"Trông coi cho tốt." Những lời này chính là An Hoằng Hàn xoay người nói với Lâm Ân.

Dung nhan ngủ say của mỗ hài tử, hô hấp vững vàng, hai gò má nhiễm màu hồng nhạt, nhìn cực kỳ đáng yêu.

Có lẽ là bởi vì chạy bộ cực kỳ hao phí thể lực, lần này Tịch Tích Chingủ đặc biệt say, không hoảng hốt lo sợ khó ngủ cả đêm giống như tối hôm qua. Xem ra phàm là cất giấu chuyện trong lòng, Tịch Tích Chi sẽ khôngthể ngủ thoải mái được.

An Hoằng Hàn yên tĩnh đứng ở một bên nhìn rất lâu, không có chút ý muốn rời đi.

Đều nói hoàng đế không vội, thái giám đã gấp. Lời này từ phương diệnkhác mà nói, vô cùng có đạo lý. An Hoằng Hàn không vội, đó là bởi vìkhông ai dám thúc giục hắn. Mà đại tổng quản Lâm Ân lại không giống,thân phận của ông không chí cao vô thượng bằng An Hoằng Hàn, phải nhìnsắc mặt người ở khắp mọi nơi trong triều đình. Lúc này mới vừa qua khỏikhông lâu, liền có mấy đại thần phân phó tiểu thái giám tới truyền lờirồi.

Lo lắng chà chà bước chân, Lâm Ân tiến lùi đều khó.

"Bệ hạ. . . . . ." Do dự một lúc, rốt cuộc Lâm Ân vẫn làm ra một quyếtđịnh, "Nô tài sẽ trông chừng Tịch cô nương thật tốt, sẽ không để cho bất kỳ ai đến gần. Người xem thời điểm cũng không còn sớm, có phải chúng ta nên đi lâm triều trước không? Đoán chừng sau khi hạ triều, Tịch cônương cũng nên tỉnh."

Tận lực nói chuyện chu đáo, không chọc cho An Hoằng Hàn phải nổi giận.

Tính toán nhỏ nhặt này của Lâm Ân, há có thể lừa gạt được cặp mắt của An Hoằng Hàn. Mới vừa rồi, mấy tiểu thái giám ở bên ngoài quơ tay múa chân với Lâm Ân, tựa hồ đang nói lời gì đó, An Hoằng Hàn đều thấy tất cả rất rõ ràng.

Những chuyện này cũng không quan trọng, cho nên An Hoằng Hàn vẫn không đến mức vì thế mà tức giận.

Cuối cùng liếc mắt nhìn dung nhan ngủ say của Tịch Tích Chi, An Hoằng Hàn xoay người, phân phó cung nữ thay quần áo cho hắn.

Lâm Ân nhìn thấy bệ hạ cuối cùng cũng nguyện ý lâm triều, khóe miệngkhông khỏi lộ ra một chút tươi cười. Phục vụ bệ hạ, thật sự rất khókhăn. Không chỉ có mỗi ngày phải lo lắng tánh mạng người thân của mình,còn phải chịu đủ mọi sự tàn phá của các vị đại thần.

Xem đi xem đi, vô luận như thế nào, chịu tội luôn là bọn họ - đám nô tài vô tội.

Sau khi phục vụ An Hoằng Hàn thay quần áo, Lâm Ân cũng không có đi theo lâm triều, mà là chờ đợi ở ngoài cửa.

Bên trong Bàn Long điện to lớn, chỉ có một mình Tịch Tích Chi yên lặng ngủ.

Sau hai ngày Tịch Tích Chi dậy sớm, đi theo An Hoằng Hàn chạy bộ. Mặc dù mỗi lần chạy xong, chân đều đau đớn khó nhịn, nhưng Tịch Tích Chi cũngkhông có bỏ cuộc, vẫn kiên trì như cũ.

Kiên trì một thời gian dài, cuối cùng cũng nhận được hồi báo. Sau vàingày, Tịch Tích Chi từ từ thích ứng với cuộc sống chạy bộ vào sáng sớm,sẽ không sau khi chạy xong liền nằm ở trên giường êm gáy khò khò nữa.

