hơn so với bất luận kẻ nào.

Hình như là thế. . . . . .

Biết nhiều một chút, hay biết ít đi một tí, cũng không có sự khác biệt nào. Tịch Tích Chi thúc giục kêu lên hai tiếng, ý bảo An Hoằng Hàn mau nói.