Edit: Agehakun

Beta: Andrea

4.

Tiểu thiếu gia chưa hôn ai bao giờ, thậm chí nắm tay con gái cũng chưa.

Nhưng cậu nhìn nhan sắc anh tuấn bức người của công, còn có đôi môi duyên dáng kia, đỏ mặt, bèn hạ thấp giọng nói, “Muốn.”

Cậu ngượng ngùng nhìn công, nhắm mắt lại, lông mi run run giống như có hai con bướm đang đậu ở trên mặt.

Công là dân già đời trong chuyện tình trường, dù là thời kỳ lưu manh nghèo túng, hay là khi công thành danh toại, mỹ nhân bên người chỉ nhiều chứ không ít.

Nhưng mà khi tiểu thiếu gia nhắm chặt hai mắt, ngoan ngoãn đứng ở trước mặt hắn, hoàn toàn tín nhiệm và ỷ lại hắn, thật sự đã khiến hắn mềm lòng.

Hắn nhẹ nhàng hôn phớt tiểu thiếu gia, nụ hôn này thậm chí còn không thể tính là một cái hôn thực sự, chỉ là dán môi bình thường, dừng lại vài giây rồi tách ra.

Sự ngây thơ tưởng chừng sẽ không thể nào xuất hiện ở trên người công.

Nhưng như vậy cũng đủ kích thích đối với tiểu thiếu gia rồi. Cậu che miệng, nhìn công bằng ánh mắt không dám tin, có hơi ngượng ngùng, nhưng mà vô cùng vui sướng.

Một lúc sau, cậu lại kéo công nhỏ giọng hỏi, “Làm lại một lần nữa có được không.”

Lúc này công mới cười ra tiếng, hắn phát hiện mình còn đáng giá hơn cả thủ hạ kim bài Ngưu Lang, tiểu thiếu gia này vung tiền như rác vì hắn, lại chỉ cần mấy nụ hôn.

“Cậu là kim chủ, cậu định đoạt.” Công cúi đầu, lại hôn tiểu thiếu gia mấy cái.

Tổng cộng hai người đã hôn mười lần, tương đương với mười vạn nhân dân tệ một nụ hôn.

Khi công đưa tiểu thiếu gia trở về, nhìn gương mặt ngây thơ ngoan ngoãn của tiểu thiếu gia, cũng sinh ra một chút tò mò đối với cậu, nhà giàu nổi danh của thành phố chỉ có mấy nhà, nhưng mà có thể cho một nhóc học sinh trung học phổ thông nhiều tiền tiêu vặt như vậy phỏng chừng không được mấy ai.

Hắn đang nghĩ ngợi, lại nghe thấy tiểu thiếu gia đang ngồi trên ghế phụ hỏi hắn, “Lúc trước em đưa tiền bao dưỡng anh một tháng, có phải bị thiếu rồi hay không?”

Tiểu thiếu gia tiêu năm mươi vạn bao hắn một tháng.

Nhưng hôm nay ít nhiều nhờ anh bạn A tăng giá thị trường, tiểu thiếu gia tính thử, bao nuôi công một tháng cũng phải ngàn vạn, gương mặt lộ vẻ đau đớn kịch liệt. Nguồn: cuumotsach.com & thiennguyetcac.net

“Em không có nhiều tiền như vậy.” Tiểu thiếu gia vô cùng tủi thân, rơm rớm nước mắt.

“Khi em đủ mười tám tuổi sẽ có rất nhiều tiền, anh có thể…” Tiểu thiếu gia định nói anh có thể chờ em được hay không. Nhưng cậu lập tức ý thức được hai người chỉ mới quen nhau được có mấy ngày, không có tư cách yêu cầu người khác chờ mình.

Công không nói gì, hắn biết giờ phút này điều mà hắn cần làm nhất chính là nghe lời bạn mình lừa tiểu thiếu gia rằng hắn thật sự rất đắt, khiến tiểu thiếu gia biết khó mà lui, đừng tiếp tục lãng phí thời gian ở bên cạnh hắn nữa, ngoan ngoãn về nhà, tiếp tục làm một bé ngoan.

Nhưng hắn liếc thấy lông mi tiểu thiếu gia rơm rớm nước mắt, cậu nhóc hồi nãy còn hân hoan không thôi vì mấy cái hôn, bây giờ lại khổ sở im lặng khóc như thế.

Có vẻ tiểu thiếu gia này thật sự thích hắn.

Công vô cùng nhạy bén nhận ra được điểm này.

Lúc mở miệng, công không chỉ thành thật nói cho tiểu thiếu gia rằng hắn không có quý giá như vậy, còn ma xui quỷ khiến mà tự hạ thấp giá trị bản thân.

“Người kia lừa cậu đấy, anh ta chỉ trả có năm ngàn thôi.” Công night club tận lực nói xấu anh bạn A hết mình, “Tôi cũng không quý giá như vậy đâu, cậu trả tiền đủ bao tôi một năm lận.”

Tiểu thiếu gia mở to hai mắt nhìn, viền mắt còn hồng hồng nhưng đôi mắt lại tròn xoe giống như sóc con vậy.

“Vậy em, ngày nào em cũng có thể tới tìm anh sao?”

Công cân nhắc một chút, cảm thấy mình không nên dẫn dắt con nhà người ta lầm đường lạc lối, “Không được, thành tích học tập của cậu không được rớt, nếu rớt thì không cho cậu tới tìm tôi.”

Công chợt nhớ người ngồi bên cạnh mình là học sinh giỏi đứng thứ ba toàn thành phố, thiết nghĩ cứ bắt người ta giữ nguyên vị trí không được rớt xuống thì quá khó rồi, “Cố gắng nằm trong top hai mươi thì tôi sẽ gặp cậu.”

Vừa đi vừa nói chuyện, bọn họ đã đến trước cổng nhà của tiểu thiếu gia.

Công ngẩng đầu nhìn lên — nhà giàu nhất thành phố, Chung gia.

Tiểu thiếu gia tên là Chung Nịnh.