Tình Tình bị tiếng chuông cửa đánh thức!

Cô làm sao lại ngủ sâu như thế? Cố gắng mở mắt ra, nhìn đồng hồ báo thức đầu giường, nếu như cô nhớ không lầm thì có lẽ đã là mười giờ trưa rồi.

Mười giờ? tại sao cô có thể ngủ từ đêm qua cho đến trưa như thế? Cửa phòng bên phải, chắc là em trai đến gọi? Một tay vén chăn ấm áp lên, Tình Tình mặt thêm một chiếc áo khoác rồi đi đến mở cửa ra.

"Chị, mới thức sao?" Mở cửa, Thẩm Diệu Dương đã mang theo một tinh thần sảng khoái đứng bên ngoài.

"Dương Dương, chị ngủ hơi trễ. Để chị thay quần áo xong chúng ta đi ngay." Cố gắng lôi kéo lại mái tóc xốc xếch, Tình Tình bảo em trai đi vào phòng mình đợi, còn mình chạy vào valy tình một bộ quần áo.

"Chị, vì sao điện thoại của chị tắt nguồn?" Thẩm Diệu Dương đi theo phía sau Tình Tình cau mày, nếu như không phải anh rể gọi điện cho cậu, cậu sẽ không chân đất mà chạy đến phòng chị mình như thế.

"A!?" Lấy xong bộ quần áo, Tình Tình đứng lên.

"Mới vừa rồi anh rể gọi điện cho chị, nhưng điện thoại của chị không thông." Thẩm Diệu Dương đến gần Tình Tình, thấy điện thoại của cô đặt bên cạnh giường, trực tiếp đi tới cầm nó lên, vừa nhìn, liền thấy màn hình màu đen, điện thoại hết pin tự động khóa.

"Lúc nãy, anh có điện thoại đến đây sao?" Vừa nghe em trai nói đến người đàn ông kia, Tình Tình cảm thấy mặt mình liền nóng lên. Bây giờ, ở trong nước đã là nửa đêm? Anh còn chưa ngủ sao?

"Dạ, anh rể không yên lòng về chị, chị nên gọi điện về cho anh ấy đi?" Thẩm Diệu Dương đưa di động của mình ra trước mặt cô. Thật vất vả mới có được người đàn ông tốt như thế.

"Chị phải đi thay quần áo rồi, em gọi cho anh ấy, nói chị vẫn khỏe được không." Do dự một hồi, Tình Tình vẫn cảm thấy mình không có dũng khí gọi điện thoại cho anh, hay là thôi đừng nói gì hết.

"Chị. . . . . ." Thẩm Diệu Dương nhìn bóng dáng vội vàng rời đi, rốt cuộc chị đang sợ cái gì?

Bị em trai đàn áp đến phòng ăn của khách sạn, ăn sáng xong bọn họ mới xe về nhà.

Khách sạn cách nhà chỉ bốn mươi phút thôi, nhà của Thẩm Diệu Dương và Thẩm Quân Hoa gần khu phố người Hoa.

Đó là một căn biệt thự đơn giản, nóc nhà màu đỏ sậm và tường rào màu trắng xám, ngôi nhà nho nhỏ ở giữa, bên ngoài còn có một dãy hàng rào bằng gỗ trắng vô cùng tráng lệ, cây cối thấp thoáng ở bên trong, con đường đi rất sạch sẻ, tất cả xe riêng đều được đậu ven đường.

"Chị, đến rồi." Sau khi Thẩm Diệu Dương dừng xe lại, đi ra trước giúp Tình Tình mở cửa xem.

Tình Tình xuống xe, thời tiết hiện tại rất tốt, trời xanh mây trắng, khiến tất cả thoạt nhìn cho ta cảm giác yên tĩnh và thoải mái.

"Dương Dương, là nơi này sao?" Tình Tình đứng bên cạnh hàng rào gỗ, thậm chí cô hơi sợ nên không dám bước vào.

"Lúc này mẹ đang ở phòng hoa, chị, chúng ta đi thôi!" đem valy hành lý của Tình Tình từ trong xe ra, Thẩm Diệu Dương đưa tay kéo đôi bàn tay nhỏ bé có chút lạnh giá của Tình Tình, đẩy cô bước vào cửa gỗ, sau đó cùng cô vào nhà.

"Dương Dương, hai người vẫn ở nơi này sao?" Càng đến gần cái cửa đó, lòng Tình Tình càng khẩn trương, rõ ràng là mình hy vọng chuyện nay từ lâu, vậy mà vì sao lúc gặp lại mình, lòng của cô lại nhiều lo lắng như thế?

