Bốn nam tử không ngờ rằng chuyện này sẽ gây náo động lớn như vậy, sau cùng còn kinh động đến cả bệ hạ, khiến bọn họ kinh hoàng sợ hãi, "Cầu xin bệ hạ tha mạng! Chúng thần. . . . . . Chúng thần chỉ là mang các nàng ra ngoài chơi đùa mà thôi, không có nổi lòng xấu xa."

Giống như nghe được một truyện cười, Tịch Tích Chi ngoan độc hung ác trừng mắt, âm thanh réo rắt lanh lảnh vang lên, "Chơi đùa? Các ngươi muốn chơi đùa thế nào? Cởi hết y phục chơi sao?"

Lời Tịch Tích Chi nói đi ra ngoài, mặc dù có phần mất thể diện, tuy nhiên lại rõ ràng chỉ ra tư tưởng bẩn thỉu trong lòng bốn người.

"Ngươi. . . . . . Ngươi là ai? Dám nói như vậy. . . . . ." Nhìn thấy có người dám lên tiếng giễu cợt bọn họ, bốn người đều có chút không phục. Nhưng thấy thái độ bệ hạ sủng ái nàng vừa rồi, nhất thời thu lại sự kiêu ngạo.

Tịch Tích Chi quay đầu lại, "Nhân chứng vật chứng đều ở đây, không phải các ngươi chết cũng không nhận chứ."

Lo lắng Tịch Tích Chi bị chọc cho tức giận, An Hoằng Hàn nhẹ nhàng kéo nàng qua, bàn tay khoác lên đầu vai của nàng. Động tác rất thân thiết khiến mọi người cảm thấy không chân thật.

Rất ít khi nhìn thấy bệ hạ chủ động gần gũi với người khác, bất kể là hoàng thân hay là phi tử, chưa bao giờ nhìn thấy bệ hạ làm ra động tác như thế. . . . . . Mà bây giờ, khi hắn kéo đầu vai tiểu cô nương qua, sao mà thành thạo như động tác này đã được làm vô số lần.

"Trẫm sẽ làm chủ cho ngươi." An Hoằng Hàn lạnh lùng nói: "Ngô Kiến Phong, đem bốn người này giải phòng Tịnh Thân(3), thiến. Đợi trưa ngày mai mang ra chém đầu răn đe mọi người."

(3)phòng Tịnh Thân: là phòng để thiến nam nhân trước khi trở thành thái giám.

Cái này sao gọi là làm chủ? Rõ ràng là thiên vị mà.

Nếu như chỉ muốn đối phương chết thì tại sao trước khi chết, nhất định phải cắt mất gốc rễ của bọn hắn.

Lời này giống như của ma quỷ, quay quanh tai bốn nam nhân, "Không. . . . . . Bệ hạ, tha cho chúng thần, lần sau chúng thần cũng không dám nữa."

Bốn người đều bị doạ sợ vỡ mật, dập đầu cầu xin tha thứ một hồi.

Nhưng tâm địa An Hoằng Hàn thật sự cứng rắn, mặc cho bọn hắn dập đầu đến kêu vang, nhưng cũng làm như không nghe thấy .

"Bệ hạ, tỷ tỷ thần chính là Hoa Quý Phi, ngài là tỷ phu của thần mà, người không thể đối với thần như vậy, Lưu gia chúng thần chỉ có một mầm là thần." Lưu Phỉ kêu gào nói, tứ chi nằm trên mặt đất, giống như một con chó đang quỳ.

Cùng với bộ dáng tự cao tự đại lúc trước, tưởng như hai người.

An Hoằng Hàn cau mày, tựa hồ rất không muốn nghe được lời này. Hắn quay đầu, nhìn về phía Tịch Tích Chi, phát hiện sắc mặt của nàng không có biến hóa chút nào, sẵn có phần bực mình, lại có chút may mắn. Ngay cả chính hắn cũng không biết, đây là vì sao?

Nếu như bám vào quan hệ thì có thể miễn đi cái chết. Vậy thì Thái hậu cùng An Nhược Yên đã không phải bỏ mạng. . . . . .

"Kéo xuống." An Hoằng Hàn không muốn nghe tiếng bọn họ cầu xin tha thứ nữa.

