Dạ vũ còn chưa kết thúc, Mộ Dung Trần thật sự là chịu không được nữa, anh không muốn đóng kịch thêm nữa, anh lặng lẽ rời khỏi.

Lam Chỉ Nông đi sau anh, khiến anh có chút không tập trung. Bởi vì, anh không mang theo điện thoại di động. Anh sợ mình sẽ luôn cầm điện thoại di động lên nhìn.

Đúng vậy, anh đang mong đợi cô lần nữa chủ động gọi cho anh, nhưng anh không thể đợi chờ thêm nữa. Anh có chút không nhịn được, cho nên, tối nay cố ý không đem điện thoại trên người.

Kỳ vọng phải nhiều lắm, thất vọng cũng càng nhiều.

Mộ Dung Trần đi tới cửa phòng của mình, thẻ phòng trong tay vừa đưa lên, anh có một cỗ dự cảm xấu.

Có người ở trong phòng anh. Ở nơi này là nơi cao nhất trên du thuyền, nếu như không có sự đồng ý của anh, trừ quét dọn vệ sinh, phục vụ trên thuyền cũng không được đi vào, nhưng bây giờ không phải là giờ quét dọn.

Quả nhiên, anh mới vừa khép cửa phòng lại, mở đèn lên, một cỗ mùi thơm thuộc về phụ nữ tập kích anh, một cô gái trần truồng nhào vào lòng anh .

Nghĩ cũng không cần nghĩ, hai bàn tay anh đẩy cô ta ra ngoài, sau đó đi đến bên giường đem quần áo của cô vứt ra theo, ngay sau đó một giọng nói lạnh lùng vang lên: "Kỳ hạn cho cô trong một phút mặc quần áo tử tế rời khỏi phòng của tôi."

Mộ Dung Trần lạnh lùng nhìn chằm chằm Lam Chỉ Nông nhếch nhác nằm trên đất. Không nghĩ tới cô lại dám làm ra loại chuyện như vậy? Dùng chút nhan sắc của mình tính quyến rũ anh sao?

Từ lúc nào anh trở thành đối tượng để cô ta không muốn buông tha?

"Mộ Dung Trần, em thích anh, tại sao anh lại không cho em một cơ hội!" Lam Chỉ Nông kéo qua ga giường bao lấy thân thể mỹ lệ của mình. Không nghĩ tới cô phải rơi vào hoàn cảnh này, người đàn ông này mặt không đổi sắc khi nhìn cô? Cô kém cõi sao? Vóc người của cô không thua kém gì vợ của anh? Nhưng anh lại chẳng có chút cảm giác nào? Làm sao có thể?

"Thư ký Lam, cô đã quên rằng tôi đã kết hôn rồi sao?" Thích? Lời như thế cũng nói được đi ra? Dù anh không có kết hôn, cũng sẽ không cùng thư ký với nhân viên của mình như thế rất khó giải quyết công việc, điểm này, anh cho là người thông minh như Lam Chỉ Nông đã sớm hiểu mới đúng.

Nếu như anh muốn cùng có quan hệ, sẽ không chờ tới bây giờ.

"Em không quan tâm. Em chỉ là muốn ở chung một chỗ với anh." Lam Chỉ Nông cắn môi, nếu đã đến tình cảnh này rồi, cô chẳng còn gì để mất nữa? Cùng lắm thì lưới rách cá chết mà thôi.

"Tôi quan tâm." Giọng nói của Mộ Dung Trần càng thêm lãnh liệt, "Hiện tại, lập tức cút ra ngoài cho tôi. Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa. Từ nay về sau cô cũng không cần đến công ty. Tôi sẽ báo bộ phận nhân sự rằng tôi muốn thay đổi người."

Nếu cô đã không thể làm tốt công việc của anh, vậy thì anh sẽ tìm người khác thay thế. Chỉ cần ra tiền, sợ gì không tìm được người tài.

"Anh sợ vợ của anh biết chuyện đêm khuya có phụ nữ đi vào phòng của anh phải không?" Lam Chỉ Nông đứng lên, bất đắc dĩ quăng lại một câu thoại khôn ngoan, đối với vợ của anh, từ trước đến giờ cô đã là đố kỵ, cô chán ghét toàn bộ trên người cô gái kia.

