Edit: Agehakun

Beta: Andrea

15.

Tiểu thiếu gia đã tới nhà của Thẩm Văn Hiên rất nhiều lần, nhưng chưa từng thấy chột dạ như vậy.

Hai người đi cầu thang lên lầu, bước chân nhẹ đến mức giống như mèo con đạp đệm thịt trên mặt đất, nhanh chóng trốn vào phòng của Thẩm Văn Hiên.

Bác gái ở dưới lầu không thể hiểu được nhìn hai người, định mang trái cây lên cho bọn họ cũng bị từ chối.

Nhà của Thẩm Văn Hiên thật ra khá gần Chung gia, từ cửa sổ nhìn ra bên ngoài, còn có thể nhìn thấy nóc nhà của Chung gia.

Tiểu thiếu gia bấu vào cửa sổ nhìn ra xa, luôn có một loại cảm giác chột dạ, mặc dù vẫn chưa bắt đầu xem nhưng mặt đã phiếm hồng giống như hoa đào.

Thẩm Văn Hiên bảo đảm với cậu, “Ba mẹ tớ đều không ở nhà.”

Hai người kéo rèm xuống, che cửa kính đến kín mít, cửa ra vào cũng bị khóa trái.

Sau đó mới lén lút mở máy tính của Thẩm Văn Hiên ra.

Bên cạnh còn bày bừa bài tập của hai người, tiểu thiếu gia làm bài tập nhanh như bay, phá lệ giúp Thẩm Văn Hiên chép bài tập, còn rất nghiêm trang nói, “Không có lần sau.”

Thẩm Văn Hiên không để ý đến cậu, vội vàng bật hàng tồn trong máy tính lên.

Tiểu thiếu gia để chân trần ngồi dưới đất, chống cằm, khó hiểu hỏi Thẩm Văn Hiên, “Vì sao cậu lại có mấy thứ này? Không phải cậu thích con gái sao?”

Tay cầm chuột của Thẩm Văn Hiên dừng một chút, hắn gãi gãi tóc, định nói gì đó cho tiểu thiếu gia, lại cảm thấy như vậy thực ngại.

“Ờ thì… gần đây có một tên con trai, nhân phẩm vô cùng tốt, đối xử với tớ cũng tốt nữa, còn thổ lộ với tớ luôn rồi.”

Hắn còn chưa nói xong.

Tiểu thiếu gia đã chống cằm hỏi, “Hàn Dữ Tiếu tỏ tình với cậu rồi?”

Thẩm Văn Hiên thiếu chút nữa ngã từ trên ghế xuống, vô cùng hoảng sợ nhìn tiểu thiếu gia, lắp bắp, “Cậu… cậu… cậu… cậu sao lại biết?”

Mấy học bá như các cậu đều có thêm thuật đọc tâm sao???

Tiểu thiếu gia đầy mặt vô tội, “Gần đây cậu chỉ ở cạnh hắn thôi nha.”

Biểu tình của Thẩm Văn Hiên như vừa bị sét đánh.

Tiểu thiếu gia duỗi tay ra túm lấy quần áo của hắn, “Cậu định đồng ý lời tỏ tình của Hàn Dữ Tiếu sao? Vì thế mới muốn xem hai người con trai ‘gì gì đó đó’ như thế nào?”

“Không phải!” Thẩm Văn Hiên giống như mèo xù lông, thiếu chút nữa nhảy lên, “Đã nói là tớ thích nữ sinh rồi!”

“Ồ…” Tiểu thiếu gia chậm rì rì kéo dài tiếng nói, đầy mặt thâm ý nhìn màn hình máy tính của Thẩm Văn Hiên.

Thẩm Văn Hiên thẹn quá thành giận, “Cậu mà còn nói thêm một câu thì tớ sẽ không cho cậu xem nữa!”

Tiểu thiếu gia lập tức câm miệng, còn làm thêm động tác kéo khóa miệng.

Thuyền nhỏ chứa đựng tình hữu nghị lắc lư nhiều lần, tạm thời giữ vững ổn định.



Thẩm Văn Hiên cũng không biết video mình đã download là cái gì, cho nên khi đầu video xuất hiện ba người vạm vỡ, hắn và tiểu thiếu gia đều đầy mặt “hỏi chấm”.

“Còn có một người là nhiếp ảnh gia sao?” Hắn hỏi tiểu thiếu gia.

Tiểu thiếu gia cũng khó hiểu nhìn hắn, “Bình thường nhiếp ảnh gia đâu có xuất hiện trên màn ảnh? Chắc là chỉ đạo động tác?”

Thẩm Văn Hiên bừng tỉnh, cảm thấy tiểu thiếu gia nói rất có đạo lý. Hai người con trai làm chuyện khó khăn như vậy không có chỉ đạo sao được.

Nhưng giây tiếp theo, bọn họ liền thấy ba người đàn ông hôn lẫn nhau, còn đồng thời cởi quần ra…

Thẩm Văn Hiên té ngã lộn nhào, lập tức tắt video đi.

Tiểu thiếu gia lặng lẽ vùi mặt vào trong chăn, chỉ lộ ra hai tai đỏ bừng.