Mặt trời sáng rực nhô lên cao, từng ánh nắng rực rỡ chiếu xuống.

Tịch Tích Chi nằm ở trên thư án, trong tay còn nắm một cây bút lông,hình như cực kỳ nhàm chán, một đôi mắt màu xanh thẩm xoay qua đông rồixoay quay tây, chính là không có chút hứng thú với bất cứ thứ gì.

"Tiểu tổ tông, ngài có muốn ăn chút gì hay không? Bệ hạ đang ở trong ngự thư phòng thương nghị quốc sự với các đại thần, có lẽ còn cần một thờigian rất lâu mới trở về."

Nhìn Tịch Tích Chi nhàm chán, Lâm Ân e sợ vị tiểu tổ tông này buồn bực đến hỏng, khẩn trương tiến lên hỏi thăm.

Cung nữ thái giám xung quanh cũng sợ không phục vụ tốt nàng, một đám khúm núm yên lặng chờ Tịch Tích Chi phân phó.

Đây không phải lần đầu tiên Tịch Tích Chi nhìn thấy cảnh tượng này, đãsớm tập mãi thành quen. Lắc đầu một cái với Lâm Ân, ý bảo không muốn ăngì hết, "Ta không đói bụng."

"Vậy có muốn ra ngoài đi dạo một chút không?" Lâm Ân hỏi lần nữa.

Tịch Tích Chi vẫn lắc đầu nhỏ, "Không muốn đi."

Hôm nay Tịch Tích Chi chính là không có chút tinh thần, chuyện gì cũngkhông muốn làm. An Hoằng Hàn và các đại thần thương nghị quốc sự, đã qua một canh giờ. Tịch Tích Chi thật đoán không ra có đại sự gì đáng giá để An Hoằng Hàn phải thảo luận. . . . . .

Rất ít thấy có chuyện gì có thể chiếm dụng thời gian dài của An Hoằng Hàn như vậy.

Trong lòng suy nghĩ cái gì, Tịch Tích Chi bất tri bất giác nói ra miệng: “Gần đây xảy ra đại sự gì sao?”

“Đại sự?” Lâm Ân lặp lại trong miệng một lần, có lẽ nghĩ đến cái gì, vỗbàn tay, “Có! Có! Từ nay trở đi, tả tướng Tư Đồ đại nhân sẽ thu quân hồi triều, gần đây chuyện nghị luận nhiều nhất chính là chuyện này.”

Mặc dù mấy tháng trước, Tư Đồ Phi Du cố ý giấm giếm chuyện nạn lút ởPhong Châu. Chỉ là nghe những đại thần khác nói, hai , ba tháng nay TưĐồ Phi Du một mực tận tâm tận lực xử lý chuyện nạn lụt. Trước mắt nạnlụt Phong Châu đã được khống chế, ông ta cũng đã giảm tổn thất của Phong Trạch Quốc đến mức thấp nhất.

Nhớ tới lão đầu Tư Đồ Phi Du kia, Tịch Tích Chi thật sự không có nổi một chút hảo cảm. Co với hữu tướng Lưu Phó Thanh, quả thật chính là mộtngười ở trên trời, một người ở dưới đất.

“Thì ra là thế.” Tịch Tích Chi nhàm chán chống cằm khó trách gần đây AnHoằng Hàn lại bận rộn chính vụ như vậy, thì ra là về chuyện ở PhongChân. Phong Châu vừa trải qua thiên tai, sau này chắc hẳn sẽ có rấtnhiều chuyện phải xử lý.

Phải trấn an dân tâm như thế nào, đó là trọng yếu nhất.

“Tình hình thiên tai ở Phong Châu như thế nào?” Tịch Tích Chi muốn hỏichính là dân chúng ở nơi đó, dù sao thiên tai** mang cho bọn họ, chỉ cókhỏ sở vô tận. Bao nhiêu người trôi giạt khắp nơi, tan cửa nát nhà......