Mặc dù cô biết, thật ra câu uy hiếp này không có nửa điểm tác dụng, cô chỉ không cam tâm mà thôi. Không cam lòng đánh mất tất cả, cuối cùng đến công việc tốt cũng mất. Nhưng, tối nay không phải cô không làm được gì, không phải sao? Chỉ mong người kia cam kết với cô cái gì đó, xem như tất cả là lỡ lời.

Những lời này rốt cuộc lại để cho Mộ Dung Trần xoay người đi tới trước mặt cô, đưa tay nắm lấy cằm của cô.

"Cô nói cái gì?" Anh dùng vẻ mặt lạnh lùng hỏi, ánh mắt lạnh lùng làm người ta cứng lại."Cô dám uy hiếp tôi?" Anh không làm gì trái với lương tâm, đương nhiên anh không sợ. Nhưng tâm cơ cô gái này nhắc tới Tình Tình để cho lòng anh trong nháy mắt bừng sáng, hình như có chuyện gì trong đầu chợt lóe lên.

"Em. . . . . ." Dũng cảm soi mói mới vừa rồi chợt biến mất, Lam Chỉ Nông không dám mở miệng.

"Vĩnh viễn đừng nghĩ động được đến cô ấy, nếu sẽ khiến cô không thể ngẩng đầu dậy. Ai cho cô nói bậy?" Mộ Dung Trần đi tới bên giường cầm điện thoại di động của anh lên, đi tới bên cửa liền dừng bước lại hỏi.

". . . . . ." Lam Chỉ Nông đứng ở nơi đó không nói một câu.

"Lam Chỉ Nông, cô có thể không nói, nhưng đừng nghĩ tôi không tra ra được. Không cần làm bộ trước mặt tôi" Ném lại một câu sau cuối, Mộ Dung Trần cũng không quay đầu nhìn lại. Đối với cô gái ngốc như thế này anh cũng chẳng muốn ở lại làm gì.

Cô nói không có quan hệ anh điều tra ra có. Chỉ bằng thân phận Lam Chỉ Nông, không thể nào có cơ hội đi vào căn phòng này.

Cô bằng bất cứ mọi giá phải hấp dẫn được anh, nhất định không để cho anh đi đơn giản như thế.

Ngày thứ hai khi Tiết Thiệu Trạch tới San Francisco, vào đến bệnh viện người Hoa đã là chín giờ tối theo giờ địa phương.

"Tình Tình, con làm sao vậy?" Ở đại sảnh bệnh viện, Tiết Thiệu Trạch thấy Tình Tình một mình đang đợi ông, liền đi đến ôm bả vai con gái, trên dưới quan sát một phen, trừ sắc mặt có chút tái nhợt ra, giống như không có gì thay đổi lớn?

"Ba. . . . . ." Đây là lần đầu tiên Tình Tình cảm nhận được tình yêu thương của ba, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

"Thế nào? Nói cho ba."

"Chị?" Tình Tình còn chưa kịp nói được ra lời, lại nghe được Thẩm Diệu Dương mang theo giọng nghi ngờ đi tới.

"Dương Dương. . . . . ." Tình Tình không nghĩ rằng em trai sẽ tới nhanh như vậy, mới vừa rồi trong điện thoại không phải cậu nói muốn nộp báo cáo xong mai mới đến sao? Làm sao sẽ tới nhanh như vậy?

Cô biết chuyện này sớm muộn gì cậu cũng biết, nhưng lại không nghĩ tới sẽ đến phải nhanh như vậy.

"Ông ta là ai. . . . . ." Thẩm Diệu Dương nhìn đến người đàn ông cao lớn đứng bên cạnh chị mình, liền thấy Tiết Thiệu Trạch xoay người lại. Hai người đàn ông vô tình đối mặt với nhau.

Chỉ thấy ánh mắt lạnh lẽo của Thẩm Diệu Dương , Tiết Thiệu Trạch không cách nào đè nén run rẩy, hai tay đang giữ vai Tình Tình không ngừng phát run.