Cô có một loại dự cảm, người kia không muốn gặp cô!

"Em và mẹ đã ở chỗ này năm năm rồi ạ." Đem hành lý thả xuống nhà, Thẩm Diệu Dương thấy Tình Tình vẫn chưa đi về, lại trở ra kéo thân thể cô vào trong.

Vừa tới Mĩ, bọn họ phải ở trong nhà trọ giá rẻ, hoàn cảnh vô cùng nghèo khổ. Sau đó, việc buôn bán của cậu ở đây càng ngày càng phát đạt, nhờ vào năng lực của bản thân bọn họ có thể mua được không nhà dù không tính là biệt thự xa hoa.

"Dương Dương, mẹ đâu?" Tình Tình đứng ở cửa nhìn xung quanh. Mẹ nhất định là biết cô sẽ tới thăm bà, tại sao không muốn ra đây gặp mặt cô?

Có phải bà không muốn gặp cô không? Nghĩ đến khả năng này, lòng của Tình Tình chìm sâu trong tuyệt vọng.

"Anh ở đây. . . . . ." Thẩm Diệu Dương không muốn biết nói về tình huống hiện tại của Thẩm Quân Hoa, nhưng một âm thanh ầm thấp bổng truyền đến từ cửa hoa viên nhỏ.

"Thiệu Trạch, ông đang ở đây sao?"

"Thiệu Trạch?" Quay lại nhìn nơi phát ra âm thanh kia, Tình Tình kinh ngạc đến không thể nói nên lời.

Một người phụ nữ mặc một bộ đồ trắng, trong tay còn cầm một cây kéo chuyên dụng, mái tóc đen và dài được cột cao ở phía sau, nở ra một nụ cười yếu ớt nhìn về bọn họ.

Lông mày của bà theo năm tháng vẫn còn giữa được nét đẹp vốn có, một người phụ nữ đã ngoài bốn mươi vẫn mà vẫn giữ được nét đẹp kinh người, trừ đôi mắt dường như chẳng còn suy nghĩ về cuộc đời thấy đáo như xưa.

Người vừa nãy gọi em trai cô gọi tên "Thiệu Trạch"? Tình Tình không thể tin nhìn người đang bước từng bước đến gần bọn họ, mẹ của cô Thẩm Quân Hoa.

Thì ra lần đó, cô đang cùng em trai nói chuyện qua video, cô không có nghe lầm, cô nghe rõ giọng nói kia.

Tại sao có thể như vậy? Làm sao lại như vậy? Người phụ nữ kia chính là mẹ cô - Thẩm Quân Hoa sao? Tại sao trong mắt của bà lại chẳng giống như bình thường? Câu hỏi ngập tràn trong ánh mặt của cô, còn cả người đàn ông bà gọi tên nữa.

"Mẹ. . . . . . Mẹ là lầm rồi. Con là Dương Dương, chị hai đến thăm mẹ." Thẩm Quân Hoa bất đắc dĩ buông cây kéo trong tay xuống, Thẩm Diệu Dương đem Tình Tình kéo đến trước mặt của Thẩm Quân Hoa.

"Mẹ. . . . . ." Tình Tình nhìn gương mặt quen thuộc kia, tại sao mẹ dùng một loại ánh mắt mê mang nhìn cô? Giống như không nhận ra cô, tại sao lại như vậy chứ?

Chẳng lẽ đây là cái em trai cô nói là tinh thần không tốt sao? Tinh thần không tốt mà đến cả con gái cũng không nhận ra sao?

"Thiệu Trạch, em không có chị! Ba mẹ, còn có anh trai, em gái họ đều không muốn em, em không muốn gặp chị ấy đâu, em chỉ muốn có anh thôi, Thiệu Trạch, anh đuổi cô ấy đi đi?" Thẩm Quân Hoa yên lặng nhìn Tình Tình chừng một phút, lâu đến Tình Tình cho là bà sẽ ôm cô, giống như khi còn bé bà thường hay ôm cô vào lồng ngực của mình, nhưng không như cô nghĩ, bà như rất sợ sệt trốn sau lưng của Thẩm Diệu Dương không dám đối mặt với cô.

"Chị, hiện tại mẹ như thế này." Thẩm Diệu Dương cười khổ lên tiếng. Kể từ sau khi chị hai kết hôn, mẹ nhìn thấy hình ảnh chị trong ảnh đám cưới liền trở nên như vậy.