Thật ra thì Tịch Tích Chi cũng không phải không lộ vẻ gì, chỉ là không có phản ứng kịp. Trong đầu nàng vẫn bị bao quanh câu nói ‘ tỷ tỷ thần là Hoa Quý Phi ’. . . . . .

Từ khi nàng bị tiến dâng cho An Hoằng Hàn, mỗi đêm An Hoằng Hàn đều ở lại điện Bàn Long qua đêm, thế cho nên Tịch Tích Chi quên mất, hắn còn có mỹ nhân trong hậu cung.

Cách hồi lâu, cho đến lúc bên tai vang lên âm thanh ‘y nha y nha’, Tịch Tích Chi mới phục hồi lại tinh thần.

"Đến đây, ta mang các ngươi trở về." Tịch Tích Chi ngoắc hướng ba Yêu Tinh ra, thời gian họ hóa thành hình người cũng đủ dài rồi. Huống chi các nàng đến tiếng người đều chưa học qua, ở lại cái nơi hoàng cung ăn sống nuốt tươi này lâu dài, cũng không phải một biện pháp tốt.

Một câu nói này khiến các vị đại thần lại rơi vào suy nghĩ sâu xa.

Ba Vũ Cơ do tiểu cô nương này mang tới sao? Vậy rốt cuộc nàng lại có sở trường gì? Ánh mắt các đại thần chuyển qua người bệ hạ, tóm lại tin tưởng bệ hạ không có sai. Có thể để cho bệ hạ dùng ánh mắt khác đối đãi tiểu cô nương này, nhất định là có bản lãnh hơn người.

Kì thực, bọn họ căn bản đều hiểu sai rồi.

An Hoằng Hàn đối với tiểu nữ hài này tốt như vậy, đơn giản vì một nguyên nhân, đứa trẻ chính là Vân chồn hóa thân. Nói cách khác, hắn yêu thương sủng vật của mình, lại cái gì sai sao?

Sủng vật, đương nhiên dùng để cưng chiều.

"Tất cả các vị giải tán đi, ngày mai lâm triều, nếu người nào dám đến muộn, trẫm không định dễ dàng tha thứ."

An Hoằng Hàn nhẹ nhàng ném một câu nói, bước nhanh rời đi cùng tiểu nữ hài.

Đông Phương Vưu Dục nhìn bóng lưng của hai người, khóe môi nở nụ cười không có ngừng quá.

"Hàn Quân, ngươi đi hỏi thăm thân phận của tiểu cô nương này." Đông Phương Vưu Dục nảy sinh hứng thú rất lớn với Tịch Tích Chi, phân phó thuộc hạ của mình nói.

Tại sao vừa vặn nhìn tới, mình liền rất muốn giữ đối phương giữ ở bên người?

Sau khi đi được nửa đường, An Hoằng Hàn cho lui toàn bộ cung nữ thái giám, dắt tay sủng vật của mình, cùng ba Yêu Tinh đi tới chỗ bãi cỏ màu xanh.

"Các ngươi nên đoán được ta là ai chứ?" Tịch Tích Chi nhìn chằm chằm đôi mắt ba Yêu Tinh, ở bên trong nhìn thấy sự tin tưởng không giữ lại chút nào. Các nàng nhất định biết được, mới nguyện ý đi theo nàng rời đi rừng cây kia.

Tịch Tích Chi chậm rãi cúi đầu, nói chuyện mang theo sự áy náy, "Tối nay là do lỗi của ta, nếu không phải ta thì các ngươi cũng không có thể bị bốn tên không bằng cầm thú gì đó bắt đi."

"Đây không phải lỗi của ngươi." An Hoằng Hàn vỗ nhè nhẹ lên đầu vai đứa trẻ.

Ban đêm yên tĩnh, gió mát khoan khoái từng trận thổi qua, thổi bay sợi tóc của bọn họ. Trong lúc không để ý, vết đỏ chính giữa trán Tịch Tích Chi, khẽ chớp loé, giống như ánh sáng lóng lánh của bột huỳnh quang. Nhưng vừa vặn chỉ trong nháy mắt, lại khôi phục nguyên dạng, nhanh đến mức làm cho người ta bắt không kịp.

Chiếc khăn đen trên đầu Tịch Tích Chi không cẩn thận bị cơn gió nhẹ thổi rơi, lộ ra một mái tóc bạch kim dài, còn có hai lỗ lai xù xì lông lá.