Edit: Agehakun

Beta: Andrea

13.

Nhưng mấy ngày kế tiếp, Ngu Hành Chu cũng không gặp được tiểu thiếu gia của hắn.

Cho dù tiểu thiếu gia là một học bá, nhưng cũng cần phải ôn tập chuẩn bị thi cử, đặc biệt này lại là kì thi giữa kỳ, đã đáp ứng Ngu Hành Chu rồi thì không thể lui bước.

Nhưng đêm nào hai người bọn họ cũng gọi điện thoại cho nhau, tiểu thiếu gia ríu rít báo cáo cho hắn nghe hôm nay đã xảy ra cái gì, Hàn Dữ Tiếu lại bá chiếm giảng bài cho Thẩm Văn Hiên, kì thi này cậu muốn liều mạng tranh đua với Hàn Dữ Tiếu.

Nhiều khi chưa nói xong tiểu thiếu gia đã ngủ mất rồi, tiếng hít thở mỏng manh truyền ra từ trong di động, thực nhẹ, giống như mèo con đang cào ở trong lòng mình vậy.

Ngu Hành Chu phát hiện mình có hơi nhớ cậu, thời điểm hắn một mình lái xe về nhà, có khi sẽ không tự chủ mà quay qua nhìn ghế phụ.

Hình như hắn dần quen, có một tiểu thiếu gia nho nhỏ, ngoan ngoãn ngồi ở chỗ kia, ngọt ngào kêu tên của hắn, “Ngu Hành Chu.”

Đây không phải là dấu hiệu tốt.

Hắn đã chuẩn bị tâm lí sống cô độc suốt quãng đời còn lại rồi, hắn không cần tình yêu. Thứ gọi là tình yêu này đối với hắn mà nói thực sự quá xa xỉ, hắn không phải người thích hợp xây dựng quan hệ thân mật.

Hắn cũng đã đủ giàu có, quyền lực của đồng tiền đủ để khiến hắn có được một cậu trai với thân thể xinh đẹp nhất và cả một cuộc làm tình vui sướng nhất.

Nhưng ngày hôm qua hắn tham gia yến hội, một người bạn giường ngày trước cũng ở trong yến hội này.

Người nọ vẫn là phong thái mê người, dáng người cũng xinh đẹp, khi cọ lên trên người hắn, một đôi mắt quyến rũ đến câu nhân.

Nhưng khi hắn nhìn vào gương mặt tuổi trẻ xinh đẹp này, lại nhớ tới đôi mắt sạch sẽ trong veo của tiểu thiếu gia.

Tiểu thiếu gia còn quá nhỏ, chưa từng lăn trải giữa chốn phong nguyệt nhân gian, cũng không thể luyện ra một thân mị cốt câu nhân.

Cậu chỉ biết vụng về nhắm mắt theo đuổi Ngu Hành Chu, chờ Ngu Hành Chu quay đầu lại nhìn cậu.

“Xin lỗi, trong nhà có người chờ.” Ngu Hành Chu không hề nghĩ ngợi liền buột miệng thốt ra.

Vị bạn giường này cũng thức thời, không dây dưa thêm nữa, uống cạn ly rượu liền chạy về phía mục tiêu kế tiếp.

Nhưng trước khi hắn rời đi, nhìn Ngu Hành Chu một cách chế nhạo, “Trong nhà có người chờ, đều là giả. Trong lòng có người, mới là thật sự.”

Trong lòng Ngu Hành Chu đột nhiên trầm xuống.



Buổi tối hôm nay, tiểu thiếu gia lại gọi điện thoại tới, Ngu Hành Chu ấn từ chối.

Tiểu thiếu gia lại gọi lại một lần nữa, Ngu Hành Chu nhìn cái tên hiện trên màn hình di động, hút xong nửa điếu thuốc, tiếng chuông mới ngắt.

Tiểu thiếu gia không tiếp tục gọi lại nữa, mãi cho đến hơn mười giờ, mới gửi một tin nhắn tới.

“Ngủ ngon, Ngu Hành Chu ~”

Ý nghĩa của lời chúc ngủ ngon là em yêu anh.

Tiểu thiếu gia đã từng nói cho Ngu Hành Chu.

Đây đều là lời trong truyện cổ tích mà chỉ có đám thiếu niên mới có thể khắc sâu ở trong lòng, đối với những người ở tầm tuổi này như Ngu Hành Chu mà nói, quả thực ngây thơ đến mức có phần buồn cười.

Nhưng hắn lại nắm chặt di động, vẫn gửi lại một câu, “Ngủ ngon, Chung Nịnh.”

Vị bạn giường kia nói không sai, trong lòng hắn có người.

Còn là một người không nên có.



Ba ngày sau, kì thi của tiểu thiếu gia liền kết thúc.

Vừa ra khỏi trường thi, tiểu thiếu gia liền vội vội vàng vàng gọi điện thoại cho Ngu Hành Chu.

“Ngu Hành Chu,” giọng nói của cậu vẫn là tiếng con nít chưa dứt hơi sữa, “Chúng ta hẹn hò đi.”

Ngu Hành Chu trầm mặc một lát, ngẩng đầu nhìn nhìn lịch trình của mình, lặng lẽ vạch ra hai lộ trình riêng.

“Được.”