Khi máy bay tư nhân hạ cánh xuống sân bay San Francisco tại Mĩ thì đã là buổi tối. Thật may là Tình Tình ngồi máy bay tư nhân, không cần chuyển máy bay giữa đường, bằng không thật sự rất mệt mỏi.

Cũng thật may, em trai Thẩm Diệu Dương đã sớm đợi cô ở lối ra cửa sân bay, khiến cô không có quá nhiều lo sợ và luống cuống.

"Chị, có mệt hay không?" Từ đi theo nhân viên nhận lấy hành lý đơn giản của Tình Tình, Thẩm Diệu Dương nhìn chăm chú thân thể gầy gò của Tình Tình, sắc mặt rất yếu ớt, cằm cũng nhọn đến khiến lòng người chua xót.

Tối hôm qua trong điện thoại nói anh rể nói anh rất bận, không có thời gian tới đây, bảo cậu phải chăm sóc thật tốt cho chị. Bây giờ nhìn cái bộ dáng này của chị, trong lòng của anh có một cỗ dự cảm xấu, không biết giữa hai người bọn họ rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

"Tốt." Thấy Thẩm Diệu Dương, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Tình Tình rốt cuộc lộ ra một nụ cười

"Tốt thế, sao gầy như vậy?" Thẩm Diệu Dương mới không tin lời nói của chị mình.

"Dương Dương, từ khi nào em trở nên dài dòng vậy?"

"Chị, không phải em dài dòng, mà là quan tâm chị. Anh rể lại không đến, có phải hai người cãi nhau hay không?" Thẩm Diệu Dương rốt cuộc vẫn phải không nhịn được hỏi ra.

"Không có, làm sao anh chị lại gây gỗ? Dương Dương, chúng ta đi thôi." Bọn họ không có gây gỗ, nhưng cũng không biết tại sao, anh chợt lạnh nhạt với cô, lạnh nhạt phải là cô làm mới đúng kia mà.

"Có muốn gọi điện cho anh rể một chút không?" Thẩm Diệu Dương lấy điện thoại di động ra. Hiện tại, ở trong nước đang là buổi chiều, sẽ không ảnh hưởng đến giấc ngủ.

"Em nói một tiếng là tốt rồi!" Tình Tình cắn môi, không muốn trực tiếp nói chuyện với anh. Vừa nghĩ tới buổi sáng cô gọi điện thoại cho anh, nghe được giọng nói lạnh nhạt của anh, trong lòng cô liền khó chịu không thôi.

Chợt nghĩ đến chuyện, dường như anh chẳng quen cái bộ dạng lạnh nhạt của cô.

Xem ra thật có vấn đề, Thẩm Diệu Dương vừa gọi điện thoại, vừa nhìn chị chẳng mấy tự nhiên, theo trình độ quan tâm của anh rể dành cho cô, mặc kệ có nhiều vội, nhưng anh nhất định cũng sẽ đi cùng cô.

Chỉ là, chị không muốn nói, cậu cũng không thể ép buộc cô.

Điện thoại rất nhanh liền thông

"Anh rể." Bên kia truyền đến giọng nói của Mộ Dung Trần, Thẩm Diệu Dương muốn đem điện thoại di động đưa cho Tình Tình, Tình Tình lại nhắm mắt tránh ra, không muốn nhận.

"Đến rồi sao?" vừa nhận điện thoại Mộ Dung Trần vừa nhìn đồng hồ, máy bay riêng bay nhanh hơn một chút , thời gian này xuống máy bay là vừa đúng."Chị của cậu như thế nào?"

"Dạ, chị hơi mệt, cho nên chị ấy không nghe điện thoại." Thẩm Diệu Dương suy nghĩ một chút thấy vẫn nên nói thật.

"Không sao, thân thể của cô ấy gần đây không tốt cho lắm, thay anh chăm sóc cho chị ấy nhé. Ngàn vạn lần không được để nhiễm lạnh, cũng không được để cho tâm tình cô ấy phập phồng lo lắng."

Mộ Dung Trần đốt một điếu thuốc, cô mệt mỏi là có nguyên nhân, không muốn nghe điện thoại là bởi vì không muốn nghe được giọng nói của anh? Thôi, anh sẽ quyết định để cho cô có một không gian tự do, anh cũng nên học cách buông tay cô.

"Em biết rồi, anh rể. Trước tiên em sẽ đưa cô ấy đến một khách sạn để nghỉ ngơi." Khách sạn kia Mộ Dung Trần cũng đã chuẩn bị xong, hiện tại đã trễ thế này, nên để cô ấy ở khách sạn trước khi về nhà mẹ.