Đối với loại câu hỏi này của Tịch Tích Chi, Lâm Ân chưa từng nghe qua. ở trong mắt của ông, Tịch Tích Chi trái ngược với hoàng cung dơ bẩn, làngười vô cùng tinh khiết, có một tấm lòng thiện lương.

“Dân chúng cũng đã ổn định rồi, chỉ là........Rất nhiều phòng ốc ở Phong Châu đều bị lũ lụt phá hủy, nếu muốn xây dựng lại, cần tới một thờigian.” Mà trong thời gian này, bởi vì bên kia mới trải qua thiên tai,rất dễ dàng bùng phát ôn dịch. Nhưng nếu xử lý không thỏa đáng, hậu quảkhó mà lường được.

Sắp xếp chỗ ở cho dân chúng là một vấn đề.

Mặc dù Lâm Ân không nói ra, nhưng trong lòng Tịch Tích Chi lại hiểu rất rõ.

Đoán chừng thời gian này, An Hoằng Hàn bận rộn.....Không chỉ cần pháingười điều tra tung tích Từ lão đầu, còn cần quản lý tất cả công việccủa Phong Châu.

Lại nghĩ tới mỗi ngày An hoằng Hàn đều bận rộn như vậy, buổi sáng khôngnhững không thể ngủ nướng, còn phải bớt chút thời gian chạy bộ với mình, nhất thời Tịch Tích Chi cảm giác lỗi của mình rất lớn. Lắc lắc đầu nhỏ, Tịch Tích Chi cảm thấy nên giúp An Hoằng Hàn làm chút gì đó, nếu khôngsẽ thật có lỗi với An HOằng Hàn?

Nhưng mình lại có thể làm cái gì đây? Tịch Tích Chi suy nghĩ, cuối cùng vẫn không nghĩ ra được.

Đúng lúc này, thái giám bên ngoài Bàn Long điện hô to một tiếng ‘bệ hạ hồi cung’/

Nghe được tiếng nói này, Tịch Tích Chi lập tức ngồi nghiêm chỉnh, nghiêm túc nắm bút lông trong tay, làm bộ như một bộ dáng đang cố gắng luyệnchữ.

Lâm Ân và chúng cung nữ thái giám nhìn thấy, cũng cả kinh trừng lớn mắt.

An Hoằng Hàn mặc long bào màu vàng, một thân khí phách thiên thành,chuyện thứ nhất khi vào cửa chính là mở miệng hỏi thăm: “Lâm Ân, hôm nay nàng luyện chữ có lười biếng không?”

Trong lòng Lâm Ân thầm nghĩ, cả buổi sáng Tịch cô nương đều dùng để ngẩn người, ngươi nói có lười biếng hay không? Vừa định mở miệng trả lời,ánh mặt lại đúng lúc chống lại đôi mắt Tịch Tích Chi.

Tịch Tích Chi dùng sức trừng mắt liếc ông một cái, làm cho câu nói của Lâm Ân mắc kẹt ở cổ, phun không ra, cũng nuốt không được.

“Ta không có lười biếng.” Không đợi Lâm Ân do dự ra quyết định, TịchTích Chi liền giành trả lời. Mà trong lòng lại cực kỳ chột dạ, cả mộtbuổi sáng, nàng không viết được một tờ giấy Tuyên Thành.

Gò mà của Tịch Tích Chi khẽ ửng hồng, một đôi mắt giống như con nai conthuần khiết, ánh mắt mơ hồ bất định, chính là không dám nhìn chính diệnAn Hoằng Hàn.

Chỉ là vẻ mặt này của nàng, chẳng lẽ An Hoằng Hàn còn đoán không ra tiểu tử này nói dối? Thật là một hài tử không biết nói dối. Chính bởi vìvậy, người ở trước mắt này mới đáng được hắn thật tâm đối đãi, khôngphải sao?

Lâm Ân bị dọa đến trong lòng hồi hộp, trong lòng thái giám cung nữ khác cũng không hẹn mà cùng suy nghĩ đến.........Tịch cô nương thật là không muốn sống! Lại dám phạm tội khi quân! Đây chính là tội lớn rơi đầu đấy.

An Hoằng Hàn chậm rãi xoay người lại, đôi mắt nhìn chằm chằm Tịch TíchChi không rời, nhưng từ đầu đến cuối không có phơi bày lời nói dối củaTịch Tích Chi.

Chỉ là hắn càng không nói câu nào, càng khiến Tịch Tích Chi sợ hãi. Tay nhỏ bé ở sau lưng không gắt gao nắm lại thật chặt.

“Vừa rồi ngươi và đại thần thương nghị lâu như vậy khẳng định mệt mỏi,ta xoa bóp vai cho ngươi.” Cũng không biết là chột dạ, hay là bởi vì gìkhác, Tịch Tích Chi thuận miệng nói một câu liền chạy ra ngoài.

Mặc kệ là từ nguyên nhân gì, nghe lời nói như thế, An Hoằng Hàn cũngkinh ngạc một phen. Một tiểu hài tử nguyện ý phục vụ cho hắn, An HoằngHfn làm sao có thể buông tha cơ hồi này?

“VỪa đúng đầu vai trẫm có chút mỏi.” An Hoằng Hàn thuận thế ngồi vàotrên ghế, nhìn qua Tịch Tích Chi, ý bảo nàng nhanh chóng bóp đi.

Có một lần, Tịch Tích Chi lười biếng không hoàn thành nhiệm vụ luyệnchữ, An Hoằng Hàn đã phạt nàng rất nặng. Bây giờ vì giảm bớt chút tộilỗi, Tịch Tích Chi càng thêm ra sức làm hắn vui lòng. Tay nhỏ bé củaTịch Tích Chi vốn đã mềm nhũn, vì để cho An hoằng Hàn cảm thấy thoảimái, nàng đã dùng hết toàn lực bóp vai cho hắn.

Thật vất vả mới hưởng thụ được phục vụ như vậy, An Hoằng Hàn không khỏi khép hai mắt lại.

Nhìn vẻ mặt An Hoằng Hàn hiếm khi thả lỏng, Tịch Tích Chi không khỏingây người một hồi. Trước kia phàm là có người đang ở đây, An Hoằng Hànsẽ không thả lỏng một chút nào, thời điểm có vẻ mặt này là cực nhỏ.

Dần dần, Tịch Tích Chi cũng không phân biệt được rốt cuộc là bóp vai cho hắn vì giảm bớt lỗi lầm, hay chỉ muốn nhìn vẻ mặt buông lỏng của hắn mà bóp vai.

Lâm Ân nhìn không khí giữa hai người vô cùng hài hòa, len lén phất tayvề phía mọi người ,để toàn bộ cung nữ thái giám đều lui ra khỏi Bàn Long điện.

Trong điện yên lặng, không có một tiếng vang. Thời gain giống như dừng ở thời khắc này, để bức tranh này trở thành hình ảnh vĩnh cửu.

“Thế nào? Hôm nay lấy lòng trẫm như vậy? Có phải lại ít luyện chữ đúngkhông?” nhìn thời cơ không sai biệt lắm, An Hoằng Hàn há mồm nói.

Tịch Tích Chi còn chưa kịp phản ứng kịp, đã nhìn thấy An Hoằng Hàn mởđôi mắt đen nhánh ra, gần như là bật thốt lên, “Ta chỉ là thấy ngươi mệmỏi........mới..........”

Thốt lời này ra khỏi miệng, Tịch Tích Chi cũng không nhịn được sững sờ.

Đôi mắt An Hoằng Hàn lấp lánh giống như hắc diệu thạch, hình như bắt giữ được thứ gì, khóe miệng khẽ nhếch ra một nụ cười, “Còn nói ngươi khôngcó lấy lòng trẫm?’

“Không có!” Tịch Tích Chi há mồm phản bác, lúc đầu nàng quả thật lấylòng An HOằng Hàn, nhưng sau đó........bất tri bất giác liền bỏ đi ýnghĩ kia, chỉ là muốn nhìn vẻ mặt thả lỏng của hắn, mới tiếp tục bóp vai cho hắn, cũng không có ý nghĩ khác.