"Ừ, để cô ấy nghỉ ngơi thật tốt đi, ngày mai anh sẽ gọi điện thoại cho cô ấy."

Nói xong anh liền cúp điện thoại, theo nhân viên trở về phòng làm việc, hai chị em đi ra khỏi phi trường, Thẩm Diệu Dương cùng cô đi vào trong xe.

Từ phi trường đến nội thành San Francisco rất gần, chỉ cần nửa tiếng chạy xem, bọn họ đã đến khách sạn OMNI.

Dọc theo đường đi, Tình Tình vẫn nhắm hai mắt nghỉ ngơi, một mặt vì cô mệt mỏi, mặt khác, cô không biết phải đối mặt như thế nào với người mẹ đã mười năm không gặp, lòng của cô dâng lên nhiều ngổn ngang, không dám mở miệng hỏi em trai về tình hình hiện tại của mẹ, cho nên, cô chỉ có thể nhắm hai mắt, lật lại một chút quá khứ về mẹ mà thôi.

"Chị, đến nơi rồi." Sau khi xe dừng lại, Thẩm Diệu Dương nhìn Tình Tình vẫn còn nhắm mắt, thì cậu mở miệng nói. Hai chị em đã xa cách mười năm, mặc dù trong khoảng thời gian này bọn họ không gặp mặt, nhưng vẫn thường trò chuyện qua Wc. Nhưng hình như chị đã thay đổi rất nhiều, không như một cô bé hay nói về chuyện tình yêu đầy mơ mộng, cũng chẳng cười nhiều như xưa.

Tình Tình mở mắt ra, thấy cảnh trước mắt có lẽ là khách sạn, điều này làm cho cô có chút chút không phản ứng kịp? Chỉ trừng mắt nhìn Thẩm Diệu Dương.

Đây là chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ mười năm qua bọn họ luôn ở khách sạn sao?

Nhưng nhìn những ngọn đèn dầu soi sáng khắp cả khách sạn sang trọng, không, không thể nào! Bọn họ không thể nào vẫn ở trong khách sạn được.

"Chị à, khuya lắm rồi, nghỉ ngơi trước, ngày mai em dẫn chị đến chỗ mẹ sau được không ạ?" Nhìn ra sự nghi ngờ của cô, Thẩm Diệu Dương cười khổ nói.

Trước khi cậu đến sân bay, mẹ do tác dụng của thuốc nên đã ngủ thiếp đi, đến giữa trưa ngày mai có thể cũng chưa tỉnh lại. Nhưng thật ra thì cậu còn có chút bận tâm, là lần đầu tiên chị ra khỏi nước nên sẽ có nhiều cái không hiểu được, cho nên, trước tiên phải đưa chị ấy về khách sạn nghỉ ngơi sau đó tính gì thì tính.

"Dương Dương, em không nên gạt chị. Mẹ rốt cuộc thế nào?" Tình Tình nhìn thẳng vào mắt em trai. Cô vẫn không tin mẹ cô chỉ là tinh thần không tốt.

"Chị à, mẹ thật ra thì thật không có chuyện gì. Ngày mai chúng ta trở về chị sẽ biết. Được không? Trước tiên chị phải cố gắng nghỉ ngơi thật tốt, bằng không em chẳng thể gách vác nổi trọng trách lớn này."

Thẩm Diệu Dương trấn an Tình Tình, sau đó xuống xe, đem hành lý của cô giao cho nhân viên, đi tới bên kia cửa xe giúp cô mở cửa

Sau khi cửa xe được mở ra, Tình Tình vẫn ngồi đó không hề nhúc nhích.

"Chị, trước xuống xe có được hay không?"

"Dương Dương, mẹ thật không có chuyện gì phải không?" Tình Tình xuống xe, theo em trai đi vào đại sảnh của khách sạn, đứng ở nơi kiểm tra thẻ, cô nhẹ giọng nói khi đứng sau lưng Thẩm Diệu Dương.

Cô hi vọng thấy mẹ vẫn khỏe mạnh, cô thậm chí hi vọng mẹ có thể nhớ mẹ và ba từng có một đoạn thời gian yêu nhau như thế, bởi vì cô không muốn nhìn thấy hình ảnh hai người yêu nhau rồi lại chia lìa, tại sao không tha thứ cho đối phương vậy?

Cuộc đời là bể khổ, bọn họ đã phí rất nhiều năm tháng, hẳn đủ rồi! Không có nguyên nhân đặc biệt gì, lần trước ở bệnh viện, nhìn đến ông lầm bầm nói về tình yêu với mẹ mình mà cô dần tha thứ cho ông.

Thật ra thì tha thứ cũng không khó khăn như ai đó đã nghĩ, không phải sao?